Sau khi xuyên thành tiểu sư muội bia đỡ đạn, ta đánh cả sư môn phát khóc - Chương 939

Cập nhật lúc: 2026-03-31 09:58:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Hai vị t.ử của ngài, đả thương t.ử truyền thứ ba của Nguyệt Hoa Tông chủ."

 

Đoạn Vân Chu khẽ nhướng mày, lướt mắt từ Thẩm Họa Lan sang Ngôn Khanh, điềm đạm cất lời: "Ngôn Tông chủ cứ việc chiếu theo môn quy của Vân Liên Tông mà định tội. Thiết nghĩ Ngôn Tông chủ đây ắt sẽ cho một câu trả lời thỏa đáng."

 

Thấy thái độ lạnh lùng của Thẩm Họa Lan, đáy mắt Ngôn Khanh càng thêm u ám, nếp nhăn giữa hai hàng lông mày hằn sâu từng chút một.

 

Khí thế của Hàn Vận chẳng hề suy giảm: "Nếu như , xin rửa mắt đón chờ quyết định trừng phạt từ Vân Liên Tông. Hy vọng Ngôn Tông chủ đừng bắt chờ quá lâu. Bằng , e là đành sai đến tận nơi thúc giục quý tông tay đấy."

 

"..."

 

Sắc mặt Ngôn Khanh sầm xuống vài phần. Ánh mắt mang tính dò xét của nãy giờ vẫn dán c.h.ặ.t lên Thẩm Họa Lan, nhưng tiếc , chẳng thể tìm thấy bất cứ biểu cảm nào gương mặt nàng thể xoa dịu sự bực dọc mạc danh trong lòng .

 

"Ta sẽ nhanh ch.óng cho Hàn Tông chủ một lời giải thích."

 

Nói xong, Ngôn Khanh phất tay áo, lưng bỏ .

 

Trước lúc cất bước, truyền âm bên tai Thẩm Họa Lan.

 

"Dẹp ngay mấy cái tâm tư vụn vặt vô dụng của ngươi ."

 

"Lần tạm tính toán."

 

"Tháng , trong đại lễ bái sư của t.ử truyền mới thuộc Vân Liên Tông, nếu thấy mặt ngươi, thì từ nay về đừng bao giờ vác mặt về nữa."

 

"Tới lúc đó, cho dù ngươi vứt bỏ thể diện, mặt dày quỳ lạy van xin , cũng tuyệt đối mủi lòng."

 

"Đừng bảo là báo cho ngươi."

 

Bỏ mấy lời cay độc, Ngôn Khanh dẫn theo tùy tùng ngự kiếm bay mất hút.

 

Thẩm Họa Lan đờ đẫn bóng lưng họ khuất dần.

 

"Này."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Giọng lạnh tanh của Hàn Vận vang lên ngay mặt.

 

Thẩm Họa Lan giật hồn, phản xạ điều kiện rối rít xin : "A a, xin , Hàn Tông chủ gì căn dặn ạ?"

 

Hàn Vận nhíu mày quan sát nàng một hồi, nhàn nhạt buông một câu: "Việc của thì lo ."

 

!"

 

Thẩm Họa Lan nãy giờ mải thẩn thờ nên não bộ phản ứng chậm chạp. Ngẫm nghĩ một lúc, nàng sực nhớ nhiệm vụ Trưởng lão Y Tu Đường giao phó là chăm nom Đoạn Vân Chu.

 

Thế là nàng lôi chiếc xe lăn từ trong nhẫn Không Gian , thong dong đẩy Đoạn Vân Chu .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-xuyen-thanh-tieu-su-muoi-bia-do-dan-ta-danh-ca-su-mon-phat-khoc/chuong-939.html.]

Đoạn Vân Chu: "?"

 

Chờ hai khuất dạng, Hàn Vận mới cúi đầu Lăng Diểu. Ánh mắt bà sáng rõ, ngoài thừa bà chẳng là kẻ bù gì.

 

Lăng Diểu giật nảy , chớp chớp mắt, dè dặt cất tiếng: "Sư tôn..."

 

"Tiểu Diểu."

 

Hàn Vận thụp xuống mặt nàng, nàng chằm chằm bằng ánh mắt nghiêm túc, "Con thành thực khai báo cho sư tôn , hôm nay con chuyện gì trái với lẽ trời, tổn thương đến kẻ vô tội nào ?"

 

Lăng Diểu lắc đầu nguầy nguậy, vẻ mặt lộ chút ngập ngừng.

 

Hàn Vận im lặng hồi lâu, bật , "Không , thì thôi, tự con chừng mực là ."

 

Bà đưa tay xoa nhẹ đầu đứa trẻ, "Chúng về thôi, đợi lúc nào con sẵn sàng kể cho thì kể cũng muộn."

 

Lăng Diểu thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn gật đầu.

 

Với bài học đắt giá hôm nay, khi đưa Lăng Diểu về, Hàn Vận suy tính , quyết định thể để con bé tự tung tự tác thuê trọ bên ngoài nữa. Bà dứt khoát sắp xếp cho nhóm Lăng Diểu tá túc ngay tại nơi bà đang dừng chân.

 

Hàn Vận dắt đứa trẻ tận phòng, ân cần dặn dò: "Tiểu Diểu , hôm nay con cũng chịu nhiều phen khiếp vía . Ở đây an , con cứ an tâm nghỉ ngơi."

 

Thấy Lăng Diểu gật đầu, Hàn Vận mỉm dịu dàng: "Phải ngoan đấy nhé, nguy hiểm gì cứ việc lớn tiếng gọi chấp sự."

 

Đứa trẻ ngoan ngoãn gật đầu: "Sư tôn cứ yên tâm, con sẽ lời mà."

 

Hàn Vận từ ái xoa đầu đứa trẻ, lúc mới yên tâm rời . Sự việc hôm nay chấn động quá lớn, còn vô khối tàn cuộc cần đích thu xếp.

 

Đợi Hàn Vận khuất, Lăng Diểu cẩn thận chốt cửa nẻo, tiện tay đặt thêm một món pháp khí cảnh báo trong phòng để phòng hờ ai bén mảng tới.

 

Sau đó, đứa trẻ lách qua khung cửa sổ, khẽ khàng lẻn ngoài.

 

Lần theo khí tức, nàng tìm đến một khách điếm. Đảo mấy vòng mái nhà, nàng nhẹ nhàng lộn nhào xuống, đạp tung một cánh cửa sổ bay vọt trong, bên trong một phen hết hồn.

 

Người trong gian phòng khách điếm nọ, chẳng ai khác chính là nam t.ử nàng từng gặp ở Lưu Ly Cốc.

 

Nghe tiếng cửa sổ vỡ toang, giật thót bật dậy khỏi ghế, nhưng khi nhận tới, thở phào nhẹ nhõm.

 

Lăng Diểu bật chế giễu.

 

"Đã nhát gan thế, còn lặn lội tới báo tin cho gì?"

 

Nam t.ử trầm mặc hồi lâu, nở nụ tự giễu: "Ta chỉ thấy c.ắ.n rứt lương tâm thôi."

 

 

 

 

Loading...