Sáu Năm Sau Chia Tay, Luật Sư Hạ Yêu Lại Lần Nữa - Chương 272

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-04-22 18:16:37
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rốt cuộc đây?

 

Tô Vân Khê bàn đầy món ngon mặt, bỗng chốc chẳng còn thấy ngon miệng nữa.

 

“Khê Khê, cháu ?” Bà nội nhà họ Hoắc cô cau mày, “Sao đột nhiên sắc mặt kém thế? Không thoải mái ?”

 

“Không ạ bà, cháu chỉ mệt thôi.”

 

“Vậy cháu mau ăn , ăn xong nghỉ ngơi nhé. Bà phiền cháu nữa, bà về , hôm khác đến thăm cháu.” Bà cửa.

 

Tô Vân Khê vội vàng dậy tiễn bà.

 

“Không cần tiễn , tài xế đang đợi bên ngoài . Cháu chỉ cần chăm sóc cho bản , nếu chỗ nào khỏe thì nhất định khám kịp thời.”

 

“Cháu bà.”

 

“Tạm biệt, bảo bối.”

 

“Tạm biệt, bà nội.”

 

Tô Vân Khê bà nội nhà họ Hoắc ngoài. Cửa đóng , cô lập tức mềm nhũn phịch xuống ghế, bàn đầy đồ bổ và thực phẩm chức năng mà nước mắt.

 

Lần đúng là gây họa lớn !

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Tô Vân Khê theo bản năng lấy điện thoại , nhắn tin cho Hoắc Úc Châu.

 

“Anh khi nào về?”

 

Hoắc Úc Châu trả lời nhanh: “Có buổi xã giao, chín giờ kết thúc. Có việc ?”

 

“Đợi về .”

 

“Được.”

 

 

Sau khi gửi tin nhắn, Tô Vân Khê phòng khách .

 

Thật bà nội còn để sót một túi mở cho cô xem. Tô Vân Khê tò mò mở , kết quả phát hiện bên trong là quần áo trẻ sơ sinh, chăn bọc các kiểu.

 

Cô hoảng hốt vội buộc túi, giả vờ như thấy gì.

 

Trong nhà yên ắng, cô nhắm mắt dựa sofa, nhưng trong lòng rối bời.

 

Với hiệu suất việc của bà nội nhà họ Hoắc, e rằng bây giờ bộ họ hàng lớn nhỏ của nhà họ Hoắc đều cô m.a.n.g t.h.a.i .

 

Mệt tim.

 

Không qua bao lâu, cửa mở.

 

Tô Vân Khê mở mắt, thấy Hoắc Úc Châu ở cửa, đang giày.

 

Đồng hồ tường hiển thị: tám giờ mười lăm.

 

“Không chín giờ mới xong xã giao ?” Tô Vân Khê hỏi.

 

Hoắc Úc Châu giày xong tới, tiện tay cởi áo khoác ném lên sofa: “Anh thấy hình như em chuyện, nên về sớm.”

 

Nghe , lòng Tô Vân Khê bỗng mềm một chút.

 

Hoắc Úc Châu tới cạnh sofa, xuống bên cạnh cô: “Vậy, xảy chuyện gì?”

 

Tô Vân Khê chỉ đống quần áo trẻ sơ sinh trong phòng khách và đồ bổ ở phòng ăn: “Bà nội đến , bà tưởng em mang thai.”

 

“Mang thai?”

 

“Chính là chuyện ở buổi tiệc gia đình, em con, gây hiểu lầm.”

 

Tô Vân Khê đem bộ chuyện bà nội hiểu lầm cô mang thai, mang đến một đống đồ bổ, thậm chí còn bắt đầu sắp xếp bảo mẫu và trung tâm ở cữ, kể tỉ mỉ cho Hoắc Úc Châu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-272.html.]

Cô càng càng nhỏ giọng, càng càng lúng túng, đầu ngón tay cũng co , đầy vẻ chột .

 

“Bà nội mong chờ như , em từng thấy bà vui đến thế. Em căn bản dám đây là hiểu lầm, em sợ bà sẽ thất vọng, cũng sợ chuyện hiểu lầm khiến bà cảm thấy mất mặt.”

 

Hoắc Úc Châu xong, im lặng hai giây, đột nhiên nghiêng , nhẹ nhàng ép cô xuống sofa.

