Tuy Lăng Miểu tự nhận thức , nhưng thực tế là cả ba đang ngang nhiên thì thầm to nhỏ ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Nhìn thấy cảnh sư tôn và tiểu sư nhà công khai bàn kế hoạch san bằng Tu chân giới...
Đoàn Vân Chu lau một nắm mồ hôi lạnh, liếc Giang Thượng cũng đang liên tục đưa tay quệt mồ hôi, chỉ cảm thấy mồ hôi tuôn rơi như mưa.
Lăng Vũ nuốt ực một ngụm nước bọt, trong lòng chua xót vô cùng. Dù rõ ba đang to nhỏ chuyện gì, nhưng chỉ thái độ thôi cũng thừa là hai ông sư tôn chẳng thèm buông lấy một lời nặng nhẹ với cái tiểu quỷ đó!
Dựa mà sư tôn của Lăng Miểu sủng ái nàng đến ? Nghĩ sư tôn của , Lăng Vũ chỉ cảm thấy một bụng chua lòm trào dâng, hậm hực thêm mấy phần.
Bên , Lăng Miểu suy tính về cái chuyện Nguyệt Hoa tông vì con Vượng Tài mà dấy binh san phẳng Tu chân giới, nàng cảm thấy phiền toái quá.
Lăng Miểu hỏi nhỏ: "Vậy sư tôn, thể cho bọn họ thấy Vượng Tài ?"
Bởi vì đó chính miệng Thương Ngô dặn dò, lai lịch Vượng Tài chút đặc thù, nhất đừng để quá nhiều thì hơn.
Thương Ngô đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của Lăng Miểu.
"Tùy con quyết định ."
Những thấy cuộc đối thoại của bọn họ một phen sững sờ. Vậy là... thật sự một con hồ yêu ? Lại còn mang cái tên rẻ rúng vô dụng như "Vượng Tài" nữa chứ? Cái tên quái quỷ gì thế ? Tóm , tất cả những chuyện rốt cuộc là !
Ba bàn bạc xong xuôi, Thanh Vân và Thương Ngô liền dậy.
Lăng Miểu ung dung bước đến mặt Giang Thượng.
Giang Thượng cúi đầu đứa trẻ thong dong tiến về phía , hình.
Sao cơ, là con nhóc đích mặt ?
Đứa trẻ lợi hại ?
quả thật nó khác hẳn những đứa trẻ bình thường. Nếu là đứa trẻ khác gặp tình cảnh , dù cứng cỏi đến mấy cũng rơi vài giọt nước mắt, gì ai bình thản như nó.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Lăng Miểu yên mặt Giang Thượng, lời ít ý nhiều: "Có thể cho các ngài kiểm tra chỗ ở của ."
Phong cách hành xử quỷ dị của đứa trẻ , Giang Thượng từng lĩnh giáo. Hơn nữa, cái dáng vẻ hùng hổ dọa khi nãy của nàng vẫn còn in đậm trong tâm trí cơ mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-xuyen-thanh-tieu-su-muoi-bia-do-dan-ta-danh-ca-su-mon-phat-khoc/chuong-538.html.]
Cuộc đối thoại của ba khi nãy, lão rõ từng chữ. Dù Giang Thượng cảm thấy Thương Ngô và Thanh Vân chỉ để dỗ dành con nít, nhưng trong lòng lão vẫn khỏi đ.á.n.h trống gõ mõ.
Thấy đối phương chịu đạo lý như , Giang Thượng thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy thì..."
Thế nhưng, khi những lời an ủi kịp tuôn khỏi miệng Giang Thượng, nhóc con xòe một bàn tay , lật ngửa lòng bàn tay hướng về phía lão.
Giang Thượng: "?"
Nhóc con nở một nụ cực kỳ khả ái với lão.
" mà, nếu các xem chỗ ở của , thì thu phí tham quan nha."
Lão già! Bài học cuối cùng , gọi là sự chân thành!
"..."
Tất thảy mặt, bao gồm cả Giang Thượng, đều sững sờ.
Rõ ràng lúc trời quang mây tạnh, cũng chẳng ai lập thêm lời thề Thiên đạo nào nữa, nhưng chẳng hiểu , nhiều cảm giác như văng vẳng bên tai một tiếng sét động trời.
Thương Ngô và Thanh Vân cũng hình. Hai thậm chí hẹn mà cùng ngầm kiểm tra phương pháp giáo d.ụ.c của bản xem chỗ nào sai sót, nhưng tuyệt nhiên moi một manh mối nào cho thấy vì cớ gì đào tạo một đứa trẻ như .
Cái đứa trẻ , rốt cuộc tại cái tư duy rặc mùi thổ phỉ thế !
Suy tư một hồi, cuối cùng cả hai đồng loạt sang Lê Bân.
Nếu trong những thường ngày chỉ dạy đứa nhỏ nghịch ngợm , ai là kẻ mang nặng cốt cách thổ phỉ nhất, thì chắc chắn là Lê Bân! Dẫu cũng là một tên Kim Cương thể tu lực lưỡng cơ mà.
Lê Bân sững sờ, bất giác cũng bắt đầu tự vấn lương tâm: Lẽ nào... thật sự là !? bình thường cũng chỉ diễn trò lưu manh chút đỉnh thôi, gì đến mức lưu manh thượng thừa như tiểu quỷ !
Tuy nhiên, dù cho phía Nguyệt Hoa tông đang dậy sóng ngầm, tuyệt nhiên vẫn một ai lên tiếng ngăn cản hành động của Lăng Miểu.
Nghĩ thì, tuy yêu cầu của đứa nhỏ lưu manh thật, nhưng nếu chỉ vì một lời thề Thiên đạo mà thể tùy tiện lục soát Nguyệt Hoa tông bọn họ, thế thì dễ dãi cho bọn chúng quá ?
Cổng Nguyệt Hoa tông bọn họ, là .
Giang Thượng cái móng vuốt nhỏ xíu trắng trẻo đang chìa của nhóc con, vốn dĩ ngơ ngác, giờ thấy thái độ khoanh tay của tông chủ và các trưởng lão Nguyệt Hoa tông, lão càng ngơ ngác hơn.