Toàn Hoắc Úc Châu căng cứng, từng dây thần kinh đều như gào thét. Bên tai là nhịp thở nhẹ nhàng đều đặn của cô, trong mũi là hương thơm nhàn nhạt cô, cơn buồn ngủ cuốn sạch còn.
“Ưm…”
Tô Vân Khê mơ màng khẽ rên, lẩm bẩm cựa chân.
Hoắc Úc Châu cô cọ xát đến mức rối loạn, nếu cứ tiếp tục thế , chắc chắn sẽ mất kiểm soát. Dù từ khi Tô Vân Khê đòi ly hôn dọn ngoài, sống như hòa thượng thanh tâm quả d.ụ.c, quá lâu quá lâu gần gũi phụ nữ.
Anh thật sự nhớ những ngày , mỗi tuần hai, tư, sáu… mà , hôm nay là thứ năm!
bây giờ thể thật sự chạm cô! Bị dày vò thế chẳng khác nào lấy mạng !
Hoắc Úc Châu nghiến răng, nhẹ nhàng từng chút một đẩy cô xa, gỡ cái chân an phận của cô khỏi . Sau đó nhanh ch.óng lật xuống giường, gần như chạy trốn khỏi mép giường, mở cửa phòng bước hành lang.
Đêm khuya, biệt thự cũ yên tĩnh đến mức rõ tiếng kim rơi.
Hoắc Úc Châu ngoài hành lang, vốn chỉ hít thở khí, nhưng khi ánh mắt liếc xuống lầu, bỗng thấy trong bếp một vệt sáng trắng mảnh đang lay động.
Đó giống ánh đèn, mà giống ánh đèn pin điện thoại.
Nửa đêm , ai cầm đèn pin ở trong bếp?
Hoắc Úc Châu lên tiếng ngay, mà lặng lẽ ẩn ở góc cầu thang, yên lặng chờ đợi.
Một lúc , ánh đèn pin tắt, bóng tối bao trùm căn bếp. Ngay đó, một tràng bước chân cực nhẹ từ trong bóng tối .
Là bác sĩ gia đình – bác sĩ Trần.
Trong tay ông cẩn thận bưng hai bát hoành thánh nóng hổi, thẳng về phía phòng ngủ của bà cụ.
Ông gì ?
Đói bụng ?
Hoắc Úc Châu nhẹ bước chân, theo .
Cửa phòng bà cụ đóng kín, chừa một khe hở.
Hoắc Úc Châu liếc trong, hô hấp khẽ ngưng .
Người bà cụ còn giường, sắc mặt tái nhợt, chuyện cũng yếu ớt, lúc đang xếp bằng, tinh thần phấn chấn.
“Tiểu Trần, cho rong biển với tôm khô ?” bà cụ hỏi.
“Có .”
“Tốt quá, mau đưa cho .”
“Bát nóng, đặt lên bàn nhé, bà xuống ăn .”
“Được.”
Bác sĩ Trần đặt hai bát hoành thánh lên chiếc bàn tròn nhỏ trong phòng. Bà cụ nhảy xuống giường, đến bên bàn, hai mỗi một bát, ăn một cách ngon lành.
Cái dáng đó, giống đang dưỡng bệnh, rõ ràng là lén lút ăn vụng.
Vậy là, bà nội hề bệnh? Cái gì mà bệnh tim tái phát, tất cả đều là giả vờ?
Hoắc Úc Châu khẽ đẩy cửa, bước .
“Ngon , bà nội?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-307.html.]
Giọng lớn, nhưng đủ khiến hai bên bàn tròn lập tức cứng đờ.
Chiếc thìa trong tay bà cụ “cạch” một tiếng va thành bát, bác sĩ gia đình càng hoảng sợ run lên.
“Tổng… Tổng giám đốc Hoắc, … còn ngủ?” bác sĩ gia đình hoảng loạn dậy, “Cậu , như nghĩ …”
“ nghĩ thế nào?” Hoắc Úc Châu nhíu mày, “Hai cấu kết lừa ?”
