Người chồng đầu tiên của Hồ Ngọc Phương, cũng là cha ruột của Tô Vân Khê, bỏ theo một phụ nữ ở tiệm tóc khi cô mới bốn tuổi.
Khi đó bà chỉ ở nhà chăm con, thu nhập, cũng tay nghề gì. Để nuôi con, bà chấp nhận tái hôn với Tô Hậu Vinh — cũng là từng kết hôn nhưng điều kiện — gả nhà họ Tô, sống những ngày sắc mặt khác mà nuốt nghẹn từng uất ức.
Bao năm qua, Hồ Ngọc Phương gần như quên mất “tự do” và “hạnh phúc” là gì. Bà luôn rời , nhưng đủ dũng khí rời khỏi đàn ông chu cấp cho . con gái bà thì khác, con gái sự nghiệp, năng lực nuôi sống bản , nên trói buộc trong cuộc hôn nhân hạnh phúc mà lãng phí tuổi xuân.
“Nếu ba , thể sẽ trút giận lên .” Điều duy nhất Tô Vân Khê lo lắng lúc là việc ly hôn sẽ khiến cảnh của trong nhà họ Tô càng khó khăn hơn.
“Không , quen , sống thế nào cũng là sống.” Hồ Ngọc Phương vỗ nhẹ tay cô, “Con quyết định thì đừng do dự nữa. Tô Hậu Vinh công nuôi dưỡng con là đúng, nhưng từ nhỏ đến lớn con tiêu của ông bao nhiêu? Hai năm liên hôn của con mang lợi ích cho nhà họ Tô, nếu quy tiền thì đủ nuôi hàng nghìn, hàng vạn đứa như con. Con nợ ông !”
“Mẹ…” Mắt Tô Vân Khê đỏ lên.
“Đừng .” Hồ Ngọc Phương ôm lấy cô, “Con gái của nên chịu ấm ức, con gái của sống theo ý .”
Sau khi nhận sự thấu hiểu từ , sợi dây mềm yếu nhất trong lòng Tô Vân Khê cuối cùng cũng giữ vững. Cô còn lưỡng lự, thấp thỏm lo lo mất nữa.
Cô quyết định từ nay về sẽ dồn bộ sức lực để nắm lấy cuộc sống thực tế mắt. Những chuyện yêu đương rối ren, thị phi phiền toái, tạm thời gác sang một bên. Cô chăm chỉ kiếm tiền, tích lũy cho chỗ dựa vững chắc, để một tuổi già an , và để bản tự do cần sắc mặt khác mà sống.
Hai ngày tiếp theo, Tô Vân Khê tranh thủ thời gian nghỉ dưỡng ở nhà, từng chút một tối ưu chương trình nhỏ của cửa hàng. Sau khi chỉnh sửa, giao diện trở nên gọn gàng hơn, thông tin đầy đủ hơn, thao tác đặt hàng cũng mượt mà hơn.
Chân cô gần như còn đau nữa, cô cũng mãi bó buộc xe lăn, liền lên mạng đặt mua cho một cây nạng.
Giao hàng nhanh, hôm nạng đến.
Chỉ là, rõ ràng cô ghi chú giao tận cửa, mà nhân viên giao hàng vẫn gửi nạng trạm Cainiao trong khu dân cư. Cô định gọi điện trao đổi, nhưng bên luôn bận máy.
Không còn cách nào khác, cô chỉ đành tự lấy.
Tô Vân Khê mấy ngày ngoài.
Vừa xuống lầu, ánh nắng phủ lên mặt, ấm áp dễ chịu, khiến cả góc u ám trong lòng cô cũng mềm vài phần.
Chiếc xe lăn Hoắc Úc Châu tặng chất lượng , di chuyển êm ái, yên tĩnh, mặt đường gồ ghề cũng xử lý định. Suốt quãng đường, gần như bằng phẳng như đất bằng.
Đến trạm Cainiao, ông chủ thấy cô xe lăn liền nhiệt tình bước tới giúp đỡ:
“Cô gái, cho mã lấy hàng, tìm giúp cho.”
Tô Vân Khê mã, ông chủ nhanh ch.óng tìm kiện hàng của cô.
“Dài thế , là nạng ?” ông hỏi.
“Vâng.”
“Có cần giúp mở ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-298.html.]
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
“Vâng, cảm ơn ông chủ.”
“Không gì.”
Ông chủ tiện tay giúp cô tháo bao bì.
Cây nạng màu đen, từ hợp kim nhôm kết hợp sợi carbon.
Tô Vân Khê vịn quầy, dậy thử cây nạng mới.
Chiều cao vặn, cảm giác cầm chắc tay, chịu lực cũng .
Cô cảm thấy cây nạng , ngày mai thể cửa hàng việc .
Tô Vân Khê đặt ngang cây nạng lên xe lăn, cảm ơn ông chủ trạm Cainiao một nữa, chậm rãi về.
Ánh nắng vẫn ấm, gió cũng dịu dàng, trong lòng cô hiếm khi yên bình như . đến tòa nhà, một bóng quen thuộc mà chướng mắt bất ngờ lọt tầm mắt cô.
Là Đỗ Dịch Lâm!
Đỗ Dịch Lâm đang sốt ruột quanh, ánh mắt quét qua, khi thấy cô thì lập tức giãn , nở nụ rạng rỡ.
Trong lòng Tô Vân Khê lập tức vang lên hồi chuông cảnh báo.
Tên đến gì? Gặp chắc chắn chuyện , trời mang đến rắc rối gì.
Đỗ Dịch Lâm mấy bước chạy tới, ánh mắt lướt qua chiếc xe lăn của cô, vẻ mặt lập tức lộ lo lắng.
“Khê Khê, em ?”
“Tàn phế , tránh xa .”
Câu của cô khiến Đỗ Dịch Lâm khựng , theo bản năng lùi về một bước, như thật sự dọa.
Tô Vân Khê nhân cơ hội rời , nhưng nhanh ch.óng đuổi theo.
“Khê Khê, xin , tất cả là của . Anh mới , Phí Oánh vì chuyện nhờ em xem túi mà giận lây sang em, còn âm thầm gây khó dễ cho em. Thật sự xin , là xử lý hiểu lầm giữa em và cô .”
Nghe lải nhải bên tai một tràng, Tô Vân Khê càng thêm bực bội.
“Thứ nhất, chỉ nhờ xem túi, hề mua, đừng như kiểu chiếm tiện nghi của . Thứ hai, vị hôn thê của là ghen mà còn chạy đến tìm gì? với chẳng quan hệ gì, dính líu mấy chuyện rắc rối của hai !”
“ sẽ để cô hại em nữa!” Đỗ Dịch Lâm nghiêm túc , “Anh cô bắt nạt em, chia tay . Từ giờ cô còn quyền can thiệp chuyện của chúng nữa.”
Thực là Đỗ Dịch Lâm nhà họ Phí đá thẳng, giấc mộng rể hào môn tan vỡ.