Sáu Năm Sau Chia Tay, Luật Sư Hạ Yêu Lại Lần Nữa - Chương 191:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:35:27
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chiếc ghế phát một tiếng “kẽo kẹt”.

 

Nụ mặt Thiệu Nhất Dữ dần thu . Anh đặt kim xuống, Hạ Hoài Khâm một lượt.

 

Sắc mặt Hạ Hoài Khâm . Dù bộ vest vẫn thẳng tắp, cà vạt thắt chỉnh tề chút sơ suất, nhưng cả toát một sự mệt mỏi c.h.ế.t lặng và nỗi đau nặng nề.

 

Đó là biểu cảm nên khi thắng thua một vụ kiện, mà giống như thứ gì đó từ bên trong nghiền nát .

 

Thiệu Nhất Dữ hỏi thêm nữa. Anh lặng lẽ dậy, lấy từ trong tủ phía một bộ ấm sứ trắng giản dị, pha một ấm Phổ Nhĩ chín đúng loại mà Hạ Hoài Khâm thường uống.

 

Anh nhẹ nhàng đẩy một chén màu đỏ trong veo đến mặt Hạ Hoài Khâm.

 

Hạ Hoài Khâm động. Ánh mắt vẫn rơi một điểm vô định trong trung, như đang chìm trong thế giới của riêng , thấy chén , cũng thấy bất cứ việc nào khác.

 

Thời gian trong gian tràn ngập hương và sự tĩnh lặng dường như mất ý nghĩa.

 

Ánh sáng ngoài cửa sổ từ màu trắng lạnh lẽo dần nhuốm sắc vàng ấm của hoàng hôn, từng chút một tối , cuối cùng màn đêm đặc quánh thế.

 

Thiệu Nhất Dữ bật đèn lớn, chỉ để một chiếc đèn l.ồ.ng giấy ánh vàng lờ mờ phía bàn .

 

Ánh sáng và bóng tối lay động gương mặt nghiêng trầm mặc của Hạ Hoài Khâm, lúc sáng lúc tối, khiến trông càng giống một cái bóng mắc kẹt trong thời gian, mất hết sinh khí.

 

Thiệu Nhất Dữ cảm thấy nếu gọi , Hạ Hoài Khâm thể giữ nguyên tư thế , bất động đó cho đến tận cùng trời đất.

 

“Hoài Khâm, rốt cuộc xảy chuyện gì?” Thiệu Nhất Dữ thật sự nhịn nữa. “Là vụ kiện thuận lợi? Hay xảy chuyện vui với Ôn Chiêu Ninh?”

 

Trong nhận thức của Thiệu Nhất Dữ, thể khiến Hạ Hoài Khâm thất thần đến mức , ngoài Ôn Chiêu Ninh sẽ thứ hai.

 

Nghe câu hỏi của , hàng mi Hạ Hoài Khâm khẽ run.

 

“Là sai.” Anh khàn giọng . “Là sai.”

 

Hạ Hoài Khâm nhớ khi gửi thư luật sư, quyết tâm tranh quyền nuôi con, Ôn Chiêu Ninh từng đến trang tìm . Cô chỉ xin mười phút, dùng mười phút cầu xin đừng tranh con với cô, nhưng tức giận đuổi cô .

 

Bây giờ nghĩ , thật sự cơn giận cho mất hết lý trí. Khi cô buông bỏ tôn nghiêm để cầu xin , thể dùng thái độ lạnh lùng tuyệt tình như để nghiền nát tia hy vọng cuối cùng của cô?

 

Anh nên để thù hận và tủi che mờ mắt , từ đó bỏ qua sự vất vả của cô khi một nuôi con, bỏ qua áp lực và nỗi sợ hãi khổng lồ mà cô gánh chịu khi đột nhiên đối mặt với sự “tranh giành” mạnh mẽ của , càng bỏ qua trạng thái tinh thần vốn sắp sụp đổ của cô khi đến cầu xin .

 

Trầm cảm sinh, cơ thể hóa, những viên t.h.u.ố.c ngủ trong ngăn kéo… mỗi câu của Ôn Chiêu Ninh đều như nhát b.úa phán xét giáng xuống .

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Nếu lúc đó bình tĩnh hơn một chút, ép cô đến mức tái phát bệnh, ngất xỉu nhập viện như hôm nay?

 

“Cái gì mà sai? Cậu sai chuyện gì?”

 

“Lúc nên lời , nên kiện, nên tranh con với cô .” Hạ Hoài Khâm vùi mặt lòng bàn tay. “Là ép cô đến tình cảnh hôm nay, là !”

 

“Hoài Khâm, rốt cuộc xảy chuyện gì? Ôn Chiêu Ninh xảy chuyện ?”

 

“Bệnh trầm cảm của cô đến mức cơ thể hóa. Hôm nay khi mở phiên tòa, cô ngất xỉu.”

 

Thiệu Nhất Dữ là bác sĩ, đương nhiên trầm cảm phát triển đến mức cơ thể hóa nghiêm trọng đến thế nào.

