lúc đó, một giọng truyền âm lọt thẳng tai nàng.
Lăng Diểu khẽ nhướng mày, ánh mắt từ từ dời xuống, rơi ảnh đang bẹp dí cách đó xa. Giang Ánh con thú khổng lồ sừng vàng quần cho te tua, thoi thóp t.h.ả.m hại mặt đất.
Hắn ráng sức ngóc đầu lên, quắc mắt trừng trừng nàng, nghiến răng truyền âm: "Thần Tinh! Ngươi đường đường là Thần Tinh chiến tướng uy chấn một phương, lẽ nào thực sự dẹp bỏ đạo lý, cạn tàu ráo máng dồn chỗ c.h.ế.t ! Ngươi sợ thiên đạo giáng tội !"
"Hơn nữa, ngươi mối giao tình giữa và Tiên Vương thâm hậu nhường nào !"
Nghe Giang Ánh gầm thét, Lăng Diểu chẳng buồn phản ứng mạnh.
Nàng hề cúi đầu, chỉ liếc xéo đôi mắt lạnh lùng, đăm đăm kẻ đang t.h.ả.m bại chân .
Từ từ, khóe miệng nàng nhếch lên, càng lúc càng cong, gần như kéo tận đến mang tai, vẽ nên một nụ quỷ dị.
Nàng chậm rãi mở miệng, chất giọng trong trẻo như chuông ngân nhưng tẩm đầy lạnh thấu xương.
"Ây da da, ông nhỉ... Ta tuy là , nhưng điều đó nghĩa là buộc việc ."
Lăng Diểu khẽ nghiêng đầu, hàn khí tỏa quanh càng thêm buốt giá.
"G.i.ế.c ông xong từ từ mà tụng kinh siêu độ."
"Không phụ Như Lai, cũng chẳng phụ Khanh."
Khí tức quanh đứa trẻ bỗng chốc bùng nổ, một luồng uy áp đáng sợ tuôn trào, khiến ngay cả Cửu Đầu Cự Mãng cũng thoáng giật kính nể.
Nó lầm bầm đầy vẻ khó hiểu: "Cái con ranh con ..."
Làm thể sở hữu một chiến lực kinh hoàng đến nhường , một sức mạnh đủ sức khiến cả nó cũng e dè! theo phản xạ, hòa cùng nhịp tấn công của đứa trẻ, nó dũng mãnh lao về phía Giang Ánh đang còn lấy nửa phần sức lực để chống trả!
Một lượng sức mạnh khổng lồ tuôn trào trong huyết quản khiến Lăng Diểu hưng phấn đến mức bật khanh khách.
Tia sáng đen xẹt qua, thanh huyền thiết đại kiếm xuất hiện trong tay Lăng Diểu, nàng như một viên đạn pháo lao v.út xuống, nhắm thẳng Giang Ánh mà giáng đòn sấm sét.
Lăng Diểu gào thét: "Haha ha ha! Ngủ ngon nhé! Cục cưng bé bỏng!"
"Hôm nay hãy gọi tỷ tỷ đây là..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-xuyen-thanh-tieu-su-muoi-bia-do-dan-ta-danh-ca-su-mon-phat-khoc/chuong-931.html.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
"Đấu Chiến Thắng Diểu!"
Rắc! Một âm thanh chát chúa vang lên, nhưng tiếng thanh đại kiếm của Lăng Diểu đ.â.m xuyên qua Giang Ánh, mà phát từ tận đỉnh đầu bọn họ.
Tiếng động long trời lở đất thình lình giáng xuống, khiến cả phe đang hừng hực tiến công lẫn phe đang hoảng loạn rút lui đều khựng mất một giây.
Mọi ngẩng phắt lên, bàng hoàng nhận cấm chế đen kịt bao trùm nãy giờ ai đó tay c.h.é.m toạc! Một luồng ánh sáng ch.ói lòa từ khe nứt rọi thẳng , kéo theo đó là một đạo kình phong dữ dội cuộn trào. Không khó để nhận kẻ đang ngoài phẫn nộ tột độ, và đòn tiếp theo chắc chắn sẽ xé toang lớp cấm chế !
Hòa cùng với tiếng rít của luồng kình phong là một giọng nữ hốt hoảng, dồn dập.
"Tiểu~ Diểu~ ~"
Tiếng gọi chất chứa bao yêu thương, xót xa dành cho đứa trẻ, nhưng lọt tai Lăng Diểu lúc nàng đang chuẩn đòn chí mạng hệt như tiếng gọi hồn từ cõi âm!
Sắc mặt Lăng Diểu biến đổi kinh hoàng. Cái điệu bộ phách lối, nghênh ngang lúc nãy bỗng chốc xẹp lép, đó là cái vẻ chột , run lẩy bẩy như trộm ch.ó bắt quả tang.
"Mọi chuồn mau! Bị sư tôn tóm cổ là đời tàn đấy!"
Dàn dị thú tuy ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì, nhưng tiếng hét là lật đật thi hành ngay.
Kình phong tản , tốc độ bốc của đám dị thú còn nhanh hơn cả tốc độ tán công đức của đứa trẻ.
Ầm! Lại một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, lớp cấm chế cứ thế phá nát bươm từ bên ngoài.
Cùng với luồng ánh sáng mặt trời rực rỡ chiếu rọi, Hàn Vận như một con mãnh hổ lao xộc , tay lăm lăm một thanh đại đao khổng lồ.
Ngay khoảnh khắc hắc bích cấm chế vỡ vụn, vô vàn linh điệp như những con sóng cuộn trào ùa , lấp đầy cả một , túa khắp các ngả của đại lục Nguyên Linh, tạo nên một cảnh tượng ngoạn mục từng .
Phía , Cửu Đầu Cự Mãng bốc , đứa trẻ hẫng chân rớt tuột xuống, ngã sấp mặt lộn nhào mấy vòng đất bệt đó ngẩn tò te. Nàng trợn tròn mắt cái lỗ hổng toang hoác đỉnh đầu c.h.é.m rách, đôi mắt mở to hết cỡ: Sư tôn của nàng ! Đường đường là cấm chế của Phủ chủ Nguyên Linh Phủ, mà bà tay c.h.é.m nát bươm!
Điên rồ quá! Bá đạo quá! Dấu chấm hỏi to tướng cho những tháng ngày sống cho thọ!
Lăng Diểu bệt đất, lẳng lặng thu hồi thanh huyền thiết đại kiếm, chỉnh nếp y phục. Nghĩ đến nhát c.h.é.m kịp hạ thủ, nàng hậm hực thở dài.