“Được, cứ để lo.”
Ăn xong, Tô Vân Khê bước khỏi nhà hàng thì nhận cuộc gọi từ cô – Hồ Ngọc Phương.
“Khê Khê, dạo bận ?” Bình thường bà Hồ Ngọc Phương gọi điện cho cô, mà gọi thì luôn mở đầu bằng câu .
“Cũng ạ, .”
“Thứ Bảy tuần là sinh nhật ba con, trong nhà định ăn một bữa đơn giản, con về một chuyến nhé.”
Người “ba” trong lời cô, thực là cha dượng của Tô Vân Khê.
Năm cô năm tuổi, cô – Hồ Ngọc Phương – dẫn cô tái giá, lấy cha dượng Tô Hậu Vinh. Khi đó Tô Vân Khê còn nhỏ, chẳng hiểu gì, chỉ từ nay cần theo phiêu bạt nữa, cô một mái nhà mới.
Nửa năm khi kết hôn, để thể hiện thành ý với cuộc hôn nhân , cũng để cảm ơn Tô Hậu Vinh chấp nhận nuôi con gái , cô trực tiếp đổi họ của con gái sang “Tô”, đặt tên là Tô Vân Khê.
Tô Hậu Vinh một con gái từ cuộc hôn nhân , tên là Tô Ý Trúc, lớn hơn Tô Vân Khê hai tuổi. Ông thiết với Tô Ý Trúc hơn, còn với cô con gái riêng thì quan hệ chỉ ở mức bình thường. từ nhỏ đến lớn, về ăn mặc sinh hoạt, ông từng bạc đãi Tô Vân Khê, cũng coi như cho cô một tuổi thơ đầy đủ vật chất.
Tô Vân Khê luôn mang lòng ơn đối với cha dượng, vì khi nhà họ Tô cần liên hôn với nhà họ Hoắc, trong lúc chị gái Tô Ý Trúc sống c.h.ế.t chịu, Tô Vân Khê mới gật đầu đáp ứng yêu cầu của cha dượng.
“Dạ, con .”
“Năm nay Ý Trúc chọn một chiếc đồng hồ ở Ý quà sinh nhật cho ba nó, con tránh đồng hồ , đừng tặng trùng.”
Tô Ý Trúc vốn luôn bất mãn với việc cha tái hôn với Hồ Ngọc Phương, chỗ nào cũng đối đầu với bà. Hồ Ngọc Phương ở nhà họ Tô sắc mặt cô mà sống, ngày tháng trôi qua đầy cẩn trọng dè dặt.
Tô Vân Khê hiểu nỗi khó xử của : “Con ạ.”
“À đúng , nếu thể thì gọi cả Hoắc Úc Châu cùng nhé. Hai đứa kết hôn lâu , cho cùng cũng là một nhà. Nếu nó thật sự đến, chỉ mặt họ hàng mà còn nở mày nở mặt cho con với nữa.”
Do quan hệ gia đình phức tạp, cộng thêm lúc mới kết hôn Tô Vân Khê và Hoắc Úc Châu , nên cô từng đưa về nhà họ Tô nào.
Dĩ nhiên, bản cô cũng ít về, vì Tô Ý Trúc vốn chào đón cô.
Hiện giờ quan hệ giữa cô và Hoắc Úc Châu cũng khá định, thêm mở lời, Tô Vân Khê từ chối nữa.
“Dạ, con hỏi xem rảnh .”
Nghe cô chịu mở lời, cô vui: “Được , hai đứa bàn xong thì , còn chuẩn .”
“Dạ.”
—
Tô Vân Khê cúp máy, mở WeChat khung trò chuyện với Hoắc Úc Châu.
Ngón tay cô gõ xóa màn hình nhiều , cuối cùng vẫn gửi tin nhắn: “Thứ Bảy tuần là sinh nhật cha dượng em, nhà bữa cơm, rảnh cùng em ?”
Sau khi gửi , cô chút căng thẳng, sợ bận thu xếp thời gian, cũng sợ dính mối quan hệ gia đình phức tạp của cô.
Cô thì , chỉ sợ cô thất vọng.
gần như ngay giây , điện thoại rung lên.
