Sau ly hôn, thân phận của phu nhân bị lộ - Nhan Hy + Nhiếp Ngôn Thâm - Chương 106: Thích một người là như thế nào

Cập nhật lúc: 2026-04-08 23:08:17
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bây giờ thể tiếp tục giả vờ nữa,

Nhiếp Ngôn Thâm cũng thể kết hôn với

cô.

Điều cô thể , là rời khi Nhiếp

Ngôn Thâm vạch trần, chỉ như

, gặp , mới thể còn một chút

hy vọng.

" đây." Hứa Giai Uyển thu dọn xong đồ

đạc, lúc ngang qua Nhiếp Ngôn Thâm

một câu,

Truyện nhà Hoa Anh Đào

"Dù tin , đều lừa ."

Nói xong liền rời . Thấy cô sắp ngoài,

Nhiếp Ngôn Thâm gọi , "Đợi ."

"Còn chuyện gì ?"

"Hồ sơ bệnh án ai giúp em ."

47

"Anh họ ." Hứa Giai Uyển sớm nghĩ

cái cớ,

"Anh việc ở bệnh viện đó,

bạn bè quá lo lắng cho , nên nhờ

cho một cái giả."

Nhiếp Ngôn Thâm vẫn chằm chằm

cô. Anh cảm thấy những lời một chữ

nào đáng tin. nghĩ đến những gì cô

, trong đầu tự động hiện khuôn mặt của

Hy Hy.

" phẫu thuật ở một bệnh viện khác ba

tháng , nhưng vì một lý do đặc biệt,

bệnh viện đó hồ sơ bệnh án của ."

Hứa Giai Uyển diễn loại kịch còn nhập vai

hơn cả việc giả vờ yếu đuối,

"Bệnh viện Y Lan Phu, từ ngày 3 tháng 5 đến

ngày 7 tháng 6, thể tra cái ."

"Còn về lý do bên cạnh , cũng

giống như đây." Khi Hứa Giai

Uyển xong những lời , còn giơ tay lau

nước mắt, nhưng thành tiếng.

48

Nhiếp Ngôn Thâm tâm trạng

hiện tại là gì. Tức giận? Không . Thất vọng?

Cũng . Anh thậm chí nhiều biến

động cảm xúc, chỉ nghĩ rằng

thấy nữa.

"Em ." Anh lạnh nhạt câu , cảm xúc

khác mấy so với ngày thường,

"Từ nay về chúng bất kỳ quan

hệ gì."

Hứa Giai Uyển gượng , khiến

thấy đau lòng, "Được."

Cô kéo vali hành lý . Trước hôm nay,

từng nghĩ nếu Nhiếp Ngôn Thâm

vạch trần thì .

Lúc đó cô nghĩ, sẽ kể cảnh của ,

với sự bảo vệ và quan tâm của Ngôn Thâm dành

cho cô, chỉ cần cô cảnh bi t.h.ả.m đó,

chắc chắn sẽ bảo vệ cô, vì cô mà đối đầu

với .

khi chuyện thực sự xảy , cô mới tỉnh

ngộ. Nhiếp Ngôn Thâm, bao giờ

49

hy sinh tất cả vì ai, cho dù cảnh của

cô, cũng sẽ quan tâm. Điều quan

tâm hơn, lẽ là lừa .

Nghĩ đến những điều , bàn tay kéo vali của

Hứa Giai Uyển lạnh ngắt, nghĩ đến việc

nhiệm vụ thất bại bên cạnh

đó, cô liền cảm thấy kinh hoàng.

Đó chính là địa ngục! Sau khi rời , dù

, cô vẫn gọi điện cho đó. Cô

thể trốn thoát, dù gì,

cũng thể thoát khỏi sự kiểm soát của

đó.

Điện thoại kết nối. Vẫn là giọng của

đàn ông, rõ ràng nhẹ nhàng, nhưng

khiến rùng ,

"Thất bại ?"

"Vâng..." Bàn tay cầm điện thoại của Hứa Giai

Uyển đầy mồ hôi lạnh.

" là vô dụng mà." Giọng đàn ông

chậm rãi mà nguy hiểm, giao Thịnh một câu,

50

" giao cho cô một việc nữa, nếu cô vẫn

, thì cô hãy căn hầm đó

mà ở ." Hứa Giai Uyển lập tức như rơi

hầm băng. Căn hầm... Không! Không! ...

Nhiếp Ngôn Thâm còn quan tâm đến

chuyện của Hứa Giai Uyển nữa, khi khỏi

căn nhà đó, trong xe. Anh tựa

ghế, trong đầu chiếu thứ về Hy Hy.

Bao gồm cả những lời Yến Thanh Uyên

hôm qua. ——

"Ngôn Thâm, khi nào mới thể thành thật

đối mặt với lòng ?" ——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-ly-hon-than-phan-cua-phu-nhan-bi-lo-nhan-hy-nhiep-ngon-tham/chuong-106-thich-mot-nguoi-la-nhu-the-nao.html.]

