Sau khi xuyên thành tiểu sư muội bia đỡ đạn, ta đánh cả sư môn phát khóc - Chương 1008

Cập nhật lúc: 2026-04-01 11:00:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Hoa mắt chăng? Sao thấy cái con ranh điên khùng đó... nhảy tưng tưng ngang qua cửa ."

 

Hai vợ chồng đưa mắt . Thương Linh vội vã truyền âm cho hai tên vệ binh Ma tộc gác cổng viện của Thương Ngô, hạ lệnh phong tỏa nghiêm ngặt, nội bất xuất ngoại bất nhập. Đoạn, hai vợ chồng biến mất dạng, lao v.út về phía sân viện nọ.

 

Vừa hớt hải xông trong viện, thấy cửa chính cửa sổ phòng Thương Ngô vẫn đóng im ỉm, cả hai đồng loạt thở phào nhẹ nhõm. Chắc do họ thần hồn nát thần tính quá thôi.

 

Thế nhưng, khi đẩy cửa bước , đập mắt họ là một vắng lặng. Thương Ngô bốc để dấu vết. Ngân Trúc xông tới giường lật tung rèm che, trống hoác, chỉ còn những nếp nhăn nhúm đệm gối minh chứng cho việc từng đó.

 

"Hỏng bét !"

 

Hai vợ chồng mặt mày tối sầm, lao ngoài truy đuổi. Tới cổng viện, hai tên vệ binh vẫn nghiêm trang như tượng đá.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

 

Thương Linh cau mày gặng hỏi: "Lúc nãy các ngươi thấy ai lẻn ngoài ?"

 

Một tên cung kính hành lễ, dõng dạc bẩm báo: "Bẩm Ma Tôn đại nhân, bẩm phu nhân, nãy giờ tuyệt nhiên một bóng nào lướt qua mắt chúng thuộc hạ!"

 

Tên hộ vệ đầu tiên dứt lời, tên thứ hai cũng vội vàng gật gù phụ họa: "Chuẩn luôn!"

 

Hắn khựng một nhịp, thật thà bổ sung: "Vừa nãy chỉ độc một con rắn đen bò ngang qua thôi."

 

"Phải ! Chuyện lạ đời là đầu con rắn đó còn cõng theo một con chuột nhắt!"

 

Cơ mà sống ở Ma giới thì mấy cảnh tượng quái gở cỡ cũng nhan nhản, chẳng gì to tát.

 

Sắc mặt Thương Linh sầm xuống thêm vài phần: "Cái gì cơ?"

 

Hai tên hộ vệ đưa mắt , đồng thanh tả :

 

"Giờ ngẫm , bộ dạng con chuột nhắt đó đúng là dị hợm thật. Một tay nó chống nạnh, tay còn giơ cái ký hiệu kỳ quặc gì đó nữa."

 

Vừa , hai gã Ma tộc điệu bộ một tay chống nạnh, tay giơ hai ngón tay hình chữ V (✌️) về phía Thương Linh và Ngân Trúc.

 

"! Đích thị là cái bộ dạng !"

 

Thương Linh và Ngân Trúc: "..."

 

Con rắn đen thì chắc mẩm là Thương Ngô , còn cái con chuột nhắt với cái điệu bộ đáng khinh , ngoài con ranh Lăng Diểu điên khùng đó thì còn ai trồng khoai đất nữa!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-xuyen-thanh-tieu-su-muoi-bia-do-dan-ta-danh-ca-su-mon-phat-khoc/chuong-1008.html.]

 

Ngân Trúc nghiến răng kèn kẹt: "Hai cái đứa ranh con ... đúng là rắn chuột một ổ!"

 

Thương Linh câm nín. Nói nhỉ, cái biệt danh cũng hợp tình hợp cảnh đấy, nhưng ngặt nỗi... cứ thấy sai sai thế nào . Dẫu thì một trong đó cũng là con trai cưng của lão cơ mà... lời Ngân Trúc thốt khỏi miệng, từ trong lùm cây rậm rạp gần đó bỗng chốc nhô lên hai cái đầu nhỏ xíu.

 

Một cái đầu rắn và một cái đầu chuột.

 

Bốn mắt chằm chằm, gian bỗng chìm tĩnh lặng đến nghẹt thở.

 

Ngay giây tiếp theo, con chuột nhắt bất ngờ phóng khỏi lùm cây, nhấc bổng một căn nhà to đùng gần đó chọi thẳng về phía họ!

 

"!?"

 

Thương Linh và Ngân Trúc kinh hãi tột độ, vội vàng vung tay đ.á.n.h bật "vũ khí hạng nặng" của con chuột nhắt xa.

 

Gạch ngói vỡ nát bay tứ tung, bụi mù mịt khắp nơi. Thương Linh sa sầm mặt, phẩy tay xua tan đám bụi mờ. Khi tầm quang đãng trở , con chuột nhắt láu cá cùng con rắn nhỏ ngây thơ lặn mất tăm từ đời thuở nào.

 

Vác theo con rắn nhỏ lẻn về Tiên Đảo, Lăng Diểu lôi từ trong túi sợi dây thần kỳ cướp từ tay Huyền Trần, cái sợi khả năng phong ấn ma khí , khéo léo thắt thành một cái nơ bướm xinh xắn chú rắn nhỏ.

 

"Tuyệt cú mèo!"

 

Con rắn nhỏ giương đôi mắt tò mò nàng, trong ánh mắt hiện rõ vẻ thắc mắc hiểu nàng bắt nó tới cái chốn để gì.

 

Lăng Diểu ghé tai nó thì thầm vẻ bí mật: "Ây da, A Ngô , . Tên Thanh Vân điên khùng , lớn tiếng tuyên bố ngày mai sẽ đập cho tu sĩ đại lục Linh Ngọc bọn tơi bời hoa lá. Muội khuyên gãy lưỡi mà thèm , nên tính cho một vố nhớ đời. Tới lúc đó, nhớ diễn cho sâu nhé!"

 

Con rắn nhỏ xong, khẽ thè lưỡi chiều buồn , nhưng vẫn ngoan ngoãn gật gật cái đầu bé xíu.

 

Lo liệu thỏa cho chú rắn nhỏ xong xuôi, Lăng Diểu hít một thật sâu, tung bay v.út khỏi phòng. Nàng còn thu hồi chiếc tay nải cưng của nữa chứ.

 

Một lúc , nàng hạ cánh êm ái nóc một ngôi nhà đồ sộ. Ngồi thu lu nóc nhà, nàng đăm chiêu suy nghĩ một hồi, rụt rè vươn tay định lật vài viên ngói lên xem thử. , như sực nhớ điều gì, nàng rụt tay , lôi giấy b.út từ trong túi , cắm cúi lách loằng ngoằng mái nhà.

 

"Đang gì đấy?"

 

Một giọng lạnh tanh vang lên sát bên tai.

 

 

 

 

Loading...