Nụ hôn của hai càng lúc càng sâu, đúng lúc Tô Vân Khê nghĩ rằng tiếp theo sẽ xảy điều gì đó, Hoắc Úc Châu bỗng nhiên dừng .
Cơ thể rời khỏi cô.
Tô Vân Khê thở gấp, mở mắt .
Rõ ràng Hoắc Úc Châu cũng đang kìm nén, nhưng đột ngột dừng .
“Sao ?” cô hỏi, ôm lấy eo , “Sao tiếp tục?”
“Ngày mai.”
“Tại đợi ngày mai.”
Cô trêu chọc đến mức lúc .
“Ngày mai chúng cũng thử ban ngày.”
Tô Vân Khê lập tức hiểu đang gì.
“Anh…”
Ngón tay Hoắc Úc Châu vuốt ve má và môi cô, ánh mắt nóng bỏng: “ xem dáng vẻ của em ban ngày.”
Tô Vân Khê: “……”
“Đi tắm , hôm nay ngủ sớm, mai dậy sớm.”
Tô Vân Khê: “……”
—
Tô Vân Khê chỉ xin năm ngày nghỉ cho , năm ngày , cô và Hoắc Úc Châu về , còn chuyến du lịch của gia đình Ôn Chiêu Ninh vẫn tiếp tục.
Chuyến tuy ngắn ngủi, nhưng Tô Vân Khê cảm thấy chuyến du lịch, mối quan hệ giữa cô và Hoắc Úc Châu âm thầm đổi.
Ví dụ như khi ngoài buổi sáng, sẽ ở huyền quan chờ cô; nếu thời gian cho phép, sẽ tự đưa cô đến cửa hàng; buổi tối tan về nhà, hai thể hẹn tập thể d.ụ.c; cuối tuần cũng sẽ cùng phòng chiếu phim chọn một bộ phim xem. Giữa họ, ngoài sự gần gũi giường, còn thêm nhiều tương tác đời thường hơn.
Những đổi nhỏ bé giống như cỏ mùa xuân, lặng lẽ mọc kín từng khe hở của cuộc sống.
Một tuần khi về nước, Tô Vân Khê cũng bận rộn hẳn lên.
Hôm thứ Sáu, cửa hàng một khách lớn, một lúc chọn liền năm chiếc túi, Tô Vân Khê tiếp chuyện cả buổi chiều, đến khi tiễn khách thì hơn sáu giờ.
Cô thu dọn đồ đạc, lái xe về nhà.
Vừa mở cửa bước , cô thấy ở huyền quan thêm một đôi giày lạ.
Đôi giày màu đen, kiểu cũ, mặt giày thêu hoa văn chìm, là lớn tuổi mang.
“Khê Khê! Cháu dâu ngoan của bà, tan !” Từ phòng khách vang lên giọng đầy nội lực của bà Hoắc.
Là bà nội của Hoắc Úc Châu đến.
“Bà nội!”
Tô Vân Khê vội vàng bước .
“Bảo bối, cháu tan muộn ?” Bà Hoắc tới, nắm tay Tô Vân Khê, “Ăn cơm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-271.html.]
“Cháu ạ.”
“Ôi trời, hơn sáu giờ mà còn ăn, dày chịu nổi?” Bà kéo cô về phía phòng ăn, “Nhanh nhanh, rửa tay, hôm nay bà bảo đầu bếp mấy món cháu thích, còn đóng gói mang đến, mau nếm thử .”
“Dạ, cảm ơn bà nội.”
Tô Vân Khê đặt túi xuống rửa tay.
Hộp thức ăn bà Hoắc mang đến mở từng tầng, nóng hòa cùng hương thơm lập tức lan đầy phòng ăn.
Toàn là món cô thích—sườn xào chua ngọt, tôm xào thanh đạm, đậu phụ sốt gạch cua, chè bách hợp hạt sen, ngay cả bánh bí đỏ dẻo mềm cô thích cũng xếp ngay ngắn trong hộp, là chuẩn tỉ mỉ.
Tô Vân Khê cả bàn thức ăn, mắt sáng lên, thèm ăn hẳn.
“Cảm ơn bà nội, bà nội đối xử với cháu quá!”
