Trong đầu cô ngừng hiện lên cảnh tối qua ép cô tường hành lang, hôn dồn dập.
“Tiếp theo gì?” Hoắc Úc Châu hỏi.
“Tiếp theo chụp phim, xem tình trạng xương.” Đông Đông trả lời.
Hoắc Úc Châu gật đầu, hất cằm về phía Đông Đông. Đông Đông hiểu ý, lập tức buông tay khỏi xe lăn, lùi sang một bên, nhường việc đẩy xe cho .
Tô Vân Khê đầu Đông Đông, Đông Đông lập tức chột , chỗ khác giả vờ qua đường.
Được lắm, từng một, đều về phía Hoắc Úc Châu.
—
Hành lang bên ngoài khu chụp phim qua kẻ , màn hình gọi chạy dài danh sách. Theo đơn bác sĩ kê cho Tô Vân Khê, còn đợi hơn nửa tiếng mới tới lượt.
Cô liếc Hoắc Úc Châu bên cạnh, vest thẳng thớm, nghĩ rằng kiểu tổng tài bận rộn như chắc kiên nhẫn chờ lâu như .
Do dự một lát, cô nghiêng đầu, giọng tự nhiên : “Nếu bận thì về , ở đây cũng cần nhiều chờ như .”
Tô Vân Khê nghĩ sẽ thuận thế gật đầu rời , nhưng Hoắc Úc Châu thậm chí thèm cô, mặt biểu cảm sang Đông Đông, : “Nếu cô bận thì về , ở đây cũng cần nhiều chờ như .”
Anh lặp nguyên văn lời cô .
Đông Đông lập tức hiểu ý, mặt hiện lên vẻ “ thì ” đúng lúc: “ chị Vân Khê, chiều nay mấy khách hẹn đến xem túi, cửa hàng chắc bận lắm, em về nhé, việc chị cứ gọi em.”
Nói xong, Đông Đông thậm chí dám thêm Tô Vân Khê, nhanh ch.óng biến mất ở cuối hành lang.
Tô Vân Khê hành lang trống trơn, chậm rãi sang Hoắc Úc Châu bên cạnh.
Người dùng lời của cô để đuổi của cô, rốt cuộc là gì?
“Đông Đông , lát nữa ?” Chân cô đau đến mức cử động , Đông Đông ở đây, cô thậm chí thể tự xuống khỏi xe lăn.
“Không còn ?” Anh đương nhiên.
Tim Tô Vân Khê khẽ siết , cô do dự một chút vẫn : “ chúng sắp ly hôn , phiền .”
“‘Sắp ly hôn’ nghĩa là vẫn ly hôn. Chưa ly hôn thì chúng vẫn là vợ chồng. Giữa vợ chồng, gì đến phiền?” Anh nghiêm túc.
Tô Vân Khê nhất thời tìm lời phản bác, đành im lặng.
Hai yên lặng chờ một lúc, máy gọi cuối cùng cũng gọi đến tên Tô Vân Khê.
Hoắc Úc Châu nắm chắc tay đẩy xe lăn, đẩy cô thẳng phòng kiểm tra.
Trong phòng sáng trưng, máy móc lạnh lẽo. Bác sĩ ngẩng đầu Tô Vân Khê một cái, hỏi theo quy trình: “Có m.a.n.g t.h.a.i ?”
“Không.”
Bác sĩ gật đầu, chỉ máy chụp: “Nằm lên , nhà giúp bế lên.”
“Được.”
Hoắc Úc Châu cúi , một tay luồn qua khoeo chân cô, một tay đỡ vững lưng, trực tiếp bế ngang cô lên. Động tác dứt khoát mà cẩn thận, nhưng dù , khi chân của Tô Vân Khê chạm đệm, cô vẫn khẽ “hít” một tiếng.
“Đau lắm ?” Hoắc Úc Châu nhíu mày, chút luống cuống.
