Sáu Năm Sau Chia Tay, Luật Sư Hạ Yêu Lại Lần Nữa - Chương 299

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-23 11:04:37
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Khoan ! Anh đừng linh tinh ? Ai là ‘chúng ’ với ? Hồi còn học chúng quen mấy ngày, nắm tay còn chẳng mấy . Nếu gặp ở họp lớp, còn chẳng nhớ là ai!”

 

“Anh em vẫn tha thứ cho .” Đỗ Dịch Lâm xong liền “bịch” một tiếng quỳ xuống, dáng vẻ hèn mọn đến cực điểm, giọng nghẹn , “Năm đó là sai, bao nhiêu năm qua mới trưởng thành. Anh chỉ em là với nhất. Em tha thứ cho , chúng ?”

 

Vừa quỳ…

 

Đàn ông mà hèn hạ lên thì đúng là ai sánh bằng.

 

Tô Vân Khê cảnh mắt, chỉ thấy hoang đường buồn nôn.

 

“Đỗ Dịch Lâm, điên ? kết hôn !”

 

Đỗ Dịch Lâm dường như chuẩn sẵn, ngẩng đầu cô:

“Hôm họp lớp , cuộc hôn nhân của em hạnh phúc. Khê Khê, rời bỏ đàn ông đó , thể cho em hạnh phúc!”

 

“Anh bệnh !”

 

“Nếu thì… em cần rời , chúng lén ở bên cũng !” Đỗ Dịch Lâm tìm hiểu, chồng của Tô Vân Khê là một đại gia siêu giàu. Nếu thể nối tình xưa, để cô lấy tiền từ chồng nuôi , thì quá hảo.

 

Tô Vân Khê từng gặp nào vô liêm sỉ đến !

 

Hắn bảo cô ngoại tình?

 

Tam quan kiểu gì thế !

 

Cô tức đến bật , ánh mắt đầy khinh miệt che giấu:

“Đỗ Dịch Lâm, hỏi , lấy tự tin ? Chồng là Ferrari trong đám đàn ông, ngoại tình với cái máy cày như ? Anh nghĩ ngu mù? Cút xa !”

 

Thấy chuyện hy vọng, Đỗ Dịch Lâm lập tức đổi sắc mặt, đưa tay nắm lấy xe lăn của cô, van xin:

“Khê Khê, nếu em ở bên thì thôi, em cho mượn ít tiền . Vì em mà chia tay với Phí Oánh, tay trắng, giờ còn một xu nào. Em cho mượn một trăm nghìn .”

 

là trò thế kỷ.

 

“Anh bản lĩnh ăn bám thì đừng đổ lên đầu . Mượn tiền? Không cửa! Kiếp cũng đừng nghĩ!”

 

Nói xong, Tô Vân Khê xoay xe lăn định rời , nhưng Đỗ Dịch Lâm vẫn mặt dày bám theo.

 

“Em cho mượn chút , thì năm mươi nghìn cũng , thật sự sống nổi nữa …”

 

Tô Vân Khê nhịn nổi, trực tiếp vung cây nạng trong tay đ.á.n.h về phía .

 

“Mượn tiền mượn tiền! cho mượn ! Ba nghìn nợ đây còn trả! Tay chân lành lặn kiếm tiền ? Suốt ngày như con bọ yếu đuối quỳ xuống xin tiền phụ nữ, còn là đàn ông ?”

 

Cây nạng liên tiếp giáng xuống Đỗ Dịch Lâm. Bị đau, lập tức trở mặt.

 

“Cô điên ! Không cho mượn thì thôi, đ.á.n.h ?” Hắn nắm lấy cây nạng, hung hăng hất mạnh.

 

Xe lăn của Tô Vân Khê lực tác động mạnh, chao đảo dữ dội, trọng tâm lập tức lệch . Ngay khi chiếc xe lăn sắp lật, một bóng cao lớn nhanh ch.óng lao tới, giữ vững chiếc xe đang chực đổ.

 

Là Hoắc Úc Châu.

 

Bàn tay vững vàng giữ lấy tay vịn xe lăn, ngay đó xoay , nhấc chân, dứt khoát đá thẳng vai Đỗ Dịch Lâm.

