Lăng Miễu gãi đầu gãi tai, lén lút thì thầm hỏi Đoạn Vân Chu: "Đại sư , Tông chủ Nguyệt Hoa Tông đưa cho đồ đến ?"
Pháp khí thoạt cực kỳ mạnh mẽ, đòn tấn công cứu lúc nàng triệu hoán Đoạn Vân Chu tới chắc chắn là chiêu thức của pháp khí .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Tầm tấn công xa, lực sát thương mạnh bạo như , liếc qua là hàng cực phẩm. Tông chủ Nguyệt Hoa Tông mà dễ dàng giao phó bảo bối nhường cho Đoạn Vân Chu mới chân ướt chân ráo lên thượng giới phòng ?
Đoạn Vân Chu cũng nhỏ giọng đáp lời nàng: "Tiểu sư , lên thượng giới cũng một thời gian , hẳn là , Luyện d.ư.ợ.c sư ở thượng giới còn khan hiếm hơn cả hạ giới nhiều. Tông chủ Nguyệt Hoa Tông vốn định trực tiếp nhận đồ chân truyền, nhưng ngoài tìm nên nghi thức bái sư vẫn tổ chức."
"Ồ..."
Lăng Miễu gật đầu, là , như thế thì chuyện cũng thông .
Thẩm Họa Lan lúc cũng định thần , cất lời cảm thán: "Đoạn sư giỏi quá mất."
Tu vi của nàng hiện tại là Hóa Thần nhị giai, tuổi tác cũng lớn hơn Đoạn Vân Chu.
Đoạn Vân Chu sang Thẩm Họa Lan dịu dàng : "Cấp bậc của những yêu thú cao, hiện tại cũng chỉ đang thực hành sử dụng pháp khí trong thực chiến mà thôi."
Nhóm dọc theo một hướng tiếp tục tiến bước. Trong suốt quãng đường, ngừng dị thú ùn ùn kéo về phía bọn họ. Lúc đầu, bọn họ còn tay thanh trừng sạch sẽ, nhưng dần dà, bọn họ nhận dường như mục tiêu của đám dị thú là . Nếu bọn họ chủ động tấn công, đám dị thú sẽ sượt ngang qua bọn họ mà lướt tới.
Cuối cùng, khi lướt qua một đợt thú triều, mấy bọn họ mới bắt đầu nhận một tia bất thường.
"Đám dị thú ... dường như nhắm chúng ?"
"Ta cũng phát hiện điều đó. Thay vì là chúng thấy chúng , bằng là..."
"Bọn chúng hình như đang bỏ mạng chạy trốn?"
Lạch cạch lạch cạch lạch cạch!
Mấy lời còn dứt, nương theo tiếng bước chân của vài con yêu thú lướt qua, phía chợt vang lên một dị âm.
Thanh âm đó trống rỗng trầm đục, khiến qua nhịn nổi cả da gà.
Chỉ là, mấy rõ ràng thể cảm nhận nguy hiểm đang rình rập tiến gần, nhưng dùng mắt thường , ngoại trừ làn sương mù xám xịt, căn bản bắt bất kỳ bóng dáng nào.
Nguy hiểm cận kề, nhưng những làn sương mù , một tia xao động nào.
Dao động kỳ ảo và bí ẩn đó ập đến mặt mấy , đột ngột bung tỏa. Chỉ trong tích tắc, Lĩnh vực nuốt chửng lấy họ, giống hệt một cuộc săn bày mưu tính kế sẵn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-xuyen-thanh-tieu-su-muoi-bia-do-dan-ta-danh-ca-su-mon-phat-khoc/chuong-838.html.]
Kịp thời phản ứng , mấy vội vã đầu, nương theo hướng tháo chạy của bầy thú mà bắt đầu bỏ trốn, nhưng thứ quá muộn màng.
Sóng d.a.o động kỳ dị lời nào bao trùm lấy bọn họ bên trong. Làn sương mù xám xịt mắt trong phút chốc biến thành một màu trắng tinh khôi.
Lúc mở mắt nữa, cảnh tượng mắt hiện lên quỷ dị xa lạ.
Đầu óc Lăng Miễu trống rỗng một hồi lâu, đôi mắt chớp chớp nhắm nhắm mở mở, kinh ngạc đến mức thốt nên lời.
Lúc , vạn vật trải rộng ngợp tầm mắt nàng, kinh ngạc , tất thảy đều là nấm, nhiều nhiều nấm.
Nàng đảo mắt một vòng xung quanh, thứ lọt tầm mắt chỉ là từng cụm từng cụm nấm xinh xắn đáng yêu.
Điểm cốt yếu là, từ góc của nàng, quan sát những cây nấm , cư nhiên là ngang hàng.
Lăng Miễu tĩnh tại chỗ một lát bắt đầu ngẫm nghĩ: Lùi một bước mà , cho dù nàng là một kẻ thấp bé nhẹ cân chăng nữa, thì ít nhất cũng nên nhỏ bé ngang ngửa một cây nấm chứ!
Lẽ nào nàng đang ném một ảo cảnh nấm khổng lồ?
Nghĩ , Lăng Miễu định vỗ m.ô.n.g dậy, nhưng phát hiện cảm giác cơ thể của chút khang khác.
Nàng nghi hoặc cúi đầu xuống thể , giật hoảng hốt phát hiện , cái đầu của nàng căn bản thể cúi thấp xuống , mà tay chân của nàng, mà trở nên ngắn ngủn, trắng muốt, thậm chí còn thấy cả ngón tay.
Não bộ Lăng Miễu đình trệ trong vài giây, hít một ngụm khí lạnh.
Nàng biến thành nấm ?
Chân ngắn, tay ngắn, đỉnh đầu còn đội thêm một chiếc nón nấm be bé!
Đối diện với tình cảnh , Lăng Miễu nhịn buông lời cảm thán.
"Oa!"
Nàng nữa , thật sự quá mức kích thích!
"Tiểu sư ?"
Có bên cạnh lên tiếng gọi nàng, thanh âm mang chút non nớt, nhưng vẫn thể , đó là ngữ điệu của Đoạn Vân Chu.