Cửa thang máy chậm rãi mở , ban đầu trong cabin ai, nhưng càng lên cao, càng đông.
Hoắc Úc Châu bế Tô Vân Khê theo kiểu công chúa, tư thế ít nhiều cũng thu hút ánh . Gần như mỗi cư dân bước thang máy đều họ tiên.
Bị nhiều chú ý như , hai má Tô Vân Khê ửng hồng. Cô vô thức nép lòng , hạ giọng : “Anh thả xuống , thật chỉ cần dìu là , thể chậm.”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
“Không .” Hoắc Úc Châu từ chối thẳng, “Bác sĩ dặn rõ, chân thương chịu lực. Hơn nữa, bế em thì ? Chúng là vợ chồng.”
Anh đặc biệt nhấn mạnh bốn chữ “chúng là vợ chồng”.
Hàm ý như , bế cô là chuyện đương nhiên, hợp tình hợp lý.
—
Hoắc Úc Châu bế Tô Vân Khê khỏi thang máy.
Tô Vân Khê liếc mắt thấy cửa nhà một thùng carton lớn hơn bình thường gấp mấy đặt gọn ở góc tường. Thùng đóng gói cẩn thận, góc cạnh ngay ngắn, cần đoán cũng bên trong là gì.
Xe lăn còn về nhà cả , quả nhiên Hoắc Úc Châu việc hiệu quả.
“Mở cửa.” Hoắc Úc Châu .
Tô Vân Khê đưa tay nhập mật mã, cửa “cạch” một tiếng mở . Hoắc Úc Châu bế cô phòng khách, đặt cô xuống ghế sofa.
“Em chờ một lát, mang xe lăn .”
“Được.”
Hoắc Úc Châu cửa, bê thùng giấy lớn phòng khách.
“Có d.a.o rọc giấy ?”
“Ngăn kéo thứ ba của tủ.”
Hoắc Úc Châu theo lời cô, lấy d.a.o rọc giấy đến thùng, cúi cắt băng keo, mở từng lớp bao bì, lấy một chiếc xe lăn.
Chiếc xe lăn màu xám bạc, chất liệu nhẹ, thiết kế đơn giản, là chọn kỹ, kiểu dáng .
Sau khi lấy xe lăn , vội cho Tô Vân Khê thử, mà bước lên , tự lên.
Một đàn ông vai rộng chân dài chiếc xe lăn nhỏ trông phần hợp, nhưng Hoắc Úc Châu nghiêm túc.
Anh xem hướng dẫn, thử bấm các nút điều khiển tay vịn.
Chiếc xe lăn theo thao tác của , lúc tiến, lúc lùi, lúc rẽ trái, lúc rẽ , khiến Tô Vân Khê đến hoa cả mắt.
Anh còn thử hai các chức năng nâng hạ, phanh và khóa. Sau khi nắm rõ chức năng, thao tác thuần thục, mới dậy đến bế Tô Vân Khê.
“Thử xem, xe chỉ chức năng cơ bản, thao tác cũng khá đơn giản.”
“Ừ.”
Hoắc Úc Châu theo hướng dẫn, giải thích cho cô từng nút chức năng. Nghe thì vẻ phức tạp, nhưng khi tự thao tác là chuyện khác.
Ban đầu Tô Vân Khê kiểm soát lực tay. Cô bấm nút tiến, xe lăn lập tức lao vọt lên một đoạn; cô giật rút tay , vô tình chạm nút khác, khiến xe lệch sang một bên.
Lắc qua lắc một hồi, cô cảm thấy như say xe, càng thêm căng thẳng.
“Đừng vội, từ từ thôi.” Hoắc Úc Châu đến bên cạnh, nhẹ giọng trấn an.
Tô Vân Khê gật đầu.
Ngay đó, bàn tay ấm áp của nhẹ nhàng phủ lên mu bàn tay cô.
