Dứt lời, tỷ xoay mất.
Ta với Chúc Tuấn Dung kinh ngạc , đuổi theo.
Đến khi Chúc Sương Sương đóng kín cửa phòng, Chúc Tuấn Dung rốt cuộc cũng nhịn nổi cơn tức, vỗ mạnh lên bàn, cả giận : “Tống Hành thật h.i.ế.p quá đáng!”
“Nhị đúng là hồ đồ, viên minh châu đó là thánh thượng ban cho phủ tướng quân, phụ lấy đó quà tặng . Vừa là hoàng ân, là tấm lòng của phụ , thể dễ dàng đưa cho khác như thế ?”
[Đại ca đúng, khi hoa khôi lấy minh châu, chỉ cất giấu cẩn thận, ngược còn ngày ngày đeo ở đầu, mặc cho khách làng chơi khinh nhờn đàm tiếu. Đồ của phủ tướng quân, thể nhục như thế!]
Chúc Sương Sương với Chúc Tuấn Dung một hồi, mới lạnh: “Ta kẻ ngu, thể đem minh châu thật đưa cho ?”
Lúc và Chúc Tuấn Dung còn đang ngây ngốc, Chúc Sương Sương mở cái hộp bàn, lấy một viên thảo châu khá giống .
“Cái là trang sức bọn hạ nhân thường đeo, đáng bao nhiêu, cũng hợp với hoa khôi đó chứ.”
Chúc Tuấn Dung giãn cặp mày đang nhíu c.h.ặ.t : “Ta mà…”
Tay chỉ chén nước t.h.u.ố.c màu xanh cạnh cái hộp, hỏi: [Cái là để gì?]
Ánh mắt Chúc Sương Sương lạnh lùng: “Hai bọn họ hè đùa bỡn , chuyện thể cứ cho qua , cho ước của Tống Hành đều tan thành mây khói.”
Dứt lời, Chúc Sương Sương cầm b.út lông chấm nước t.h.u.ố.c, một chữ “Kỹ” lên viên thảo châu.
Vừa xong, chữ biến mất.
“Cái là nước t.h.u.ố.c đặc chế, chỉ khi một trăm ánh nến đồng thời chiếu , chữ mới hiện .”
“Ngẫm mà xem, nếu hoa khôi minh châu Tống Hành đưa chỉ là thứ khiến cô nhục nhã, thì đừng cái gì mà một lòng theo, chỉ sợ là thẹn quá hoá giận chứ.”
[Thánh thần thiên địa ơi, nhị tỷ tỉnh táo mà ngầu quá !]
[Ai dám nhị tỷ chỉ yêu đương, là đầu tiên đồng ý!]
Chúc Sương Sương đặt viên thảo châu một cái hộp tinh xảo, bước ngoài nhét n.g.ự.c Tống Hành.
Tống Hành thấy đạt mục đích, bèn tìm một lý do nhanh ch.óng rời .
Ba ngày , trong kỹ viện lớn nhất kinh thành chuyện truyền .
Trong dịp hoa khôi hiến vũ ba tháng một , trăm ánh nến lung linh, viên trân châu đeo đầu hoa khôi hiện lên một chữ “Kỹ”.
Từ quan to chức lớn nhã gian lầu hai, tới thư sinh nhã khách mộ danh mà đến ở lầu một, đến bách tính ham vui ngoài chờ xem đều ngẩn mặt .
Họ thấy chữ “Kỹ”, nhưng ai thấy x.úc p.hạ.m gì hoa khôi hết, chỉ nghĩ tú bà sắp xếp thêm tiết mục đặc biệt nào đó. Nào ngờ hoa khôi cứ như chịu tủi nhục ê chề, lóc tháo viên trân châu xuống đạp vỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-xuyen-thu-ca-nha-nghe-duoc-tieng-long-ta/chuong-3.html.]
Thấy châu vỡ đầy đất, mới vỡ lẽ , đó nào trân châu, chỉ là một viên thảo châu giống trân châu mà thôi!
Tú bà còn dạy dỗ hoa khôi:
“Khóc cái gì mà , uất ức chỗ nào? Được mấy quý nhân cưng chiều nghĩ là thiên kim tiểu thư cao quý, kỹ nữ thật ? Nhìn cho rõ phận của !”
“Buổi diễn cô hỏng hết , hôm nay bà đây tốn hết bao nhiêu tiền ? Cái chức hoa khôi cô , thì còn nhiều lắm!”
Tiểu nha trong phủ tướng quân hớn hở tả khung cảnh khi đó, đóng vai tú bà hung dữ, bắt chước hoa khôi nổi điên.
“Đằng mới kịch tính!” Tiểu nha cố vẻ thần bí , “Hoa khôi giận điên lên, tóc tai bù xù la tại chỗ, cô gì ?”
Chúc Sương Sương cạnh bình tĩnh thêu hoa, dường như hề hứng thú với vở hài kịch .
thì hứng thú lắm!
Ta cứ như con chồn nhảy lên nhảy xuống trong ruộng dưa lê, nhảy tới cạnh nha , kéo kéo tay áo năn nỉ cô kể mau lên.
Tiểu nha lê đất, bóp họng giả bộ lóc: “Điện hạ, đối xử với như …”
Cả đám cô nương ầm lên: “Không hoàng t.ử nào lấy hoa khôi đó trò nữa!”
Có thấy Chúc Sương Sương vui lắm, thận trọng tiến gần: “Tiểu thư yên tâm, cho dù là hoàng t.ử nào, cũng ngũ điện hạ. Ngũ điện hạ thâm tình với tiểu thư, cả phủ tướng quân đều mà.”
Chúc Sương Sương cong môi, nhưng đáy mắt chẳng lấy nụ .
Ta lúng túng .
Cô đừng nữa, đừng nữa thiệt đó.
Là gã là gã chính là gã, thằng đàn ông cặn bã đó đúng là ngũ điện hạ cô mới nhắc đó.
Từ vụ của hoa khôi, lâu Tống Hành tới tìm Chúc Sương Sương.
Thật cũng khó đoán nguyên nhân.
Một mặt, gã đang xích mích trở mặt với hoa khôi, lo bố trí cơ sở ngầm trong kỹ viện.
Mặt khác, dù vẫn khả năng minh châu đ.á.n.h tráo trong kỹ viện, nhưng Tống Hành cũng hoài nghi Chúc Sương Sương, nghi ngờ tỷ gì đó, từ lúc đầu đưa hạt châu giả, trong lòng thêm mấy phần kiêng kỵ.
Lần nữa bọn gặp Tống Hành, là trong tiệc sinh nhật gã.
Sau khi đẻ Tống Hành qua đời, gã thế nào mà dỗ một quý phi thực quyền nhận nuôi .