Sáu Năm Sau Chia Tay, Luật Sư Hạ Yêu Lại Lần Nữa - Chương 187:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-07 09:18:31
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , chiếc bật lửa tưởng như mất tìm thấy đang lặng lẽ trong lòng bàn tay Ôn Chiêu Ninh. Ánh bạc lạnh lẽo của nó giống hệt ánh trăng đêm hôm đó trong ký ức của .

 

Nó lặng lẽ nhắc nhở về tất cả những gì xảy đêm .

 

Thấy mãi nhận, Ôn Chiêu Ninh thêm:

“Em thấy chiếc bật lửa chất lượng , chắc cũng khá đắt…”

 

Hạ Hoài Khâm đợi cô hết, dứt khoát lấy chiếc bật lửa từ tay cô, đó vung tay ném mạnh .

 

Chiếc bật lửa vẽ một vệt bạc ngắn ngủi trong trung, “choang” một tiếng giòn tan, lệch chút nào, rơi thẳng chiếc thùng rác bằng sắt cao ngang nửa cách đó vài bước.

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

“Không cần nữa.”

 

Nói xong, rời .

 

Ôn Chiêu Ninh sững tại chỗ, khó tin theo bóng lưng Hạ Hoài Khâm, chiếc thùng rác , chỉ cảm thấy thật sự quá khó hiểu.

 

Một món đồ đắt tiền như , vứt là vứt!

 

Mà thứ cần, chỉ mỗi một chiếc bật lửa.

 

Trong lòng Ôn Chiêu Ninh dâng lên cảm giác chua xót. Cô mất khá lâu mới điều chỉnh tâm trạng, khu trung tâm buổi tiệc.

 

Tô Vân Khê và Hoắc Úc Châu vẫn , những khác đang túm năm tụm ba trò chuyện.

 

Ôn Chiêu Ninh sang một bên, chọn hai chiếc bánh ngọt nhỏ, định mang về cho Thanh Nịnh.

 

“Hoài Khâm, phát điên cái gì ?”

 

Bên quầy bar, giọng Thiệu Nhất Dữ vang lên.

 

Ôn Chiêu Ninh theo tiếng gọi, thấy Hạ Hoài Khâm đang một ghế cao uống rượu. Trên quầy bar mặt hai chai whisky trống rỗng, còn thì đang mở chai thứ ba.

 

Tốc độ uống của nhanh, nhấp từng ngụm thưởng thức, mà giống như đang trút rượu để phát tiết.

 

“Sao ? Đi hút điếu t.h.u.ố.c mà hút cả tâm trạng ?” Thiệu Nhất Dữ khó hiểu . “Điếu nào chọc ?”

 

“Thuốc chọc , bật lửa chọc .” Hạ Hoài Khâm lẩm bẩm.

 

Thiệu Nhất Dữ sững .

 

Bật lửa chọc ?

 

Nghe hợp lý ?

 

Không hề hợp lý.

 

Chắc chắn là say .

 

“Được , đừng uống nữa.”

 

Thiệu Nhất Dữ định giật lấy ly rượu, nhưng Hạ Hoài Khâm xoay tay tránh .

 

Anh ngửa đầu uống thêm một ngụm lớn. Chất rượu cay nồng đốt cháy cổ họng và thực quản của , nhưng thể dập tắt ngọn lửa đang cháy càng lúc càng dữ dội trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

 

“Rốt cuộc xảy chuyện gì em? Lúc nãy còn bình thường mà, kích thích gì ?” Thấy trạng thái của , Thiệu Nhất Dữ bắt đầu lo lắng.

 

“Không .” Hạ Hoài Khâm đặt mạnh chai rượu xuống quầy bar, loạng choạng dậy. “ , với Úc Châu giúp .”

 

Anh lảo đảo bước về phía , cả như đang giẫm bông.

 

“Cậu kiểu ? Đi gặp Diêm Vương ?” Thiệu Nhất Dữ vội bước lên một bước, khoác tay qua vai , đỡ cơ thể đang chực ngã của .

 

Hạ Hoài Khâm giãy , nhưng men rượu dâng lên, tay chân lời. Anh khẽ hừ một tiếng mơ hồ, phần lớn trọng lượng cơ thể đều đè lên Thiệu Nhất Dữ.

 

Thiệu Nhất Dữ một đỡ Hạ Hoài Khâm đang mất thăng bằng, chút vất vả.

 

Anh quanh một vòng, ánh mắt dừng Ôn Chiêu Ninh.

 

“Cô Ôn, phiền cô qua giúp một tay.” Thiệu Nhất Dữ gọi cô. “Anh nặng quá, một kham nổi!”

 

Đỡ ?

 

Dựa cái gì?

 

Vừa mặt cô, ném chiếc bật lửa dữ dội như , giống như đang trút giận cô. Tại cô còn đỡ ?

