Lục Anh đối với việc này cũng coi như cảm thấy mỹ mãn, chỉ là ngẫu nhiên sẽ nhớ tới Khương Đường, nghĩ nếu như Khương Đường không rời khỏi Hầu phủ, các nàng ở cùng một chỗ ăn uống, vui vẻ biết bao.
Hiện tại Khương Đường không có ở đây, nàng ấy cũng đi rồi, chỉ còn lại Bội Lan và Tĩnh Mặc.
Ngày Lục Anh đi, Bội Lan khóc đến mức mắt còn sưng hơn nàng ấy, có không nỡ, cũng có thứ khác.
Lục Anh không còn tùy tiện như trước kia, tính tình có thêm vài phần trầm tĩnh, nàng vỗ vỗ bả vai Bội Lan: “Đừng khóc, về sau còn có thể trở về thăm các ngươi.”
Bội Lan vừa nghe, khóc càng to hơn.
Tĩnh Mặc ở trong lòng thở dài, nhẹ giọng nói: “Chờ ngày ngươi thành thân, chúng ta không có cách nào đều xin nghỉ phép đi ra ngoài, đến lúc đó chỉ có thể để cho một người đi qua thôi.”
Biết Lục Anh muốn thành thân, ngày nghỉ tháng này của hai người đều chưa dùng tới.
Lục Anh cười nói: “Đương nhiên ta biết, chờ sau này mời các ngươi ăn cơm uống rượu mừng, mặc dù các ngươi không qua được nhưng kẹo mừng vẫn có.”
Mấy nha hoàn vừa khóc vừa cười, phảng phất như vẫn còn đang ngày hôm qua, nhưng kỳ thật đã qua hồi lâu.
Chờ Lục Anh đi rồi, Lộc Minh chuyển vào, không khí trong phòng không giống với trước kia. Sau khi Khương Đường rời đi, bốn người lằng nhằng một hồi lâu, bây giờ lại ở chung một lần nữa.
Chờ buổi tối đêm khuya yên tĩnh, người khác đều ngủ hết, Bội Lan mới biết được, ngoại trừ luyến tiếc Lục Anh ra thì nàng ấy còn khóc vì cái gì.
Sợ hãi cảm giác chỉ liếc mắt đã thấy đến cuối cùng này, vô cùng sợ hãi.
Nhìn Lục Anh, cũng giống như nhìn mình sau này.
Cho nên sau khi Lục Anh đi, Bội Lan làm việc cực kỳ nghiêm túc. Tĩnh Mặc vừa vui mừng lại cảm thấy có chút chua xót, nếu không phải bất đắc dĩ, ai nguyện ý làm nha hoàn chứ.
Đợi đến ngày hai mươi hai, trời hửng nắng, Khương Đường từ sáng sớm đã đi thêm trang cho Lục Anh.
Nhà ở cách Hầu phủ rất xa, nhưng mà cũng rất lớn, Lục Anh ngồi ở trong phòng, chờ trang nương trang điểm cho nàng ấy.
Nàng ấy mặc một bộ xiêm y màu đỏ, trên đầu là trâm cài vàng, người đẹp hơn bao giờ hết.
Khương Đường đặt một đôi vòng bạc vào trong hộp trang điểm, chân thành nói chúc mừng: “Hôm nay ngươi thật đẹp, ta cũng sắp nhận không ra rồi.”
Lục Anh nói: “Phải không! Ha ha, ta cũng cảm thấy hôm nay ta trông rất đẹp.”
Lục Anh nở nụ cười trước gương, nhìn Khương Đường còn mang theo đồ: “Ngươi tới là tốt rồi, còn đem theo nhiều đồ như vậy làm gì.”
Khương Đường: “Ta làm bánh kem để chúc mừng, có thể ăn trong hỉ yến đấy.”
Lần này đến lượt Lục Anh cười xen lẫn thẹn thùng: “Cám ơn ngươi.”
Nếu là trước kia, nàng ấy nhất định sẽ ăn một miếng trước.
Lục Anh còn phải trang điểm, Khương Đường không ở trong phòng quá lâu, đi ra ngồi cùng Tĩnh Mặc.
Tĩnh Mặc tới để tặng lễ, sau đó chờ ăn hỉ yến, đã lâu rồi nàng ấy không gặp Khương Đường, Khương Đường thay đổi không ít.