"Hy Hy là duy nhất từ nhỏ đến lớn thể

dễ dàng ảnh hưởng đến cảm xúc của , những

chuyện cãi với cô , đổi là bất kỳ

ai khác cũng sẽ cãi, kể cả là Hứa Giai

Uyển."

Những lời cứ lặp lặp trong đầu .

Anh nghĩ đến việc vứt chúng , nhưng phát

hiện thể nào vứt . Trong lúc suy

nghĩ hỗn loạn, gọi một cuộc điện thoại cho

51

Ảnh đế Lăng đoàn phim, một vấn

đề, hỏi một chút. "

Ngôn Thâm?" Ảnh đế Lăng xong một

cảnh đang nghỉ ngơi, thấy điện thoại của

còn chút bất ngờ

Nhiếp Ngôn Thâm đôi mắt sâu, tựa

ghế lái, giọng lạnh lùng hỏi một câu,

"Thích một là như thế nào."

Ảnh đế Lăng "???"

Thích? Đầu óc nhanh, "Cậu thích

Hy Hy?"

"Không ."Nhiếp Ngôn Thâm nay

luôn che giấu cảm xúc của , bừa

một cách Nhiếp túc,

Kho Truyện Rainy - 0325111289

"Là Trình Vu, gần đây đang m.ô.n.g lung

về tương lai của , đột nhiên hỏi

thích một là cảm giác như thế nào."

52

" độc ." Lăng ảnh đế đáp ba chữ.

"Không từng đóng phim tình cảm

?" Nhiếp Ngôn Thâm thuận miệng ,

"Anh cứ đại , để còn trả lời ,

thì tâm trạng việc."

Lăng ảnh đế "..."

Chuyện mà cũng đại ? Anh

cũng đưa gợi ý, giọng vẫn ôn hòa

như thường ngày, chỉ một câu

"Cậu thể hỏi Baidu, hoặc lên Zhihu tra

thử, đó chắc sẽ câu trả lời chuyên nghiệp

hơn."

"Tút tút tút." Nhiếp Ngôn Thâm dứt khoát cúp

điện thoại. Anh mở Baidu, gõ vài chữ ô tìm

kiếm——Thích một là cảm giác như thế

nào.

Tìm kiếm. Khi thấy kết quả đầu tiên, bấm

xem. Thích một sẽ những biểu

hiện .

Thứ nhất, khi trò chuyện trực tuyến với đối

phương sẽ bất giác mỉm .

53

Nhiếp Ngôn Thâm "?"

Mỉm ? Anh chỉ Hy Hy chọc cho tức c.h.ế.t

thôi. Thứ hai, khi gặp sẽ

kiềm chế mà nhớ đối phương, sẽ tạo đủ

cơ hội gặp gỡ tình cờ, khi gặp mặt tim

sẽ đập thình thịch kiểm soát.

Nhiếp Ngôn Thâm "?"

Cũng .

Thứ ba, sẽ trở nên tự ti, cảm thấy

xứng.

Nhiếp Ngôn Thâm "..." Cũng .

Thứ tư, sẽ vui khi thấy đối phương ở bên

khác giới khác. Khi thấy dòng , trong

đầu Nhiếp Ngôn Thâm tự động hiện lên hình

ảnh Hy Hy ở bên Tiêu Nghị Trần, quả thực

sẽ vui. Chẳng lẽ thích Hy Hy?

Trong lúc nghĩ , tay lướt câu hỏi đáp

xuống cuối cùng, đó một dòng chữ

in đậm và Thịnhng to:

54

Khi những điều , trong lòng bạn hiện

lên hình bóng của ai ? Nếu bạn trúng ba

điều, chứng tỏ bạn thích đó đấy.

Nhiếp Ngôn Thâm tắt màn hình điện thoại

ném sang ghế phụ. Ba điều mới là thích. Anh

chỉ một điều, tính là thích.

Nghĩ đến đây, lòng bỗng nhẹ nhõm nhiều,

cũng trì hoãn thêm nữa, khởi động xe

chạy về hướng Hy Hy. Anh nghĩ thông suốt

, tuy thích Hy Hy, nhưng ông

nội và bố đều thích cô, chuyện của Hứa Giai

Uyển cũng giải quyết xong, đến

hỏi Hy Hy xem thể ly hôn

. Tuy là thích, nhưng hợp.

Cũng nếu Lăng ảnh đế suy

nghĩ của , mở não xem

bên trong chứa gì . Xe chạy một mạch,

một tiếng đến nhà Hy Hy. Nghĩ đến việc

Hy Hy ưa , vẫn gọi điện

khi lên lầu, với cô rằng chút chuyện

tìm.

55

 

Loading...