 

Hơn nữa, Ôn Chiêu Ninh hiểu, ở đây nhiều như , tại Thiệu Nhất Dữ gọi đúng cô.

 

Cô định từ chối, nhưng Thiệu Nhất Dữ gọi tiếp:

“Cô Ôn xinh bụng ơi, giúp một chút . sắp đè gãy lưng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-nam-sau-chia-tay-luat-su-ha-yeu-lai-lan-nua/chuong-187.html.]

 

Chuyện

 

Ôn Chiêu Ninh chợt nhớ Thiệu Nhất Dữ đây từng khám bệnh cho Thanh Ninh. Dù thế nào, cô cũng nợ một ân tình.

 

giúp Hạ Hoài Khâm, mà là giúp Thiệu Nhất Dữ — nghĩ như , trong lòng cô lập tức thoải mái hơn nhiều.

 

Ôn Chiêu Ninh sang phía còn , đưa tay cẩn thận đỡ lấy cánh tay của Hạ Hoài Khâm đang buông bên .

 

Cánh tay rắn chắc, dù trong trạng thái say như vẫn thể cảm nhận sức mạnh căng đầy lớp vải.

 

Hạ Hoài Khâm dường như cảm nhận chỗ dựa ở phía bên . Cơ thể vô thức nghiêng về phía cô một chút, đầu cũng sang phía cô. Hơi thở nặng nề mang theo mùi rượu nóng hổi phả vành tai và bên cổ cô.

 

Toàn Ôn Chiêu Ninh lập tức nổi da gà.

 

Cô nhớ Hạ Hoài Khâm uống rượu với của cô. Sau khi uống xong cũng dựa cô để cô dìu về homestay. đó giả say, còn thật sự say .

 

Hai dìu Hạ Hoài Khâm đến cổng trang viên.

 

Thiệu Nhất Dữ đột nhiên hỏi:

“Cô Ôn, cô lái xe đến ?”

 

Ôn Chiêu Ninh đề phòng, thành thật trả lời:

“Có.”

 

“Xe ở ?”

 

“Ở bãi đỗ xe cổng, chiếc Beetle màu trắng.”

 

Thiệu Nhất Dữ :

lái xe, tiên đưa lên xe của cô .”

 

“Anh lái xe thì đến đây bằng cách nào?”

 

nhờ xe Hoài Khâm.”

 

“Vậy thể lái xe của đưa về.”

 

uống rượu , uống rượu lái xe, lái xe uống rượu.” Thiệu Nhất Dữ cô. “Cô uống rượu, đúng ?”

 

“Em thì uống…”

 

“Vậy , Hoài Khâm nhờ cô .”

 

Ôn Chiêu Ninh cạn lời.

 

bụng giúp đỡ, ép mua ép bán thế?

 

“Bác sĩ Thiệu, nặng quá. Bây giờ chúng cùng đỡ lên xe thì còn tạm . nếu đưa về, lát nữa một kéo xuống xe?”

 

“Người uống rượu, say thì nhanh mà tỉnh cũng nhanh. Trên đường ngủ một lát, đến nhà chắc cũng tỉnh . Nếu tỉnh thì cô tát hai cái, tát tỉnh để tự xuống.”

 

mà…”

 

“Làm phiền cô , cô Ôn.” Thiệu Nhất Dữ mở cửa xe của Ôn Chiêu Ninh, nhét Hạ Hoài Khâm trong, đầu bỏ . “Tạm biệt cô Ôn, hôm khác mời cô ăn cơm.”

 

“Này…”

 

Thiệu Nhất Dữ chạy biến mất.

 

Ôn Chiêu Ninh cảm thấy gài bẫy, nhưng cũng hết cách. Người xe cô , đưa về cũng đưa.

 

Cô lên xe.

 

Chiếc Beetle vốn nhỏ, Hạ Hoài Khâm cao chân dài, cả như đặt cho , chiếm trọn ghế phụ.

 

Ôn Chiêu Ninh cúi qua, cài dây an cho .

 

Anh ngủ say, ngay cả trong giấc ngủ cũng vẫn nhíu c.h.ặ.t mày.

 

Ôn Chiêu Ninh hiểu, bạn gái mới, đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt, còn điều gì khiến vui đến mức ngay cả khi ngủ cũng mang vẻ mặt đầy tâm sự như .

 

Cô khởi động xe, nắm c.h.ặ.t vô lăng, thẳng phía , chậm rãi lái .

 

Khi dừng ở đèn giao thông đầu tiên, Hạ Hoài Khâm ghế phụ bỗng phát một tiếng mơ.

 

“…Ôn Chiêu Ninh…”

 

Dường như gió đêm cũng lặng trong khoảnh khắc.

 

Tim Ôn Chiêu Ninh khẽ giật một nhịp — chuyện gì , ngủ gọi tên cô?

Loading...