Không cần hỏi, vừa nhìn đã biết không tệ rồi.
Tĩnh Mặc từ đáy lòng vì nàng cảm thấy vui vẻ, nàng ấy nói: “Chúng ta ở Yến Kỉ Đường sống rất tốt, hiện giờ đại phòng bên kia không giống như trước kia nữa. Có đại nương tử che chở, đám nha hoàn chúng ta cũng không tệ.”
Khương Đường: “Vậy thì tốt rồi, chỗ này của ta cũng không cần lo lắng.”
Nàng mỗi ngày đều bận rộn làm ăn, rất ít khi nghĩ đến chuyện trước kia. Nhưng lúc ở Hầu phủ, Lục Anh các nàng đối xử với nàng rất tốt, tuy rằng ban đầu có chút hiểu lầm.
Khương Đường lại nói: “Nếu có chỗ nào cần ta giúp hoặc ta giúp được, tuyệt đối đừng có khách khí.”
Tĩnh Mặc gật đầu.
Ở bên này xem Lục Anh bái đường thành thân xong, lại ăn tiệc, Khương Đường mới về nhà.
Cuộc sống này cũng trôi qua rất nhanh, qua tháng ba, mắt thấy hoa đào nở rộ, đợi đến ngày yết bảng, Khương Đường bảo Lưu Đại Lang đến các khách điếm lớn canh giữ, xem là ai trúng cử.
Cái này có liên quan đến sinh ý của nàng.
Bởi vì là thời gian yết bảng nên hôm nay trên đường vô cùng náo nhiệt.
Ngoại trừ có quan viên dán danh sách ở chỗ cửa thành, còn có quan sai khua chiêng gõ trống, đi tới các nhà báo tin vui. Xem thí sinh ở tại khách sạn nào, sau đó vừa đi vừa hô, ai thi đậu vị trí thứ mấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-xuyen-thanh-nha-hoan-hau-phu/chuong-227.html.]
Đỗ kỳ thi hội chính là chuyện làm rạng rỡ tổ tông, dù là thi đậu đồng sinh đều hận không thể mang lên mấy bàn tiệc cơ động[1].
[1]Kiểu ai tới trước thì ăn trước.
Cách làm này người người đều biết, cũng là để tăng thêm ý mừng.
Quan sai báo tin vui sẽ cầm tiền thưởng, thi đậu cống sĩ cuối cùng còn có thể tăng thể diện cho khách sạn nữa.
Việc vui một cọc, càng có người đến dưới bảng bắt tế, trong lúc nhất thời có thể nói là vô cùng náo nhiệt.
Bên cạnh tiệm lẩu có hai căn khách sạn, nhưng mà khách sạn đơn sơ, bên trong phần lớn là đệ tử hàn môn gia cảnh phổ thông ở. Khách sạn cách hoàng cung càng gần thì giá tiền cũng càng đắt, trên đời này suy cho cùng vẫn là người bình thường nhiều hơn.
Lưu Đại Lang đi nghe ngóng, bên ngoài người chen người, ngoại trừ thí sinh thì người vây quanh xem náo nhiệt không phải số ít.
Chính là đầu tháng tư, trời đã hoàn toàn ấm áp, trên đường tất cả đều là người.
Hai bên là tiểu thương làm ăn, bán hạt dẻ rang đường, bán bánh bao cùng mứt quả, Lưu Đại Lang còn trông thấy nương hắn, ước chừng là việc buôn bán tốt nên cười đến mắt cũng nhìn không thấy.
Hắn chen qua, vừa muốn mở miệng, Lưu đại tẩu liền cau mày hỏi: "Lúc này ngươi ở chỗ này làm gì?"
Lưu Đại Lang nói: "... Khương di bảo con hỏi thăm một chút xem có ai thi đậu."
Lưu đại tẩu: "Vậy còn không mau đi, cũng đừng làm trễ nải chính sự."
Lưu Đại Lang gãi gãi đầu, hắn đã bao lớn mà việc kiếm tiền còn phải nghe nương hắn, "Nương, vậy con đi đây."
Hạnh bảng dán thiếp ở chỗ cửa thành, chỗ ấy càng nhiều người, Lưu Đại Lang đẩy người đi qua, còn chưa tới cửa thành đã nhìn thấy quan sai báo tin vui đi về phía bên này.
