“Dừng dừng.” Tô Vân Khê thật sự nữa, “Anh Đỗ, sắp đính hôn , bây giờ những lời , thấy buồn ?”
“Anh đúng là sắp đính hôn, nhưng hề vui. Bạn gái hiện tại của gia đình giàu, điều kiện cực , nhưng cô căn bản tôn trọng . Trước mặt bạn bè, cô mắng như mắng ch.ó. Quà tặng, cô thích thì thôi, còn đăng lên nhóm bạn để cùng chê bai …”
Chỉ khi quen bạn gái hiện tại là Phí Oánh, Đỗ Dịch Lâm mới giá trị của việc năm đó khi chia tay, Tô Vân Khê một câu nào lớp là lớn đến mức nào.
Nếu khi đó gặp Tô Vân Khê mà là Phí Oánh hiện tại, e rằng đầu cả lớp đều nghèo đến mức mượn tiền bạn gái còn trả nổi.
“Khê Khê, nhiều năm như , thật sự tôn trọng , chỉ em.”
Tô Vân Khê đối diện, những lời của Đỗ Dịch Lâm, vẻ mặt “ tủi ” của , trong lòng chút gợn sóng, thậm chí còn .
Năm đó khi chia tay cô gì, phần lớn là vì cảm thấy bản mù mắt mới trúng đàn ông , hổ, nhưng cô còn .
Hơn nữa, bạn gái coi thường , cứ việc chia tay là xong. Anh nhẫn nhịn chịu đựng như , chẳng vì nỡ từ bỏ cuộc sống sung túc rể nhà giàu ?
“Anh Đỗ, đây là mã thanh toán Alipay của cửa hàng chúng , quét là .” Tô Vân Khê nhảm nữa, chỉ nhanh ch.óng kết thúc giao dịch rời .
“Khê Khê, thể trả tiền muộn một chút , em ở với thêm một lúc?”
“Xin Đỗ, cửa hàng còn việc khác.”
“ thật sự chuyện riêng với em thêm một chút. Anh quá cô đơn, chỉ em hiểu , chỉ em chịu .”
Tô Vân Khê thật sự chịu thua, cô ngờ rằng sự giữ thể diện khi chia tay năm đó, nhiều năm biến thành chiếc boomerang đ.â.m chính .
“Anh Đỗ, nếu thật lòng mua túi, chúng cứ giao dịch cho đàng hoàng. Nếu ý đồ khác, thì đơn hàng coi như thôi .”
Nói xong, Tô Vân Khê đóng hai chiếc túi hộp, dậy định rời .
“Đợi Khê Khê!” Đỗ Dịch Lâm lập tức nắm lấy cổ tay cô, “Em tin , thật sự mua túi. Hai chiếc cũng rẻ, nể mặt tiền, em với thêm một chút .”
Tô Vân Khê còn kịp hất tay , cảm nhận một ánh lạnh lẽo rơi xuống .
Cô theo bản năng ngẩng đầu, thấy ở đầu phố, Hoắc Úc Châu đang trong một chiếc xe mui trần, lạnh lùng cô.
Chiếc xe mui trần đó là Mercedes AMG GTC.
Hoắc Úc Châu chống khuỷu tay, đầu ngón tay hờ hững đặt lên vô lăng, ánh mắt rơi xuống cổ tay đang nắm c.h.ặ.t của cô, mang theo chút nhiệt độ nào.
Ánh quá trầm, giống như mặt hồ đóng băng, thể thấu cảm xúc bên .
Tô Vân Khê dùng sức hất mạnh tay Đỗ Dịch Lâm , lực lớn đến mức khiến suýt vững.
“Đỗ Dịch Lâm, cảnh cáo , đừng động tay động chân! Anh còn như nữa sẽ báo cảnh sát!”
“Khê Khê, em đừng giận, chỉ là…”
“Cút!”
Đơn hàng dù lợi nhuận lớn đến , Tô Vân Khê cũng kiếm nữa.
Cô bước nhanh về phía , lúc ngẩng đầu lên nữa thì chiếc xe mui trần của Hoắc Úc Châu rời từ lâu.
“Khê Khê…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-286.html.]
Đỗ Dịch Lâm còn đuổi theo, nhưng Tô Vân Khê đầu , chạy nhanh về phía bãi đỗ xe, cuối cùng cũng cắt đuôi .
Cô lên xe , đóng cửa , thế giới lập tức yên tĩnh.
Tô Vân Khê cúi đầu cổ tay, chỗ Đỗ Dịch Lâm nắm vẫn còn hằn một vệt đỏ.
là xui xẻo.
Cô mở ngăn đựng đồ, lấy một gói khăn ướt, rút một tờ dùng sức lau chỗ đó.
Một , hai , ba … lau đến khi da nóng lên, cô mới dừng , vứt khăn túi rác nổ máy về cửa hàng.
Xe chạy suôn sẻ suốt đoạn đường, đến ngã tư phố Phong Diệp thì gặp đèn đỏ đầu tiên.
Tô Vân Khê dừng , đồng hồ đếm ngược phía —chín mươi tám giây, đèn đỏ ở giao lộ thật dài.
Cô tựa lưng ghế, mở cửa sổ hít thở chút khí. Bỗng trong gương chiếu hậu lóe lên một bóng xám, một chiếc xe từ phía bên tiến lên, dừng vững bên cạnh cô.
Hai chiếc xe song song.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Tô Vân Khê đầu, thấy chiếc mui trần quen thuộc.
Là Hoắc Úc Châu.
Anh chẳng rời ? Sao từ phía cô chạy lên?
Chẳng lẽ… vòng một vòng?
Tô Vân Khê .
Hoắc Úc Châu cũng đang cô.
Cô còn kịp hiểu chuyện gì, giọng lạnh lẽo của truyền tới: “Chưa ly hôn mà kịp chờ để dây dưa với đàn ông khác ?”
Chạy một chuyến vô ích còn suýt quấy rối, Tô Vân Khê vốn bực bội. Giọng điệu châm chọc nửa thật nửa giả của Hoắc Úc Châu lập tức châm ngòi cho cơn giận cô nén suốt dọc đường.
“, kịp chờ đấy. Vậy nên, thỏa thuận ly hôn định kéo dài đến bao giờ mới đưa cho ?”
Hoắc Úc Châu nhíu mày: “ nhờ luật sư soạn thảo .”
“Không cần phiền phức như .” Tô Vân Khê thẳng , giọng dứt khoát, “Tiền của , nhà của , xe của , cần gì cả.”
Không cần gì, chỉ nhanh ch.óng cắt đứt sạch sẽ với .
Quả nhiên là một vô tình.
Hoắc Úc Châu siết c.h.ặ.t vô lăng, cơn giận dâng lên.
“Cô cần là chuyện của cô, nhưng , Hoắc Úc Châu, sẽ bạc đãi phụ nữ.”
Anh dứt lời, đúng lúc đèn xanh bật sáng.
Hoắc Úc Châu đạp ga, động cơ xe thể thao phát tiếng gầm trầm mạnh, lao v.út như mũi tên rời dây, trong nháy mắt bỏ cô phía .
Tô Vân Khê cứng đờ ghế lái, trong lòng chua xót nghẹn , đến cả hô hấp cũng trở nên khó chịu.
Xe phía bắt đầu bấm còi, cô hồn, đạp ga tiếp tục chạy về phía .