Hoắc Úc Châu trả lời ngay: “Có rảnh.”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-274.html.]
Chỉ hai chữ đơn giản, khiến Tô Vân Khê cảm thấy yên tâm và vững vàng một cách khó hiểu.
Trở về tiệm, Tô Vân Khê bắt đầu suy nghĩ nên chuẩn quà sinh nhật gì cho cha dượng.
Trong ấn tượng của cô, Tô Hậu Vinh thích uống , chơi cờ, còn thích kinh kịch.
Trà thì quá bình thường, cờ thì cô hiểu, còn kinh kịch — cô chợt nhớ trong tiệm một bộ đĩa hát cũ. Bộ đĩa là năm ngoái cô thu mua từ một nhà sưu tầm lâu năm, bản giới hạn, tình trạng hảo, đều là giọng hát nguyên bản của danh gia năm xưa, thị trường hiện giờ hiếm gặp.
Bản cô cũng thích sưu tầm đồ cũ. Sau khi mua về, bộ đĩa luôn cô trưng trong tủ kính, nhiều hỏi mua nhưng cô đều nỡ bán.
Giờ nghĩ , tặng cho cha dượng yêu thích kinh kịch, tâm ý, thể diện, còn đủ đặc biệt — gì thích hợp hơn.
Tô Vân Khê lấy chiếc hộp gỗ chống bụi trong tủ kính . Đĩa than yên bên trong, vân đĩa rõ nét, bao bì cổ điển, là mang đậm dấu ấn thời gian.
Tan , cô mang bộ đĩa về nhà.
Hôm nay Hoắc Úc Châu về sớm hơn cô. Anh lập tức chú ý đến chiếc hộp cô giữ gìn cẩn thận trong tay.
“Đây là gì ?” Anh tò mò.
Tô Vân Khê đặt hộp lên bàn , mở cho xem: “Đây là một bộ đĩa kinh kịch thời Dân Quốc, cha dượng em thích kinh kịch, em định tặng ông quà sinh nhật.”
“Món quà tâm, chắc giá trị cũng rẻ.”
“ , em mua với giá khá cao, mấy hỏi mà em vẫn nỡ bán.”
Hoắc Úc Châu bộ đĩa cũ ánh lên sắc trầm ấm, dường như nghĩ đến điều gì đó. Anh trầm ngâm vài giây bỗng hỏi: “Em thường xuyên như ? Những thứ tốn nhiều tiền mua về, trân quý, cuối cùng đem tặng khác?”
Tô Vân Khê hiểu vì hỏi .
Cô nghĩ một chút lắc đầu: “Không thường xuyên, thỉnh thoảng thôi.”
“Tại ?” Anh hỏi nghiêm túc.
Cô cảm thấy cảm xúc của gì đó , liền hỏi ngược : “Tại cái gì?”
“Ý là, vì những thứ nỡ bán thể nỡ tặng?”
“Bởi vì những món đồ cũ, chúng câu chuyện, duyên phận. Ở chỗ em, chúng chỉ là vật sưu tầm, nhưng ở nơi thật sự yêu thích và hiểu chúng, chúng mới tìm nơi thuộc về thật sự.” Ngón tay Tô Vân Khê khẽ lướt qua hộp gỗ, giọng bình thản. “Em thấy nếu những thứ thể khiến khác thật sự vui vẻ, hoặc còn tiếc nuối, thì ý nghĩa còn lớn hơn việc trong tủ của em.”
Không còn tiếc nuối…
Hoắc Úc Châu lặp lặp mấy chữ trong lòng, thì khi đó cô nghĩ như .
Hốc mắt chút nóng lên.
Tô Vân Khê một cái, luôn cảm thấy như sắp .
“Anh ?”
“Không gì.” Hoắc Úc Châu mặt , tiện thể chuyển chủ đề, “Vậy thứ Bảy hôm đó, ngoài việc chuẩn quà thăm hỏi lớn như bình thường, còn cần chuẩn thêm quà sinh nhật ?”
“Không cần , em chuẩn là , chúng là một thể mà.”
Hoắc Úc Châu cô, nửa nửa : “Chúng là một thể… cũng đúng, chúng thường xuyên hợp một thể.”
Tô Vân Khê: “…”