Sáu Năm Sau Chia Tay, Luật Sư Hạ Yêu Lại Lần Nữa - Chương 295

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-23 10:54:32
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phòng khách yên tĩnh, Hoắc Úc Châu sofa, ánh mắt dừng ở một điểm nào đó, đang nghĩ gì.

 

Nghe thấy động tĩnh, gần như lập tức ngẩng lên, dậy bước nhanh tới, đỡ lấy tay cô, vững vàng giúp cô xuống xe lăn.

 

Tô Vân Khê vẫn còn chút ngượng ngùng, nghẹn hồi lâu mới hỏi một câu: “Sao mật khẩu nhà em?”

 

Căn nhà là tài sản hôn nhân của cô, cô từng mật khẩu cho Hoắc Úc Châu. Cũng như , ngoài căn nhà họ sống chung khi kết hôn, cô từng hỏi bao nhiêu bất động sản.

 

“Ban ngày bế em , lúc em nhập mật khẩu thấy.” Hoắc Úc Châu .

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

Tô Vân Khê nghẹn một trong n.g.ự.c, giận hổ: “Tại hỏi ý em mà tự tiện ?”

 

gõ cửa, em mở, nên tự .”

 

“Em cái đó! Em lúc nãy trong phòng tắm!”

 

Nhớ cảnh trong phòng tắm, một luồng nóng bỗng chạy qua Hoắc Úc Châu: “Em kêu một tiếng, tưởng em xảy chuyện. em mặc đồ.”

 

“Anh cần nhấn mạnh chuyện em mặc đồ.”

 

nhấn mạnh, vốn dĩ em mặc đồ.”

 

“Im .”

 

Hai má Tô Vân Khê nóng bừng, cả cổ cũng ửng lên một tầng đỏ nhạt.

 

Hoắc Úc Châu dáng vẻ hổ tức giận của cô, khóe môi cong lên: “Em đỏ mặt cái gì, em chỗ nào qua?”

 

Lời thật.

 

Tô Vân Khê cũng hiểu . Trước đây ngủ với bao nhiêu cũng thấy hổ, giờ chỉ cần gần là cô đỏ mặt.

 

Rõ ràng càng mật, da mặt cô càng mỏng .

 

chứ?

 

Là vì tình cảm của cô dành cho đổi ?

 

“Em bảo đừng đến nữa ? Sao ?” Tô Vân Khê cứng nhắc chuyển chủ đề.

 

yên tâm về em.” Giọng Hoắc Úc Châu trầm thấp, từng chữ rơi xuống tim cô một cách rõ ràng.

 

Mặt cô càng đỏ hơn, ánh mắt né tránh ngoài cửa sổ, vô tình thấy rõ bóng phản chiếu của tấm kính lớn.

 

Anh bên cạnh xe lăn, cúi đầu, chăm chú cô.

 

Ánh đèn rơi vai , khiến cả trông chân thành dịu dàng.

 

Tim Tô Vân Khê khẽ rung động.

 

Nếu trong lòng khác, chỉ cảnh thôi, cô sẽ tưởng yêu cô.

 

 

Hoắc Úc Châu đẩy Tô Vân Khê phòng ngủ. Khi bế cô lên giường, đột nhiên : “Tối nay nữa.”

 

“Anh về , chỗ em giường thừa.” Cô theo bản năng đuổi .

 

Thật phòng khách giường, đây Ôn Chiêu Ninh và Thanh Nịnh từng ngủ ở đó. Sau khi họ chuyển , chăn ga đều giặt sạch cất tủ, lâu phơi, nhất thời dùng .

 

ngủ sofa.”

 

“Sofa cứng lắm.”

 

“Vậy ngủ cạnh em.”

 

“Vậy ngủ sofa .” Cô lập tức đáp.

 

Hoắc Úc Châu bật : “Vậy là em đồng ý cho ?”

 

Tô Vân Khê lúc mới nhận dẫn bẫy.

 

Thôi , nhất quyết ở thì tùy .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-295.html.]

“Em ngủ , ở ngoài. Có việc thì gọi .”

