Thật , cách một tấm kính lớn, giống như đang xem một bộ phim thần tượng. Rõ ràng tình tiết ngọt ngào như , nhưng Tô Vân Khê rơi nước mắt.
Cô trong khoang xe tối tăm, chỉ cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn , đến cả hô hấp cũng mang theo đau đớn. Cô ở thêm nữa, lập tức khởi động xe rời .
Về đến nhà, Tô Vân Khê bật đèn. Cô trong bóng tối lâu, lâu đến mức cả tê dại, bỗng nhiên nhớ điều gì đó, lập tức dậy bật đèn, lục tìm ngăn kéo.
Cô tìm trong ngăn kéo phòng khách điện thoại của nhà sản xuất khóa mật mã cửa khi lắp đặt đây, gọi , hỏi cách đổi mật khẩu.
Nhân viên chăm sóc khách hàng kiên nhẫn hướng dẫn cô cách xóa mật khẩu cũ, cách xác nhận, cách thiết lập mật khẩu mới. Tô Vân Khê xổm ổ khóa, từng bước theo, xóa dãy dùng lâu, quen thuộc từ lâu, cài đặt một dãy mật khẩu mới quy luật, ai thể đoán .
“Bíp—mật khẩu đổi thành công.”
Âm thanh máy móc vang lên trong căn nhà trống trải. Tô Vân Khê chậm rãi dậy, cảm giác chua xót nghẹn ngào nơi l.ồ.ng n.g.ự.c cuối cùng cũng dâng trào thể kìm nén.
Cô , thứ cô đổi chỉ là mật khẩu cửa, mà còn là chút hy vọng và lưu luyến cuối cùng của cô đối với cuộc hôn nhân .
Trong thời gian chân thương, dù ngoài miệng cứng rắn, nhưng trong lòng cô vẫn luôn ôm hy vọng—hy vọng giữa cô và Hoắc Úc Châu vẫn còn đường lui, hy vọng những tình cảm âm thầm nảy nở thể một nơi dừng .
bây giờ, tất cả hy vọng đều vỡ vụn.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Mọi thứ… cũng nên kết thúc .
Sau khi đổi mật khẩu cửa, Tô Vân Khê phòng việc, in hai bản thỏa thuận ly hôn mà luật sư đại diện đó gửi cho cô.
Cô hiểu vì luật sư của Hoắc Úc Châu việc chậm chạp đến , lâu như thế mà vẫn tất thỏa thuận ly hôn. Nếu bên cứ kéo dài, thì dùng bản của cô là .
Sau khi in xong, Tô Vân Khê cầm b.út, do dự ký tên xuống, từng nét từng chữ ngay ngắn, nhưng mang theo quyết tâm đường lui.
Từ nay, khóa cửa đổi, lòng cũng đóng .
Cô nhất định sống thật rực rỡ một !
Tô Vân Khê cất thỏa thuận ly hôn , bình tĩnh phòng tắm.
Cô vốn nghĩ đủ bình tĩnh, nhưng khi làn nước nóng dội xuống , ấm thấm da thịt, sự gượng gạo giữ vững bình tĩnh bỗng chốc sụp đổ.
Nước mắt lặng lẽ rơi, hòa dòng nước ấm trượt xuống gò má.
Cô thật sự đau lòng.
Đau vì bản cốt khí đến , hết đến khác rơi tấm lưới dịu dàng mà giăng ; đau vì sự của vốn chỉ dành riêng cho cô; càng đau hơn vì khói lửa ấm áp chiếc tạp dề của — chỉ dựng nên một mái nhà cho cô, mà còn là bến về dành cho một khác.
“Ếch luộc trong nước ấm”, điều tàn nhẫn nhất là kết cục nấu chín, mà là khi chợt nhận , quá trình nhiệt độ từ từ tăng lên , hóa đều là từng bước dẫn đến sa lầy.
Ly hôn là đúng.