“Bà với cháu thì với ai?” Bà Hoắc đối diện, cô ăn với ánh mắt đầy yêu thương, “Ăn chậm thôi, ai tranh với cháu .”
“Món đậu phụ gạch cua ngon quá.”
“Nếu cháu thích, ba bữa mỗi ngày, bà đều bảo đưa đến cửa hàng cho cháu nhé?”
“Không cần ạ, phiền lắm.”
“Phiền gì chứ, bây giờ cơ thể của cháu mới là quan trọng nhất, ăn uống thì đứa bé trong bụng cháu cũng đủ dinh dưỡng.”
Tay cầm đũa của Tô Vân Khê chợt cứng .
Đứa bé trong bụng cô? Khi nào cô con ?
“Thật theo bà , cháu cũng đừng nữa, cứ ở nhà dưỡng cho , nếu cháu kiếm tiền thấy yên tâm, bà sẽ cho cháu một khoản, coi như quỹ riêng của cháu, cháu thấy thế nào?”
Động tác ăn của Tô Vân Khê lập tức chậm .
C.h.ế.t , đó trong bữa cơm gia đình nhà họ Hoắc, cô Hoắc Úc Châu con, e rằng bà nội cũng giống , hiểu lầm rằng m.a.n.g t.h.a.i là cô !
“Bà nội, thật cháu…”
“À đúng bảo bối, bà còn mang cho cháu nhiều đồ bổ nữa!” Bà nội nhà họ Hoắc tươi cắt ngang lời cô, xoay phòng khách xách một túi lớn.
Trong túi đựng mấy hộp quà tinh xảo.
Bà nội nhà họ Hoắc lấy từng hộp , bày lên bàn.
“Bảo bối, cháu xem , bà mang cho cháu nhiều thứ . Đây là tổ yến, đây là hoa giao, đây là hải sâm, đây là an thai. Tất cả đều là những thứ cho cháu và em bé. Mỗi ngày cháu nhớ ăn đấy, đừng lười, bồi bổ cơ thể thật thì em bé sinh mới trắng trẻo mũm mĩm, khỏe mạnh. Cháu cũng đừng áp lực, dù là con trai con gái, chúng đều thích.”
“Bà nội…”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
“À còn nữa, cái là axit folic nhập khẩu. Hai đứa là m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý , chắc là còn uống axit folic đúng ?” Bà nội nhà họ Hoắc lấy hai lọ axit folic nhập khẩu từ trong túi, “Hôm qua bà đặc biệt đến bệnh viện hỏi bác sĩ . Bác sĩ axit folic là dưỡng chất cần thiết cho phụ nữ mang thai, thể phòng ngừa dị tật ống thần kinh ở t.h.a.i nhi, thúc đẩy sự phát triển của t.h.a.i và t.h.a.i nhi, còn giúp giảm nguy cơ thiếu m.á.u trong t.h.a.i kỳ. Ba tháng đầu là quan trọng nhất, cháu nhớ uống nhé.”
Tô Vân Khê mấp máy môi: “Bà nội, thật cháu…”
“Bà , bà !” Bà nội cắt lời cô nữa, “Bà chắc cháu đang lo chuyện trong t.h.a.i kỳ béo lên . Bà định tìm cho cháu một chuyên gia dinh dưỡng, mỗi ngày thiết kế thực đơn dinh dưỡng riêng cho t.h.a.i kỳ, để cháu ăn ngon uống , cố gắng chỉ tăng con tăng mỡ. Còn nữa, bảo mẫu chăm bé hàng đầu bà nhờ hỏi , trung tâm ở cữ cũng đang liên hệ loại nhất. Cháu cần lo gì cả, bà ở đây, thứ bà sẽ sắp xếp cho cháu chu đáo!”
Bà nội nhà họ Hoắc càng càng vui, càng càng mong chờ, trong mắt tràn đầy hy vọng, cả khuôn mặt như phát sáng.
Tô Vân Khê đôi mắt đầy mong đợi của bà, những lời giải thích lên đến môi cô nuốt ngược trở .
Cô nữa. Cô sợ chỉ cần mở miệng sẽ phá vỡ sự mong chờ của bà, sợ bà chịu nổi, cũng sợ khi bà chuyện hiểu lầm là do cô bốc đồng trong buổi tiệc gia đình gây , sẽ nảy sinh cách với cô.