 

Đỗ Dịch Lâm kịp phòng , đá lảo đảo ngã xuống đất, lăn lóc một vòng đầy chật vật mới dừng .

 

Hắn ôm vai bò dậy, đau giận, gào lên ch.ói tai:

“Mày là ai hả! Dựa cái gì đ.á.n.h tao! Việc của tao cần mày xen !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-299.html.]

 

Sắc mặt Hoắc Úc Châu lạnh như phủ một lớp băng, ánh mắt sắc bén quét qua Đỗ Dịch Lâm vẫn còn hung hăng, khí thế quanh thấp đến mức khiến khác nghẹt thở.

 

là chồng cô .”

 

Đỗ Dịch Lâm sững , khí thế lập tức xẹp xuống.

 

Trước đây hề chồng của Tô Vân Khê rốt cuộc là nhân vật đáng sợ đến mức nào. Cho đến dạo , khi Phí Oánh xem camera, phát hiện gọi Tô Vân Khê đến nhà bán túi, vì ghen tuông mà gây khó dễ cho cô. Kết quả là ngay đó, chồng của Tô Vân Khê trực tiếp cắt đứt ba kênh tiêu thụ quan trọng nhất của tập đoàn Khang Kiện.

 

Cũng vì chuyện , Phí Oánh cha tát liền hai cái, trong đêm đưa nước ngoài, còn thì đuổi khỏi biệt thự của cô .

 

Người đàn ông mặt , chỉ cần một câu cũng đủ khiến tập đoàn lớn như Khang Kiện chao đảo. Loại tép riu như , chỉ cần một ngón tay cũng thể bóp c.h.ế.t.

 

Thấy Đỗ Dịch Lâm co rúm cổ, mặt mày trắng bệch, đến thở mạnh cũng dám, Tô Vân Khê trong lòng lạnh. Gan bé như mà cũng dám đến dụ cô ngoại tình để nuôi ?

 

Xem chỉ khi mơ mộng ăn bám thì mới chút can đảm.

 

Hoắc Úc Châu bước lên một bước, chắn mặt Tô Vân Khê, khí thế áp bức gần như nghiền nát đối diện.

 

“Vừa nhà họ Phí đuổi ngoài dám đến quấn lấy vợ ? Cậu tưởng vợ là chỗ thu gom rác ?” Anh từ cao xuống Đỗ Dịch Lâm đang đất, lạnh lùng , “Lập tức cút khỏi Thượng Hải. Sau đừng để thấy nữa, nếu , tự chịu hậu quả.”

 

Giọng điệu hờ hững còn đáng sợ hơn bất kỳ lời đe dọa nào.

 

Đỗ Dịch Lâm run lên bần bật, đến một câu phản bác cũng dám , vội vàng bò dậy, lăn chạy, hoảng loạn bỏ , dám nán thêm một giây.

 

Thấy bóng dáng đáng ghét cuối cùng cũng biến mất, Tô Vân Khê thở phào nhẹ nhõm.

 

Hoắc Úc Châu , khi cô, vẻ lạnh lẽo dịu phần lớn.

 

Anh đưa tay sờ cây nạng vẫn luôn cầm trong tay, khẽ :

“Cây mới mua ? Gậy Như Ý Kim Cô ?”

 

Tô Vân Khê còn kịp phản ứng, thêm, giọng đầy tán thưởng:

“Đánh cũng trò đấy, Tô Đại Thánh.”

 

Tô Đại Thánh?

 

Tô Vân Khê lúc mới hồn. Có lẽ khi cô đ.á.n.h Đỗ Dịch Lâm, mặt , khi còn sớm hơn.

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

Nhìn vẻ mặt đến đắc ý của , chẳng lẽ câu “chồng là Ferrari trong đám đàn ông” cũng thấy ?

 

C.h.ế.t !

 

Tô Vân Khê chột vô cùng, chút tự nhiên lên tiếng:

“Sao tới nữa? chẳng bảo đừng đến tìm ?”

 

Hoắc Úc Châu nhướng mày:

“Sao? Nhà trong khu đều là của em , đến thì nhất định là tìm em ?”

 

“Ý là gì?”

 

ở đây, ?”

 

Tô Vân Khê càng ngơ ngác:

“Ở đây là ở ?”

 

“Ở lầu em.”

Loading...