Vừa đi vừa hô, hô liên tiếp nhiều lần, "Từ Diễn Minh thi hội vị trí bảy mươi chín."
Thí sinh tên Từ Diễn Minh đang ở một bên cửa khách sạn, chung quanh có không ít người vây quanh, rối rít chúc mừng.
Lão bản khách sạn đứng chung một chỗ với hắn, bên người còn có gã sai vặt, lập tức cho tiền thưởng.
Lưu Đại Lang mau chóng lấy tờ danh sách của tiệm lẩu ra, đối chiếu xem có người tên Từ Diễn Minh hay không, chỉ là từ đầu tới đuôi tìm xuống dưới, cũng không thấy danh tự này.
Không chỉ có tìm Từ Diễn Minh, ngay cả Hứa Diễn Minh, Từ Ngôn Minh cũng tìm nhưng vẫn không có.
Thí sinh đến tiệm lẩu ăn đều có ghi lại danh tự, mấy ngàn người tham gia thi, những ngày qua có hơn một trăm người ăn ở cửa hàng, không khả năng người thi đậu đều đến đây.
Lưu Đại Lang nhớ rõ có bốn người đến cửa hàng ăn thi đậu, theo thứ tự là thứ mười hai, người thứ ba mươi sáu, thứ bốn mươi bảy, thứ chín mươi sáu.
Cao nhất là thứ mười hai, thành tích này đã rất tốt rồi.
Đằng sau lại có một số người, bởi vì chỉ nghe quan sai báo tin vui, không biết tên cho nên cũng không xác định rốt cuộc có tới cửa hàng ăn lần nào hay chưa.
Cuối cùng đã tới cửa thành, từ phía ngoài đoàn người chen vào, Lưu Đại Lang mới nhìn rõ người đứng đầu bảng là ai.
Tên là Thẩm Hi Hòa, không biết nhân sĩ nơi nào, tên viết ở hàng đầu tiên, hình như chữ còn lớn hơn cả người khác, thật đúng là thiên chi kiêu tử.
Quá nhiều người, Lưu Đại Lang không tiện lấy tờ đơn ra, hỏi người bên cạnh, "Đây chính là công tử nhà ai?"
Người chung quanh lắc đầu nói: "Không, là người xuất thân từ thôn nhỏ, nhưng mà người này khó lường, đã là Ngũ Nguyên."
Chỉ còn thiếu một cuộc thi đình, nếu như thi đình hạng nhất thì đây chính là Lục nguyên cập đệ.
Lưu Đại Lang hít sâu một hơi, lại xem thêm mấy lần, nhớ kỹ tên hạng hai hạng ba, sau đó từ trong đám người chen đi ra, chạy đến trong ngõ nhỏ ít người, đối chiếu nhìn.
Thẩm Hi Hòa này trùng hợp từng ăn ở tiệm rồi, còn tới nhiều lần.
Những người còn lại Lưu Đại Lang không nhìn thêm nữa, người này nếu như thi đình giành được Trạng Nguyên, đậu hủ phấn ti bảo bên trong cửa hàng thật đúng là có thể gọi là Trạng Nguyên bảo.
Lưu Đại Lang vừa bội phục người này học vấn tốt, đậu Ngũ Nguyên, lại kính nể Khương Đường, số phận cũng tốt, ai có thể nghĩ tới hạng nhất thật sự từng ăn ở tiệm lẩu đâu chứ.
Lưu Đại Lang chạy về nói cho Khương Đường cái tin vui này, "Khương tỷ tỷ, hạng nhất thi hội từng ăn cơm ở cửa tiệm nhà chúng ta đó!"
Khương Đường cả kinh nói: "Thật chứ?"
Lưu Đại Lang nói: "Thật không thể thật hơn, tên là Thẩm Hi Hòa, tên cũng như vậy, tổng cộng từng ăn bốn lần."
Người này như thế nào Lưu Đại Lang lại không nhớ rõ, bởi vì mỗi ngày người đến cửa hàng ăn cơm không ít.
Khương Đường càng không thường tới, nhưng mà biết có người như vậy cũng không tệ rồi.
Về phần nhân phẩm như thế nào, có khi nào chờ sau khi thi đình liền trở mặt không nhận người hay không thì Khương Đường cũng không thèm để ý, dù sao, từng ăn ở tiệm lẩu là sự thật, tóm lại nàng không có nói láo là được.