Sáu Năm Sau Chia Tay, Luật Sư Hạ Yêu Lại Lần Nữa - Chương 189:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-07 14:29:21
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Viên Tây nhận phản ứng của phần đủ chuyên nghiệp, cô vội vàng điều chỉnh cảm xúc.

 

“Cô Ôn, trong tranh chấp quyền nuôi con, điều cốt lõi mà thẩm phán xem xét luôn là ‘nguyên tắc lợi ích tối đa của trẻ vị thành niên’. Tình trạng tình cảm cá nhân của cha hoặc , bản là điều kiện cứng luật quy định thể trực tiếp quyết định quyền nuôi con thuộc về ai.

 

Dĩ nhiên cũng thể ảnh hưởng. Nếu đối phương bạn đời mới định, thậm chí liên quan đến việc tái tổ chức gia đình, thì khi đ.á.n.h giá ‘tính định của môi trường nuôi dưỡng trong tương lai’, thẩm phán thể đưa yếu tố xem xét.

 

Ngoài , việc bạn đời mới của đối phương sẵn lòng chấp nhận và đối xử với con riêng cũng quan trọng. Đến lúc đó, chúng cũng thể đưa những nghi vấn hợp lý.”

 

Ôn Chiêu Ninh nhớ tới đây Thanh Nịnh từng Bạch Phương Dao hỏi con bé ngại thêm một . Nghĩ thì chắc chắn Hạ Hoài Khâm bàn chuyện với Bạch Phương Dao , mà bề mặt, Bạch Phương Dao cũng chấp nhận Thanh Nịnh.

 

Chỉ cần nghĩ đến khả năng con gái Hạ Hoài Khâm giành mất, cùng một phụ nữ khác xây dựng một gia đình ba , cô cảm thấy sắp phát điên.

 

“Luật sư Viên, dù thế nào nữa, xin cô nhất định dốc hết sức giúp giành quyền nuôi con. xin cô.”

 

“Đương nhiên , cô yên tâm, nhất định sẽ dốc lực.”

 

 

Dù Viên Tây đảm bảo sẽ cố gắng hết sức trong vụ kiện , Ôn Chiêu Ninh vẫn thể ngừng lo lắng.

 

Ngày mở phiên tòa giống như một đám mây đen khổng lồ đang ngừng tiến gần, nặng nề đè lên trái tim cô.

 

Những ngày đó, cô gần như thể ngủ. Cho dù miễn cưỡng ngủ , chất lượng giấc ngủ cũng cực kỳ kém. Mỗi buổi sáng thức dậy, cô đều cảm thấy đầu đau như nứt , tứ chi nặng trĩu như đổ chì, thậm chí lúc đến cả việc hít thở cũng trở nên khó khăn.

 

Cô gầy thấy rõ.

 

Mẹ cô, Diêu Đông Tuyết, thấy mà xót xa trong lòng.

 

“Ninh Ninh, con đang sợ điều gì. vụ kiện quyền nuôi con chúng cơ hội thắng. Thanh Nịnh chắc sẽ rời xa con. Con đừng nghĩ quá nhiều, càng đừng lo lắng về những chuyện còn xảy . Con như , thật sự lo.”

 

“Mẹ, con cũng cố gắng điều chỉnh tâm trạng của , nhưng con khống chế .”

 

Diêu Đông Tuyết càng lo hơn: “Ninh Ninh, con khám bác sĩ . Cứ kéo dài như thế cách.”

 

“Con , đợi khi phiên tòa kết thúc, con sẽ .”

 

Đêm ngày mở phiên tòa, Ôn Chiêu Ninh thức trắng cả đêm. Cô nghiêng giường, nắm lấy bàn tay nhỏ của Thanh Nịnh, hôn con hết đến khác.

 

Trong đầu cô như đang chiếu một bộ phim, ngừng lặp những điểm mấu chốt và những câu hỏi thể gặp mà luật sư Viên dặn dò, hết đến khác nhẩm và suy diễn, cho đến khi đầu óc trống rỗng.

 

Khi chuông báo thức buổi sáng vang lên, cô vẫn hề nhắm mắt.

 

Ôn Chiêu Ninh rời giường, phòng tắm rửa mặt đ.á.n.h răng. Trong gương, sắc mặt cô tái nhợt đến đáng sợ, môi cũng gần như còn chút huyết sắc, chỉ đôi mắt vì mất ngủ mà đầy những tia m.á.u đỏ.

 

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cô một bộ vest màu xám nhạt trang trọng xuống lầu.

 

Mẹ cô chuẩn sẵn bữa sáng. Thấy sắc mặt cô rõ ràng , bà hỏi:

 

“Lại ngủ ?”

 

“Vâng.”

 

“Con như , để cùng con?”

 

“Không cần , ở nhà chăm sóc Thanh Nịnh là . Lát nữa luật sư Viên sẽ cùng con, .”

 

Ôn Chiêu Ninh uống đại vài ngụm cháo gần như vị gì, thể ăn thêm nữa.

 

Cô cầm túi của , hôn Thanh Nịnh một cái ngoài.