 

“Sao như ?”

 

“Tất cả đều là của .” Hạ Hoài Khâm chìm trong sự tự trách sâu nặng. “Trước đây luôn nghĩ, chỉ tình yêu mãnh liệt hoặc hận thù mãnh liệt mới chứng minh rằng giữa hai từng ràng buộc tình cảm.”

 

Cho nên khi gặp , dò xét, tiếp cận, chiếm hữu, mất kiểm soát, trả đũa, tranh giành… Anh dùng cách, công khai âm thầm, để chứng minh rằng giữa họ từng thời gian và hiện thực cắt đứt. Những cảm xúc mãnh liệt là cách cảm nhận sự tồn tại của cô, là bằng chứng rằng giữa họ vẫn thật sự kết thúc.

 

Cho đến khi thấy cô bất động giường bệnh, yếu ớt như một con b.úp bê sứ chỉ cần chạm nhẹ là vỡ, mới nhận sai lầm đến mức nào.

 

“Đến bây giờ mới hiểu, yêu cũng , hận cũng , tất cả thứ… đều quan trọng bằng việc cô bình an.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-191.html.]

yêu thì thôi.

 

Chỉ cần cô bình an, chỉ cần cô khỏe mạnh, cho dù từ đây mỗi một ngả, cho dù vĩnh viễn gặp , chỉ cần rằng ở một góc nào đó thế giới , cô vẫn đang hít thở, sống một cuộc đời bình yên, như là đủ .

 

Anh sẽ buông tha cho cô, cũng buông tha cho chính bản cố chấp của .

 

 

Ôn Chiêu Ninh lâu ngủ sâu như . Khi cô tỉnh , mí mắt nặng trĩu như đổ chì. Cô dùng nhiều sức mới mở mắt.

 

Tầm lúc đầu mờ mịt, đến khi ánh sáng dần hội tụ, cô mới thấy đang bên giường bệnh. Trên gương mặt đầy vẻ lo lắng và mệt mỏi.

 

“Ninh Ninh, con tỉnh ? Cảm thấy thế nào? Đầu còn ch.óng mặt ? Trong chỗ nào khó chịu ?” Diêu Đông Tuyết hỏi cẩn thận nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cô.

 

Ôn Chiêu Ninh khẽ động môi, nhưng cổ họng khô khốc phát âm thanh.

 

Những mảnh ký ức khi hôn mê như đá ngầm lộ khi thủy triều rút, rõ ràng hiện lên.

 

Hôm nay là ngày mở phiên tòa vụ tranh quyền nuôi con giữa cô và Hạ Hoài Khâm. Cô đến tòa án. Nếu đến muộn, sẽ để ấn tượng với thẩm phán.

 

thể thua vụ kiện , tuyệt đối thể.

 

tại bây giờ cô ở đây?

 

“Mẹ… hôm nay mở tòa…”

 

“Không mở tòa nữa, con cứ yên tâm.”

 

“Sao mở tòa? Hoãn ?”

 

“Không . Là luật sư Hạ từ bỏ việc tranh quyền nuôi Thanh Nịnh với con . Tất cả các thủ tục pháp lý liên quan đến quyền nuôi Thanh Nịnh đều sẽ lập tức dừng . Cậu sẽ tranh con với con nữa.”

 

Ôn Chiêu Ninh ngẩn , trong mắt đầy vẻ khó tin.

 

Rút đơn kiện?

 

Không tranh nữa?

 

Sao thể như ?

 

“Mẹ, thật ? Con , cần dỗ con…”

 

“Thật mà Ninh Ninh, tuyệt đối lừa con.”

 

“Anh … vì ?”

 

Diêu Đông Tuyết định quá nhiều với Ôn Chiêu Ninh lúc khi cô vẫn còn yếu. Bà chỉ vỗ nhẹ lên cánh tay con gái, cố dùng giọng điệu nhẹ nhàng :

 

“Ai mà , lẽ là lương tâm thức tỉnh chăng. Dù thì Thanh Nịnh cũng sẽ rời xa con nữa. Đây là tin , con cần vì chuyện mà lo lắng nữa.”

 

Không tranh nữa, Hạ Hoài Khâm thật sự tranh nữa.

 

Sợi dây căng thẳng trong lòng Ôn Chiêu Ninh cuối cùng cũng buông lỏng.

 

Nước mắt bất ngờ trào . Đó là cảm giác may mắn và nhẹ nhõm khi thoát khỏi một kiếp nạn.

 

Sau cô cuối cùng cũng cần ngày đêm sợ hãi—sợ tòa án, sợ chia ly, sợ con gái tổn thương.

 

“Đứa ngốc , ?” Diêu Đông Tuyết lau nước mắt cho Ôn Chiêu Ninh, nhiều hơn.

 

“Mẹ… Thanh Nịnh ?”

 

“Thanh Nịnh đang ở chỗ Vũ Đường. Con yên tâm, Vũ Đường chăm sóc con bé . Bây giờ điều quan trọng nhất là con nhanh ch.óng khỏe .”

Loading...