“Đặt tay ở đây, nhẹ nhàng đẩy về phía , đừng nhấn hết cỡ, tự kiểm soát tốc độ. Khi rẽ cũng chậm, đừng rẽ gấp, xe dễ nghiêng.” Anh kiên nhẫn hướng dẫn, giọng trầm thấp lướt qua bên tai cô.
Bàn tay cô bao trọn, nơi da thịt chạm nóng lên.
Cô thể cảm nhận lớp chai mỏng nơi đầu ngón tay , đường nét khớp xương, cùng lực siết nhẹ nhưng đủ để giữ định những động tác lúng túng của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-293.html.]
Cảm giác tê dại như dòng điện lan từ mu bàn tay đến tận đáy lòng, bầu khí bỗng trở nên mập mờ.
Tô Vân Khê chỉ thấy động tác của càng cứng nhắc, càng mất tự nhiên.
Cô rút tay , nghiêng về phía , kéo giãn cách với .
“Để tự thử .” Cô .
Hoắc Úc Châu cảm nhận sự né tránh của cô, ánh mắt tối : “Được, chậm thôi.”
“Ừ.”
Tô Vân Khê theo cách dạy, thử vài là quen tay.
Rất nhanh, cô thể điều khiển xe lăn thành thạo.
“Được , .” Cô vui vẻ ngẩng đầu , “Giờ xe lăn , thể yên tâm về .”
Hoắc Úc Châu nhíu mày: “Qua cầu rút ván nhanh thật đấy.”
“ chỉ là sợ lỡ thời gian của thôi.”
“ .”
Tô Vân Khê chút bất lực.
“Anh , còn ở đây gì?”
“Hôm nay giúp em một việc lớn như , chẳng lẽ em nên mời một bữa ?” Giọng mang theo chút vô tội nhưng đầy lẽ .
Tô Vân Khê theo bản năng xuống cái chân sưng to như bánh bao của : “Chân em thế , mời ăn ? Hay là… gọi đồ ngoài?”
“Không cần, tự .”
“Anh tự ?”
“Ừ. Trong tủ lạnh nguyên liệu ?”
“Có.”
“Được.”
Hoắc Úc Châu cởi áo vest, tiện tay đặt lên sofa, xắn tay áo sơ mi thẳng bếp.
Phòng bếp của Tô Vân Khê dọn dẹp sạch sẽ, một hạt bụi.
Hoắc Úc Châu mở tủ lạnh , bên trong chất đầy rau củ, trái cây, sữa, thịt… đủ loại thực phẩm.
Anh nhớ rõ, cô ầm lên đòi ly hôn về đây, căn nhà còn trống trải lạnh lẽo, đến cả tủ lạnh cũng cắm điện. bây giờ, trong nhà sáng sủa sạch sẽ, tủ lạnh đầy ắp nguyên liệu tươi, tràn ngập thở cuộc sống, khắp nơi đều là dấu vết của việc cô ở lâu dài, nghiêm túc sống tiếp.
Chẳng lẽ… cô thật sự ly hôn với , định về nữa?
Thấy Hoắc Úc Châu tủ lạnh chọn nguyên liệu, Tô Vân Khê vội xoay xe lăn, ban công lấy chiếc tạp dề cô giặt sạch hai hôm .
“Anh đeo cái .” Cô đưa tạp dề cho .
Hoắc Úc Châu nhận lấy, nhanh nhẹn buộc lên .
Chiếc tạp dề nền sáng, họa tiết hoa nhí, đậm phong cách đồng quê.
Một đàn ông lạnh lùng, cao quý như , khi đeo chiếc tạp dề hoa nhí hề lạc quẻ, ngược còn khiến sự sắc bén dịu , chỉ còn vẻ ấm áp của một đàn ông của gia đình.
“Gia vị ở ?”
“Anh mở tủ bên tay trái , trong đó đều là gia vị.”
“Được, em ngoài .”
Tô Vân Khê cũng giúp gì, liền điều khiển xe lăn phòng khách.