“Được , .” Bà cụ bắt quả tang, ban đầu còn hoảng, đó lấy dáng vẻ trưởng bối, “Con đừng dọa Tiểu Trần nữa, đây là ý của bà, là bà bảo Tiểu Trần gọi điện bà ngất.”
“Bà nội, vì bà ? Bà cháu lo cho bà đến mức nào ?”
Bà cụ liếc mắt hiệu cho bác sĩ Trần: “Tiểu Trần, hôm nay vất vả cho , ăn no thì mau ngủ , bà chuyện riêng với nó vài câu.”
“Vâng, về phòng .” Bác sĩ Trần như đại xá, vội vàng chuồn , khi còn quên đóng cửa cho hai .
Trong phòng, chỉ còn hai bà cháu.
“Bà nội, bà xem, rốt cuộc vì bà lừa cháu?” Hoắc Úc Châu hỏi.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
“Ngốc quá, bà lừa cháu ?”
“Không lừa cháu thì lừa ai?”
“Bà lừa Khê Khê.”
“Lừa Khê Khê?”
“Đương nhiên , đừng tưởng bà , Khê Khê đang đòi ly hôn với cháu, con bé dọn ngoài hơn một tháng .”
Tuần , bà cụ mang yến sào hầm đến biệt thự thăm Tô Vân Khê. Kết quả mở cửa, trong nhà lạnh lẽo vắng tanh, hỏi giúp việc mới , Tô Vân Khê và Hoắc Úc Châu đang ly hôn, cô dọn từ lâu, còn Hoắc Úc Châu vì đuổi theo vợ cũng dọn ngoài gần nửa tháng, nhưng dỗ dành suốt nửa tháng vẫn dỗ về.
Bà cụ xong thì sốt ruột, bà thích cô cháu dâu như , thể để họ ly hôn.
Bà suy tính mấy ngày, cuối cùng nghĩ cách giả bệnh .
Vì , bà liên lạc với bác sĩ gia đình đến phối hợp. Vốn dĩ thứ đều hảo kẽ hở, ai ngờ cuối cùng lộ vì hai bát hoành thánh.
“Chẳng bà vì cháu nên mới giả bệnh ? Nếu màn hôm nay, Khê Khê chịu theo cháu về ? Có chịu ngủ chung một phòng với cháu ?”
Hoắc Úc Châu chịu thua bà cụ .
Không trách , chăn dự phòng trong phòng họ đều biến mất, hóa bà nội sớm sắp xếp cả .
Dù thế nào nữa, bà bệnh, trái tim treo lơ lửng của Hoắc Úc Châu cuối cùng cũng rơi về đúng chỗ.
“Bà nội, dù xuất phát điểm của bà là vì con, nhưng bà cũng thể là thấy cụ cố, cụ đến đón bà những lời như chứ, xui xẻo lắm.”
“Bà già , tuổi tác cũng một nắm, nửa chôn đất , còn kiêng kỵ gì nữa. Các cháu trẻ thì kiêng cái kỵ cái , còn bộ xương già của bà, sớm chẳng còn gì kiêng nữa.”
Anh day day ấn đường: “Lần bà chuyện như , thể báo cho con một tiếng ?”
“Báo cho con thì con diễn cho ?” Bà cụ chút đắc ý, “Bà chỉ tin diễn xuất của , còn các cháu thì dựa chân tình tự nhiên, nếu Khê Khê thông minh như , nó một cái là ngay.”
Hoắc Úc Châu gì.
Bà cụ ghé sát , vẻ mặt chờ khen: “Sao nào? Hôm nay trang điểm với diễn xuất của bà đạt đỉnh cao ?”
“, bà thể tranh giải Oscar.”
“Bà mà, hồi trẻ nên lấy ông nội con, bà nên giới giải trí minh tinh mới đúng. Nếu lúc đó bà kết hôn sinh con mà thật sự giới giải trí, thì bây giờ kiểu gì cũng là ảnh hậu.”