Buổi tối, Biên Vũ Đường dẫn Thanh Nịnh đến bệnh viện thăm Ôn Chiêu Ninh.
Cánh cửa phòng bệnh khẽ đẩy .
Ánh mắt Thanh Nịnh thấy Ôn Chiêu Ninh giường bệnh thì đột ngột khựng .
Ôn Chiêu Ninh dựa đầu giường, sắc mặt vẫn còn tái nhợt, nhưng so với lúc hôn mê khá hơn nhiều. Thấy con gái, cô cố gắng nở một nụ :
“Thanh Nịnh, đây, đến chỗ nào.”
Thanh Nịnh thấy lời , nhưng giống như khi, reo lên lao lòng Ôn Chiêu Ninh.
Cô bé chỉ ở cửa, hình nhỏ bé khẽ run lên.
Cảnh tượng đáng sợ buổi sáng khi đột nhiên ngất xỉu, gọi thế nào cũng tỉnh cứ lặp lặp trong cái đầu nhỏ của cô bé.
“Oa——”
Thanh Nịnh bỗng bật nức nở, bất lực sợ hãi.
“Mẹ! Mẹ!”
Cô bé lắp bắp: “Mẹ đừng c.h.ế.t… đừng c.h.ế.t… con đó… dậy về nhà với con… hu hu hu… con sợ lắm… …”
Tiếng xé lòng.
Thanh Nịnh hiểu thế nào là ngất xỉu. Cô bé chỉ buổi sáng đất, gọi thế nào cũng tỉnh, đó xe cứu thương đưa . Bây giờ tuy mở mắt, nhưng vẫn tái nhợt và yếu ớt như , giống như bất cứ lúc nào cũng thể “ngủ ”, mãi mãi tỉnh .
Tiếng của con gái như một lưỡi d.a.o sắc bén nhất, cứa thần kinh vốn mong manh của Ôn Chiêu Ninh. Bàn tay cô đưa khựng giữa trung, trái tim như tiếng của con gái lăng trì hết đến khác.
“Thanh Nịnh đừng , ngoan nào, ở đây, …”
Cô loạng choạng bước xuống giường, đôi chân mềm nhũn tới mặt Thanh Nịnh, ôm c.h.ặ.t con gái lòng dịu dàng dỗ dành:
“Mẹ , bảo bối. Mẹ vẫn khỏe mà, con xem, vẫn ôm con đây , đúng ?”
Nước mắt Thanh Nịnh vẫn tuôn ngừng, trái tim Ôn Chiêu Ninh như vỡ vụn.
Khoảnh khắc , cô bỗng hiểu câu mà thường nhắc: khi trở thành , dám bệnh, dám gục ngã, thậm chí dám c.h.ế.t.
Không vì lưu luyến trần thế, cũng vì sợ hãi cái c.h.ế.t.
Mà là vì một sinh linh nhỏ bé như thế sẽ , sẽ sợ hãi, sẽ vì còn mà cảm thấy trời đất sụp đổ, thế giới trở nên xám xịt.
Sức khỏe của cô, cảm xúc của cô, thậm chí chính sự tồn tại của cô, đều là nguồn cảm giác an quan trọng đối với con.
“Mẹ ơi, con xảy chuyện… con khỏe mạnh ở bên con…”
Ôn Chiêu Ninh hít sâu một , còn cố gắng dùng những lời yếu ớt để an ủi nữa. Cô cố gắng chống dậy, xoay một vòng mặt Thanh Nịnh.
“Thanh Nịnh, .” Giọng Ôn Chiêu Ninh vẫn yếu, nhưng mang theo một sức mạnh rõ ràng và kiên định. “Mẹ nhất định sẽ khỏe . Mẹ sẽ ăn uống đầy đủ, ngủ nghỉ thật , lời bác sĩ, dưỡng cho cơ thể thật khỏe.”
“Thật ?”
“Thật.” Ôn Chiêu Ninh xổm xuống, ôm Thanh Nịnh lòng nữa. “Tin , sẽ rời xa con. Mẹ còn Thanh Nịnh lớn lên, học, trở thành một cô gái nhỏ xinh và dũng cảm.”
“Vâng.”
Tiếng của Thanh Nịnh cuối cùng cũng dần dần lắng xuống. “Con tin , nhất định mau khỏe .”
“Ừ.”
—
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-192.html.]
Ôn Chiêu Ninh viện một tuần.
Trong thời gian đó, Viên Tây đến thăm cô một .
“Cô Ôn, phiền cô nghỉ ngơi .” Viên Tây đặt một giỏ trái cây lên tủ đầu giường, giọng khẽ. “ vốn đến thăm cô từ sớm, nhưng hai ngày nay còn vài vụ án khác tòa nên trì hoãn.”
