Sau khi xuyên thành tiểu sư muội bia đỡ đạn, ta đánh cả sư môn phát khóc - Chương 336

Cập nhật lúc: 2026-03-26 17:47:45
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Huyền Thiết Đại Kiếm lao v.út , chớp mắt đưa hai rời xa.

 

Đoạn Vân Chu: "?"

 

Hơi ngượng ngùng chút xíu.

 

Huyền Thiết Đại Kiếm: Hờ! Đồ tép riu, chỉ với chút sức lực của ngươi mà cũng đòi dẫm bổn đại gia xuống ư? Cũng mở to mắt mà xem bổn đại gia là nhân vật tầm cỡ nào!

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Những còn trong sân, trơ mắt "tiểu nhím biển" và Đoạn Vân Chu bay vụt : "?"

 

Huyền Tứ chỉ tay lên bầu trời, nơi hai chấm đen đang dần biến mất: "Thế là ý gì?"

 

Bạch Sơ Lạc: "Tiểu sư bắt cóc Đại sư ... chạy mất ? Vậy chúng đây?"

 

mà, may mắn là bắt cóc .

 

Lâm Thiên Trừng do dự một chút, chậm rãi lên tiếng: "Vậy chúng , cứ chọn những phòng giường lớn mà ở thôi? Ta căn phòng to nhất vốn dành cho Đại sư ."

 

Vừa nãy lượn một vòng, nàng nhắm trúng chiếc giường trong căn phòng đó .

 

thì, cảm giác hai một khi dễ dàng gì .

 

Nghe lời đề nghị hoang đường của Lâm Thiên Trừng, Huyền Tứ lập tức hưởng ứng nhiệt tình: "Được , , chọn phòng thôi!"

 

Chỉ cần bắt là họ, thì chuyện đều dễ .

 

Mấy vị quản sự của Nguyệt Hoa Tông theo: "..."

 

Phải đây, mấy vị t.ử truyền , trong cái khoản đoàn kết, xưa nay từng ai thất vọng.

 

Bên , Huyền Thiết Đại Kiếm bay với tốc độ ch.óng mặt.

 

Vượng Tài cảm nhận vị trí của đang di chuyển với tốc độ cao, liền thò đầu khỏi chiếc túi vải lưng Lăng Miễu, vặn chạm mắt với Đoạn Vân Chu.

 

Vượng Tài ngáp một cái: Ái chà, sự kích thích của ngày hôm nay sắp bắt đầu ? Để xem nạn nhân là ai nào.

 

Đoạn Vân Chu vòng tay giấu trong tay áo, im lặng một lời. Trong lúc Vượng Tài, bỗng một tia thương hại từ đôi mắt đen láy như hạt đậu của chú hồ ly nhỏ.

 

Trên kiếm, "tiểu nhím biển" phía , chống nạnh Đoạn Vân Chu chằm chằm.

 

Mắt Lăng Miễu giật giật, giọng lảnh lót: "Đại sư cái trò gì ? Muội nghịch ngợm chứ!"

 

Vượng Tài: Hả? Ngươi nghịch , trong lòng ngươi thực sự tự hiểu rõ ?

 

Đoạn Vân Chu: Ờm... Sao bảo là nghịch chứ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-xuyen-thanh-tieu-su-muoi-bia-do-dan-ta-danh-ca-su-mon-phat-khoc/chuong-336.html.]

cũng tiện thẳng với đứa trẻ rằng, định dẫm thanh kiếm rơi xuống nhưng ý đồ bất thành.

 

Đoạn Vân Chu: "Tiểu sư , một xuống núi yên tâm, cùng , nhỡ chuyện gì xảy thì còn chiếu ứng."

 

Lăng Miễu ngẫm nghĩ một chút, Đại sư cùng, lúc mua đồ nàng thể quang minh chính đại quỵt tiền , bèn gật đầu đồng ý.

 

"Được thôi, nhưng Đại sư nhớ, hai chúng hành sự khiêm tốn nhé, chúng đều đang mặc đạo phục của tông môn, gây động tĩnh lớn thì khó thu dọn lắm."

 

Đoạn Vân Chu: "..."

 

Đứa trẻ lấy tư cách gì mà câu đó!

 

Đó là lời thoại của mà!

 

Huyền Thiết Đại Kiếm chở Lăng Miễu và Đoạn Vân Chu bay v.út qua bầu trời Ly Hỏa Tông.

 

Từ góc của những bên , giống như đứa trẻ đang ngự kiếm, còn tiện thể chở thêm cả Đoạn Vân Chu.

 

Khu viện của t.ử truyền Ly Hỏa Tông ngay sát vách khu viện của Nguyệt Hoa Tông.

 

Dù đang ở trong chính tông môn của , nhưng Ly Hỏa Tông vẫn tuân thủ quy định, sắp xếp các t.ử truyền của tông ở chung khu viện dành cho Tứ đại tông môn.

 

Mọi ngẩng đầu Lăng Miễu và Đoạn Vân Chu bay .

 

Ngoại trừ Phương Trục Trần ánh lên một tia tán thưởng, những còn đều mang những cảm xúc phức tạp khó tả.

 

Cái tên tiểu quỷ , mới thăng cấp Trúc Cơ mà ngự kiếm ?

 

Đã thế, còn ngự kiếm thuần thục đến mức nữa? Thật là vi diệu quá mất!

 

Lâm Hạ thu ánh khó chịu, sang Phương Trục Trần.

 

"Đại sư , việc về Lâm phủ một chuyến, khi giải đấu cá nhân bắt đầu sẽ ."

 

Phương Trục Trần gật đầu, hỏi nhiều: "Được, nhanh về nhanh."

 

Lâm Hạ là thiếu chủ của Lâm gia, thường xuyên về phủ xử lý công việc. Lý do chọn trở thành t.ử truyền của Ly Hỏa Tông cũng vì Ly Hỏa Tông gần phủ Lâm gia nhất.

 

Phương Trục Trần vốn chỉ đam mê tu luyện, mấy bận tâm đến những việc vặt vãnh trong tông môn, huống hồ là chuyện của Lâm gia. Vì , mỗi Lâm Hạ xin nghỉ, cũng chỉ gật đầu cho lệ, bao giờ gặng hỏi lý do cụ thể.

 

Sau khi Lâm Hạ rời , Phương Trục Trần sang ba còn , giọng lạnh nhạt, điềm tĩnh.

 

"Sắp xếp chỗ ở xong xuôi thì mau ch.óng bắt tay tu luyện, Tam sư và Tiểu Vũ sư , nếu loại khỏi giải cá nhân thì hãy tập trung lực chuẩn cho giải đồng đội ."

 

 

 

 

Loading...