“Cũng , .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-292.html.]
“Người nhà ngoài .” Bác sĩ gọi.
Hoắc Úc Châu nghiêm túc hỏi: “ thể ở đây với cô ?”
Bác sĩ cạn lời: “Chỉ trẻ con mới cần ở cùng, cô lớn còn cần ở cùng ? Ra ngoài, bức xạ!”
Hoắc Úc Châu Tô Vân Khê một cái, cô cũng thấy ngại, vội xua tay: “Anh ngoài , xong ngay thôi.”
Lúc mới gật đầu, ngoái mấy mới ngoài.
Tô Vân Khê chụp phim xong, cửa phòng kiểm tra mở , Hoắc Úc Châu lập tức bước , bế cô đặt lên xe lăn đẩy ngoài.
Lấy phim vẫn chờ một lúc, hai tiếp tục ở khu vực nghỉ ngơi đợi.
Khoảng mười lăm phút , màn hình điện t.ử ở chỗ lấy phim hiện đến tên Tô Vân Khê, Hoắc Úc Châu lập tức dậy, nhanh ch.óng lấy phim và báo cáo, đẩy cô phòng khám tái khám.
Bác sĩ dán phim X-quang lên bảng đèn, đầu ngón tay chỉ một vết mờ nhạt, : “Không vấn đề lớn, chỉ là nứt xương nhẹ kèm bong gân. Không cần nhập viện, về nhà nghỉ ngơi cho , hạn chế , dồn lực, uống t.h.u.ố.c đúng giờ và tái khám là .”
“Vâng, cảm ơn bác sĩ.” Tô Vân Khê lời cảm ơn.
Dù nữa, từ thang cao như ngã xuống mà chỉ nứt xương nhẹ, cũng coi như trong rủi may.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Hoắc Úc Châu đẩy Tô Vân Khê xuống lầu.
Gió chiều nhẹ thổi qua, Tô Vân Khê nghiêng đầu : “Cảm ơn , hôm nay lỡ nhiều thời gian của . Anh về , gọi trợ lý đến đón là .”
Bàn tay đang đẩy xe lăn của Hoắc Úc Châu khẽ siết , cúi đầu cô, nhíu mày: “Đón em xong thì ? Để cô chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho em ? Trong công việc của chắc mục .”
Tô Vân Khê nghẹn lời.
Quả thật, trợ lý của cô giống trợ lý của Hoắc Úc Châu, lương cao mà từ công việc đến đời sống đều lo liệu chu .
“Vậy… thuê một hộ lý ở bệnh viện về cùng là .”
“Em chồng, thuê hộ lý gì.”
Nói xong, Hoắc Úc Châu vòng xe lăn, cúi bế ngang Tô Vân Khê lên.
Tô Vân Khê kịp đề phòng, mất thăng bằng, theo bản năng ôm c.h.ặ.t cổ : “Anh gì ?”
“Bế em lên xe.”
Xe của Hoắc Úc Châu đỗ trong bãi đỗ ngoài trời của bệnh viện. Sau khi bế cô lên xe, trả xe lăn.
“ thấy nên thuê một chiếc xe lăn mang về nhà, như tiện hơn.” Tô Vân Khê .
“Xe lăn sắp xếp mang đến nhà em .”
“Anh sắp xếp ?”
“Ừ.”
Xe lăn ở bệnh viện là loại tay, khá tốn sức. Lúc nãy chờ lấy phim, Hoắc Úc Châu bảo trợ lý sắp xếp cho Tô Vân Khê một chiếc xe lăn điện, để cô ở nhà dùng sẽ tiện hơn.
Hoắc Úc Châu lái xe đưa Tô Vân Khê về khu chung cư cô đang ở.
Xe dừng ở bãi đỗ tầng hầm, Hoắc Úc Châu xuống xe , vòng ghế bế Tô Vân Khê xuống.
Anh ôm cô, bước vững vàng về phía thang máy.