“Không , luật sư Viên thật cần đặc biệt chạy đến.”
“Lần đến, ngoài việc thăm cô, còn báo cáo với cô về tình hình mới nhất của vụ kiện.”
Trái tim Ôn Chiêu Ninh khẽ nhấc lên.
Tình hình mới nhất?
Chẳng Hạ Hoài Khâm tranh quyền nuôi Thanh Ninh nữa ? Lẽ nào đổi ý?
“Vụ kiện vẫn tiếp tục ?”
“Không , , cô yên tâm.”
Viên Tây vội vàng giải thích: “Về vụ kiện tranh chấp quyền nuôi con, phía luật sư Hạ chính thức nộp đơn rút đơn kiện lên tòa án. Mọi thủ tục pháp lý liên quan đều lập tức dừng . Điều nghĩa là, phương diện pháp luật, phận hiện tại của cô với tư cách là giám hộ duy nhất của đứa trẻ sẽ ảnh hưởng đổi bởi vụ kiện .”
Tin tức , tuy Ôn Chiêu Ninh đó, nhưng khi Viên Tây xác nhận chính thức, trái tim luôn treo lơ lửng của cô cuối cùng cũng thật sự hạ xuống.
“Lần đến chủ yếu là để chuyển đạt cho cô một quyết định khác của luật sư Hạ.”
Viên Tây lấy một tập tài liệu từ cặp công văn.
“Luật sư Hạ rằng thừa nhận và tôn trọng những nỗ lực cũng như trách nhiệm mà cô gánh vác trong sáu năm qua và trong tương lai khi nuôi dạy đứa trẻ. Vì , ngoài việc từ bỏ tranh quyền nuôi con, còn sẵn sàng bắt đầu từ tháng , mỗi tháng định kỳ chuyển cho cô một khoản tiền nuôi dưỡng, dùng để đảm bảo cuộc sống, việc học tập và sự phát triển của đứa trẻ.”
“Tiền nuôi con?”
Điều ngoài dự đoán của Ôn Chiêu Ninh.
Trong suy nghĩ của cô, việc Hạ Hoài Khâm tranh quyền nuôi con coi là “nương tay” . Cô từng nghĩ sẽ chủ động đề nghị trả tiền nuôi con.
“Về tiền, đề nghị của luật sư Hạ là mỗi tháng hai trăm nghìn nhân dân tệ. Phương thức thanh toán là chuyển khoản ngân hàng. Những điều khoản và đảm bảo liên quan đều ghi rõ trong bản ý định sơ bộ .”
Viên Tây đặt tập tài liệu lên chăn của Ôn Chiêu Ninh.
Mỗi tháng.
Hai trăm nghìn.
Ôn Chiêu Ninh càng kinh ngạc hơn.
Đối với cô, đây là một con nhỏ. Nếu Hạ Hoài Khâm thật sự mỗi tháng chuyển cho cô hai trăm nghìn, thì gần như bộ áp lực kinh tế vai cô sẽ gỡ bỏ.
“Tại …”
“Luật sư Hạ , đây là trách nhiệm và nghĩa vụ mà nên với tư cách là một cha. Anh hy vọng thể tạo cho đứa trẻ một môi trường trưởng thành định và đảm bảo hơn. Đồng thời, cũng giảm bớt gánh nặng cho cô, để cô cần dồn bộ sức lực công việc, thể nhiều thời gian và tinh lực hơn để ở bên con.”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Nói đến đây, Viên Tây bỗng ghé gần Ôn Chiêu Ninh, hạ giọng thì thầm:
“Thật nhé, thấy luật sư Hạ vẫn còn tình cảm với cô. Anh cho nhiều tiền nuôi con như chủ yếu là giảm áp lực tài chính cho cô, để cô thêm thời gian nghỉ ngơi và điều chỉnh. Hơn nữa cô , hôm mở phiên tòa, cô đột nhiên ngất xỉu, lo sốt vó, còn giật điện thoại của để xác nhận tình hình của cô…”
“Luật sư Viên, cô đừng đoán mò. Anh bạn gái .” Ôn Chiêu Ninh cắt ngang lời .
“À đúng đúng đúng, nhớ , luật sư Bạch, luật sư Bạch.”
Viên Tây vỗ trán một cái.
“Chúng vẫn nên chuyện thôi. Cô xem qua tài liệu . Nếu bất kỳ thắc mắc hoặc ý kiến chỉnh sửa nào, chúng đều thể trao đổi thêm. Nếu cuối cùng cô đồng ý, chúng sẽ dựa bản ý định để soạn thảo văn bản pháp lý chính thức.”
“Không cần xem nữa, đồng ý.”
Ai mà thể sống hòa thuận với tiền chứ.