 

Hoắc Úc Châu kê một chiếc gối chân của cô, để chân thương treo lơ lửng, đắp chăn cẩn thận cho cô, đó rời khỏi phòng.

 

Đêm dần trở nên yên tĩnh.

 

Tô Vân Khê thẳng giường, khó mà ngủ .

 

Có lẽ t.h.u.ố.c giảm đau hết tác dụng, cũng lẽ đêm khuya khiến cảm giác đau phóng đại. Cổ chân cô như mũi kim nhỏ, xuyên qua vùng da bầm tím, từng đợt châm sâu xương.

 

Cô thử nhích chân, nhưng chỉ cần động một chút, cơn đau âm ỉ lập tức bùng lên, lan theo dây thần kinh khắp cơ thể.

 

Mồ hôi lạnh từng lớp thấm , ướt những sợi tóc lòa xòa trán, dính thái dương.

 

Cô mở mắt chằm chằm trần nhà tối đen, cố gắng thở thật nhẹ, nhưng dù , mỗi nhịp tim vẫn như mang theo cảm giác đau.

 

Thuốc giảm đau ở trong ngăn kéo phòng khách. Tô Vân Khê lấy, nhưng đau đến mức dậy nổi.

 

Cô cũng từng nghĩ gọi Hoắc Úc Châu giúp, nhưng giờ khuya, chắc ngủ. Lời đến miệng nuốt xuống.

 

họ vẫn ly hôn, nhưng cô thật sự quen phiền .

 

Ngay lúc cô định tiếp tục chịu đựng, trong phòng khách truyền đến tiếng rót nước. Tiếng ly thủy tinh chạm nhẹ mặt bàn, trong gian yên tĩnh trở nên đặc biệt rõ ràng.

 

Hoắc Úc Châu vẫn ngủ.

 

Ý nghĩ lóe lên, cô gần như theo bản năng gọi: “Hoắc Úc Châu!”

 

Ngoài cửa, Hoắc Úc Châu thấy tiếng cô, lập tức bước nhanh đến cửa phòng ngủ, đẩy cửa .

 

“Sao ?” Anh bật đèn, đến bên giường.

 

Sắc mặt Tô Vân Khê tái: “Chân em đau quá, giúp em lấy t.h.u.ố.c giảm đau.”

 

Anh mái tóc ướt dính bên thái dương của cô, đưa tay sờ trán, sắc mặt nghiêm : “Sao sớm? Em chịu đựng bao lâu ?”

 

Tô Vân Khê trả lời.

 

Anh lập tức lấy t.h.u.ố.c, tiện thể rót cho cô một cốc nước.

 

đây là để chăm sóc em, thì ở gì? Để ngủ cái sofa cứng đó ?” Anh khó chịu đỡ cô dậy uống t.h.u.ố.c, tuyên bố, “Nửa đêm , ngủ luôn cạnh em.”

 

“Tại ?”

 

“Vì tình trạng của em , theo dõi.”

 

“Không cần, uống t.h.u.ố.c là .”

 

“Phản đối vô hiệu.”

 

“Hoắc Úc Châu!”

 

“Giờ gọi thì to lắm, nửa đêm nếu còn khó chịu, cứ gọi với âm lượng như , nhớ ?”

 

Lúc Tô Vân Khê mới nhận đang trêu .

 

Cô nắm c.h.ặ.t ga giường: “Em thế .”

 

“Được.”

 

Hoắc Úc Châu kê thêm hai chiếc gối lưng cô.

 

Thuốc giảm đau tác dụng ngay, cô vẫn đau đến mức rên khe khẽ.

 

Hoắc Úc Châu kéo một chiếc ghế , cạnh giường, mở điện thoại phát một bản nhạc lời nhẹ nhàng.

 

“Em hít sâu, giúp cơ thể thả lỏng, thử chuyển sự chú ý sang âm nhạc, đừng nghĩ mãi đến cơn đau.”

 

Tô Vân Khê theo lời vài , nhưng hiệu quả rõ ràng.

 

“Cách hình như

tác dụng, còn cách nào khác ?” cô hỏi.

 

Ánh mắt Hoắc Úc Châu lướt qua đôi môi cô, giọng bỗng trầm khàn: “Có, em thử ?”

Loading...