Cô tuyệt đối cho phép trở thành kiểu như bà Phùng—rõ ràng trong lòng đầy gai nhọn, vẫn sống trong sự tự thôi miên “chồng yêu ”, coi sự qua loa là thâm tình, coi sự miễn cưỡng là viên mãn, tự lừa dối bản , che đậy sự thật.
Tô Vân Khê tắm xong, đồ ở nhà, bước khỏi phòng tắm thì thấy ở cửa vang lên tiếng “bíp bíp bíp—mật khẩu sai”, “bíp bíp bíp—mật khẩu sai”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-304.html.]
Hết đến khác, dồn dập mà cố chấp.
Cô chậm rãi bước tới cửa, qua mắt mèo—là Hoắc Úc Châu.
Anh cúi đầu, chân mày khẽ nhíu, rõ ràng ngờ mở cửa.
Tô Vân Khê đưa tay ấn tay nắm, trực tiếp mở cửa.
Khoảnh khắc cửa mở , một mùi hương hoa nhàn nhạt tràn .
Trong tay Hoắc Úc Châu ôm một bó hồng champagne lớn, cánh hoa đầy đặn, màu sắc tươi sáng.
Vừa thấy cô, câu đầu tiên trầm xuống: “Em đổi mật khẩu ?”
“Ừ.” Tô Vân Khê gật đầu bình thản, thêm cảm xúc nào.
“Không em quên cách đổi mật khẩu ?”
“Đột nhiên nhớ .”
Hoắc Úc Châu cảm thấy hôm nay cô lạnh nhạt đến quá mức, cả như phủ một lớp băng mỏng.
Anh hỏi thêm chuyện mật khẩu nữa, mà đưa bó hoa trong tay về phía cô, giọng bất giác mềm vài phần: “Tặng em.”
Ngay khoảnh khắc đưa tay, Tô Vân Khê thấy ngón tay một miếng băng cá nhân kẻ sọc—kiểu dáng tinh tế, giống hệt khí chất của Tiêu T.ử Câm.
Cảnh tượng ở tiệm hoa lúc chiều bất ngờ ùa về trong đầu, khiến khóe mắt cô khẽ cay.
Hoắc Úc Châu từng tặng hoa cho cô, hôm nay khác thường mang hoa tới—là tiện đường, là tiện thể ủng hộ việc ăn của Tiêu T.ử Câm?
Tô Vân Khê lùi nửa bước, thậm chí chạm : “ cần, dị ứng phấn hoa.”
Tay Hoắc Úc Châu khựng giữa trung, chân mày nhíu c.h.ặ.t hơn, giọng mang theo vài phần khó hiểu: “Trước đây em tuần nào cũng đặt hoa về nhà, thấy em dị ứng phấn hoa.”
“ chỉ dị ứng với hoa tặng.”
Đổi mật khẩu, từ chối nhận hoa—một loạt hành động , kẻ ngốc cũng cô đang nhằm .
Sắc mặt Hoắc Úc Châu trầm xuống, định mở miệng thì Tô Vân Khê nghiêng , lấy từ tủ hai bản thỏa thuận ly hôn ký sẵn, đưa tới mặt .
“Luật sư của việc quá chậm, chờ nữa.” Cô ngẩng mắt thẳng , “Chúng dùng bản thỏa thuận đây , cần gì cả.”
Không khí trong khoảnh khắc bỗng đông cứng . Hương hoa hồng lan tỏa nơi cửa, ngọt đến mức đắng nghẹn.
Bó hoa trong tay Hoắc Úc Châu và bản thỏa thuận trong tay Tô Vân Khê, ánh đèn tạo thành một ranh giới ch.ói mắt.
Anh ném bó hoa lên bàn , tiến gần cô một bước: “Vì nhất định ly hôn? Cho một lý do.”
Tô Vân Khê , bỗng nhiên bật .
Nụ nhạt, nhưng lạnh đến thấu xương.