 

Một tay chống lên sofa bên cạnh cô, tay đặt lên eo cô.

 

“Anh ?” Tô Vân Khê .

 

“Nếu , chúng cần tránh t.h.a.i nữa.” Trong mắt mang theo ý xa, đậm nóng, “Bất kể thứ hai, tư, sáu thứ ba, năm, bảy, mỗi ngày cố gắng một chút, nhanh ch.óng m.a.n.g t.h.a.i một đứa.”

 

Tô Vân Khê lập tức nhíu mày.

 

Cô đưa tay đẩy .

 

“Hoắc Úc Châu, ai mỗi ngày cố gắng với !”

 

Hoắc Úc Châu khẽ: “Ý ?”

 

“Không , em hiện tại con.”

 

Nụ của Hoắc Úc Châu khựng một chút, nhưng cũng chỉ một chút, nhanh trở về vẻ bình thản.

 

“Tại ?” hỏi.

 

Tô Vân Khê cụp mắt: “Bởi vì em còn chuẩn xong.”

 

Hiện tại công việc của cô bận, dừng là dừng. Trước hết cô trách nhiệm với bản và sự nghiệp của . Hơn nữa, Tô Vân Khê cảm thấy, một đứa trẻ đến với thế giới , điều kiện tiên quyết là bố yêu , cũng yêu bố.

 

Mặc dù điều kiện gia đình nhà họ Hoắc ở Thượng Hải thuộc hàng đầu, nhưng cứ nhà lớn, đủ tiền là thể đưa một đứa trẻ đến thế giới . Mức độ tình cảm giữa cô và Hoắc Úc Châu, vẫn đủ để họ cùng sinh một đứa con.

 

Tô Vân Khê cũng con của chỉ vì một hiểu lầm, vì nhiệm vụ nối dõi tông đường, vì kỳ vọng của lớn mà đến với thế giới .

 

Hoắc Úc Châu im lặng.

 

Tô Vân Khê : “Sao gì?”

 

Hoắc Úc Châu thẳng dậy, gật đầu: “Người cuối cùng chịu nỗi đau sinh nở là em, chuyện đều do em quyết định, tất cả theo em.”

 

Nghe Hoắc Úc Châu , trong lòng Tô Vân Khê lập tức ấm lên.

 

bên phía bà nội giải thích thế nào đây?” Cô vẫn cảm thấy bất an, “Bà nội đối xử với em , em lo bà sẽ thất vọng.”

 

“Chuyện em đừng lo nữa, sẽ chuyện với bà.”

 

Hoắc Úc Châu chỉ sẽ trao đổi với bà, nhưng rõ sẽ thế nào. Tô Vân Khê lo lắng suốt cả tuần, lòng vẫn yên.

 

Mãi đến chiều thứ Tư tan , mở cửa nhà, cô liếc mắt thấy đôi giày vải đế mềm quen thuộc ở huyền quan, tim lập tức thắt .

 

Bà nội đến !

 

Tô Vân Khê hít sâu một , siết c.h.ặ.t quai túi, tự nhủ trong lòng, hôm nay nhất định rõ, thể giấu nữa. Dù bà thất vọng, cũng thể để bà ôm hy vọng giả dối mãi.

 

giày, nghĩ sẵn lời , c.ắ.n răng bước phòng khách.

 

“Về .” Là giọng của Hoắc Úc Châu.

 

Anh ở nhà.

 

Trong lòng Tô Vân Khê nhẹ nhõm hơn một chút. Có Hoắc Úc Châu ở bên cùng đối mặt với bà, lát nữa khi cô thật cũng đỡ ngượng hơn.

 

Hoắc Úc Châu tới, nhận lấy túi xách trong tay cô.

 

“Bà nội đến ?” cô khẽ hỏi.

 

Hoắc Úc Châu gật đầu, còn kịp gì, giây tiếp theo bà nội nhanh ch.óng bước tới, ôm chầm lấy cô, giọng xót xa dịu dàng: “Bảo bối của bà, cuối cùng cháu cũng về , mau xuống nghỉ một chút.”

 

Tô Vân Khê còn kịp phản ứng bà kéo đến sofa, ấn xuống.

 

“Đứa trẻ ngoan, ấm ức cho cháu .”

Loading...