 

Ngoài cổng lớn, ánh nắng xuyên qua lớp sương mỏng, biến thành vô đốm sáng vàng lấp lánh lay động. Trước mắt cô bắt đầu mờ dần từng đợt, tai cũng ù lên.

 

“Mẹ ơi, ?” giọng Thanh Nịnh vang lên.

 

Ôn Chiêu Ninh còn kịp trả lời thì những đốm sáng mắt đột nhiên phóng to, xoay tròn, cuối cùng đan thành một mảng ánh sáng trắng khiến choáng váng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-189.html.]

 

Âm thanh của thế giới nhanh ch.óng rút xa, trở nên mơ hồ và xa xăm.

 

Ôn Chiêu Ninh vịn khung cửa bên cạnh, nhưng cánh tay nặng trĩu đến mức nhấc lên nổi.

 

Cảm giác cuối cùng cô nhận là mặt đá xanh lạnh buốt, cùng tiếng kêu hoảng hốt của từ trong nhà vang lên đột ngột.

 

“Ninh Ninh——!!!”

 

 

Trong phòng xử án dân sự của tòa án, bầu khí trang nghiêm và căng thẳng.

 

Viên Tây hết đến khác ngẩng cổ tay lên xem đồng hồ.

 

Đã gần đến giờ mở phiên tòa, thư ký tòa án cũng bắt đầu kiểm tra những mặt, nhưng Ôn Chiêu Ninh vẫn tới, nhắn tin cho cô cũng thấy trả lời.

 

Tối qua khi gọi điện, cô dặn dặn Ôn Chiêu Ninh hôm nay tuyệt đối đừng đến muộn. Cô rõ ràng đồng ý chắc chắn, bây giờ đột nhiên xảy chuyện?

 

Bị tắc đường? Hay xảy chuyện gì khác?

 

“Luật sư Viên.” Giọng của thẩm phán chủ tọa vang lên, mang theo sự uy nghiêm mang tính thủ tục. “Bị đơn Ôn Chiêu Ninh vì vẫn đến tòa? Theo quy định, nếu vắng mặt mà lý do chính đáng…”

 

“Xin thẩm phán, xin chờ một chút.” Viên Tây vội vàng dậy. “Để liên lạc với chủ của . Cô tuyệt đối cố ý vắng mặt, cô coi trọng phiên xét xử .”

 

Nói xong, Viên Tây luống cuống gọi điện cho Ôn Chiêu Ninh.

 

Cô áp c.h.ặ.t điện thoại tai, cầu mong cô mau ch.óng máy.

 

Ở phía ghế nguyên đơn đối diện, Hạ Hoài Khâm chăm chú chằm chằm Viên Tây.

 

Viên Tây cảm nhận ánh mắt của Hạ Hoài Khâm đang dõi theo , lập tức càng thêm căng thẳng.

 

Chuông điện thoại vang lâu nhưng ai . Viên Tây lặng lẽ tắt , gọi thứ hai.

 

Cuối cùng, đầu dây bên vang lên một giọng .

 

“Alo, xin chào, cô là luật sư Tiểu Viên ?”

 

Giọng của Ôn Chiêu Ninh.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

, là Viên Tây. Xin hỏi cô Ôn đang ở ? Bên sắp mở phiên tòa , cô khi nào thể tới?”

 

“Cô thể đến tòa nữa. Cô ngất xỉu , đưa đến bệnh viện.”

 

“Cái gì? Ngất xỉu?” Viên Tây khỏi nâng cao giọng. “Sao đột nhiên ngất xỉu?”

 

Người ở đầu dây bên gì đó, Viên Tây còn kịp rõ thì thấy Hạ Hoài Khâm ở phía ghế nguyên đơn gần như theo bản năng bật dậy, vài bước dài vượt qua ranh giới vô hình giữa ghế nguyên đơn và đơn, lao thẳng đến mặt cô.

 

Gương mặt trai đột nhiên áp sát khiến Viên Tây giật .

 

“Đưa điện thoại cho !” Giọng Hạ Hoài Khâm mất sự trầm thường ngày, mang theo sự nóng nảy thô bạo. Anh đưa tay định giật lấy chiếc điện thoại vẫn đang áp bên tai Viên Tây.

 

Ngón tay Viên Tây chạm , mặt cô lập tức đỏ bừng. Cô cũng chẳng kịp nghĩ nhiều, ngoan ngoãn đưa điện thoại .

 

Chiếc điện thoại rơi tay Hạ Hoài Khâm. Anh áp tai, giọng vì lo lắng tột độ mà run.

 

“Ôn Chiêu Ninh đang ở bệnh viện nào? Bây giờ cô thế nào? Có nghiêm trọng ? Nói !”

 

Trong phòng xử án lặng ngắt như tờ. Tất cả đều đàn ông giây còn bình tĩnh tự chủ, giây gần như mất kiểm soát.

 

Chiếc “mặt nạ kẻ tranh đoạt” lạnh lùng của khoảnh khắc vỡ vụn .

 

Người ở đầu dây bên cũng sự dồn ép đầy áp lực trong lời chất vấn của cho nghẹn lời, một lúc lâu mới tên bệnh viện.

 

Hạ Hoài Khâm xong, nhét điện thoại cho Viên Tây, đột ngột , lao khỏi phòng xử án.

Loading...