SAU KHI XUYÊN THÀNH NỮ PHỤ QUYẾN RŨ NAM CHÍNH - 10

Cập nhật lúc: 2026-02-09 07:36:20
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

PHẦN 20: GIẤC MỘNG CỦA "CUỐN VƯƠNG"

Ban đầu, bong bóng mộng cảnh trong suốt. chỉ một lúc lâu, bên trong dần dần hiện lên những hình ảnh mờ ảo. Khi lớp sương mờ tan , khung cảnh và con bên trong bắt đầu trở nên rõ nét hơn.

Người trong mộng đó là... Huyền Ngật và ?

Trong hình ảnh , Huyền Ngật đang nắm tay dạo bước trong chính viện t.ử rực rỡ hoa . Gương mặt thấp thoáng một nụ hiếm hoi, ánh mắt dịu dàng đến mức thể tan chảy cả băng tuyết.

Giữa vườn hoa đang độ nở rộ, đưa tay hái một đóa hoa nhất cài lên tóc . trong mộng dường như đang điều gì đó khiến khẽ gật đầu, đó, cúi ... nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi .

: "!!!"

Khi còn kịp hồn nụ hôn bất ngờ đó, thì từ một đứa trẻ nhỏ xíu chạy tới, ôm chầm lấy chân . Huyền Ngật bật , bế bổng đứa nhỏ lên, một tay vẫn quên ôm lấy eo , cả ba chúng cùng tiến phòng...

Nhìn khung cảnh "gia đình ba " hạnh phúc viên mãn , đầu óc bỗng chốc trở nên trống rỗng. Phải mất một lúc lâu, mới hậu tri hậu giác nhận một chi tiết quan trọng: trong mộng đang để kiểu tóc b.úi cao — kiểu tóc đặc trưng của những phụ nữ chồng.

: "..."

: "???"

chính thức cạn lời ! Ai mà ngờ cơ chứ!

Vị Đại sư thiên phú dị bẩm, là niềm hy vọng của cả tông môn , hóa điều khao khát nhất là tu luyện đắc đạo, phi thăng thành tiên, mà là... thành gia lập nghiệp.

Và quan trọng hơn cả, đối tượng để "thành gia lập nghiệp" chính là .

Tuy rằng giới tu tiên hề cấm cản việc kết đôi sinh con, và dẫu cho xinh như hoa, thông minh lanh lợi đến mức gặp mến, việc thích cũng là chuyện thường tình... nhưng linh căn cơ mà!

Một thiên tài đỉnh cao và một phế vật lẹt đẹt, liệu thể thực sự ở bên lâu dài ? Tuổi thọ của hai bên vốn chẳng tương đồng... Nghĩ đến đây, lòng bỗng trùng xuống, cảm thấy thật khó diễn tả bằng lời.

"..."

Mà khoan !

Nếu Huyền Ngật sớm thích , chẳng những cố tình "quyến rũ" đây, thực chất khiến hưởng thụ ? Hay là, thực quyến rũ nên mới bắt đầu nảy sinh tình cảm?

"..."

Ha! Quả nhiên là mị lực của bổn cô nương đúng là ai thể cưỡng !

 

 

PHẦN 21: LỜI TỰ THÚ CỦA "ĐẦU GỖ"

— "Muội đang gì mà trông vui vẻ thế?"

Nghe thấy giọng quen thuộc, giật bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, vặn chạm ánh mắt của Huyền Ngật. Đôi mày giãn , ánh dịu dàng đến lạ, khiến lập tức nhớ những hình ảnh "gia đình ba " thấy ban nãy.

: "..."

Huynh vẫn chớp mắt, ánh đầy chuyên chú như soi mói tâm can:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-xuyen-thanh-nu-phu-quyen-ru-nam-chinh/10.html.]

— "Họa Họa... thấy hết ?"

Theo bản năng, chối phăng vội vàng đ.á.n.h trống lảng:

Thư Sách

— "Không! Muội mới tới thôi mà. , Đại sư , là bội kiếm của chủ động dẫn tới đây tìm đấy, nó thông minh cực kỳ luôn!"

Huyền Ngật khẽ nhướng mày, chỉ hờ hững đáp một tiếng: "Ừm."

Vốn là kẻ nhạy cảm, lập tức nhận tâm trạng của Huyền Ngật gì đó . rụt rè lên tiếng:

— "Đại sư ... đang giận ?"

— "Vì giận?"

Thôi xong, dựa theo kinh nghiệm "xương m.á.u" bấy lâu nay của , cái tông giọng đích thị là đang dỗi !

— "Đại sư , xin , sai !"

Huyền Ngật như , đầy bất lực:

— "Lần nào Họa Họa cũng là nhận sai nhanh nhất, nhưng tuyệt nhiên chẳng bao giờ chịu sửa cả."

: "..."

gượng gạo hai tiếng, cố tìm chủ đề khác:

— "Mà Đại sư , chẳng nên ở cùng các sư sư tỷ khác trong bí cảnh ? Sao lạc cái ảo cảnh do ảo thú biến thế?"

Huyền Ngật hạ thấp giọng, thanh âm nhẹ nhàng như gió thoảng:

— "Ta lo nếu đến, sẽ là kẻ thất hứa, từ nay về chẳng thèm tin tưởng nữa."

— "..."

Nói cũng , Huyền Ngật đúng là hiểu còn hơn cả chính . Thế nhưng... việc lọt ảo cảnh của ảo thú, một là phá vỡ nó để thoát , hai là sẽ những giấc mộng mỹ dắt mũi cuối cùng trở thành miếng mồi ngon cho chúng.

Khoan ! Huynh phá giải ảo cảnh nhanh như , chẳng lẽ cái giấc mơ về "vợ hiền con ngoan" là điều thực sự khao khát ?

Huyền Ngật như suy nghĩ của , giơ tay cốc nhẹ đầu một cái rõ đau:

— "Đừng mà suy nghĩ lung tung. Ta sở dĩ phá giải ảo cảnh nhanh như , đơn giản là vì chính là một cái đầu gỗ!"

: "..." (Giải thích thì cứ giải thích, còn mắng là đầu gỗ nữa chứ?)

mà, câu rốt cuộc là ý gì cơ?

— "Đại sư , thế là ý gì?"

Huyền Ngật định mở miệng định gì đó, nhưng đột nhiên sắc mặt biến đổi . Một tay nắm c.h.ặ.t lấy tay , tay cầm lấy thanh kiếm, vội vã kéo ngoài:

— "Chuyện để sẽ giải thích kỹ cho . Bây giờ mau theo , chậm một chút nữa là kịp !"

Dù trong lòng còn đầy rẫy những thắc mắc, nhưng tuyệt đối tin tưởng Huyền Ngật. Huynh bao giờ hại , vẻ mặt gấp gáp thế chắc chắn là chuyện đại sự xảy !

 

 

 

Loading...