11.
vốn là cao cho lắm, liềm còn nặng dài, lúc gặt lúc mười phần thuận tay chút nào.
Không quá bao lâu mồ hôi đầy đầu, thở hồng hộc.
Trầm Nhược Hiệp bên cạnh thi thoảng liếc một cái, tức giận mắng: "Từ nhỏ đến lớn, vẫn luôn yếu ớt như !"
trừng một cái: "Từ khi ai đó chuyển sang che chở khác, chị nào còn yếu ớt?"
, chuyên tâm việc. Trầm Nhược Hiệp thì ngược cứ đờ , khi ngây ngốc hơn nửa ngày, mới cúi đầu đang nghĩ gì.
Đột nhiên, một tiếng hô nhỏ truyền đến.
đầu , thấy trong mắt là m.á.u, cánh tay cắt một đường lớn, m.á.u tươi ngừng chảy.
sợ tới mức vứt liềm qua một bên, lập tức chạy .
"Cậu chứ, cẩn thận như ?"
Trần Nhược Hiệp tự nhiên đưa lưng về phía : "Không cần chị lo."
dùng sức vỗ mạnh ót : "Thằng nhóc c.h.ế.t bầm , đây là lúc để cáu kỉnh ?"
Cậu còn cãi , nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của , cuối cùng vẫn nhịn xuống.
dùng sức kéo cánh tay xem, liền la lên một cái: "Đau, chị cố ý đúng ?"
"Ai bảo lúc dùng liềm chịu chú tâm, đau thì đau ai?"
hung hăng trừng một cái, nhận lấy hộp cứu thương từ nhân viên công tác, cẩn thận khử trùng băng bó cho .
Sau khi kỹ miệng vết thương, ngẩng đầu : "Phải bệnh viện khâu thôi."
Lại vặn chống ánh mắt của .
"Làm ?"
"Không chị vẫn luôn chán ghét ?"
Cậu thì thôi, xong liền thật con m* nó bốc khói.
"Chị chán ghét lúc nào? Rõ ràng là với Trầm Nhược Hạ cùng cô lập chị đấy chứ."
"Lúc đầu bọn rủ chị chơi cùng, nhưng mà chị lúc nào cũng nổi giận, nên đó bọn ..."
trừng một cái: "Cậu cảm thấy một đứa nhỏ từ nhỏ nâng niu trong lòng bàn tay, thương nhất khác lấy sự chú ý, thì cách tâm lý của nó sẽ chênh lệch đến mức nào? Lại , nếu như rủ chị chơi cùng, cái kiểu mà chơi bác sĩ khám bệnh, bắt chị mấy thứ như thu ngân linh tinh thì chị cũng nổi giận! Chị là dư thừa, cũng nhận sự bố thí của các ."
xong, lưng truyền đến âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng: "Hoa Hoa, đây!"'
và Trầm Nhược Hiệp đồng thời , thấy Tống Duẫn và Trầm Nhược Hạ cách đó xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-xuyen-sach-toi-truc-tiep-pha-game-luon/chuong-5.html.]
Đây là đầu tiên khi xuyên sách, mới thấy ánh mắt nghiêm túc lạnh lẽo đến , tự giác liền lùi về một bước.
"Hoa Hoa, đây!"
Trầm Nhược Hạ đang Tống Duẫn, bộ dạng c.ắ.n môi cố gắng chọc thương tiếc.
nổi giận, cuối cùng hạ quyết tâm rõ với Tống Duẫn: " tại đột nhiên biến thành như . Có lẽ lúc từng thích , nhưng lúc nào cũng giống như trời, ai với tới cũng quá xa thể . Cho nên, bây giờ tỉnh , cũng hiểu yêu thích lúc đó chỉ là fan nhỏ giành cho đại siêu trong lòng thôi."
sang Trầm Nhược Hạ: "Có lẽ, nên chú tâm đến bên cạnh nhiều hơn. Dù cũng chẳng là cái gì, nhiều so với hơn nhiều ."
Hơi thở lạnh lẽo Tống Duẫn tản , cho ở xa như cũng cảm nhận .
May mắn, xe cứu thương tổ tiết mục gọi tới .
vội vàng giúp Trầm Nhược Hiệp lên xe, nhưng lúc ngang qua bên Tống Duẫn túm cổ tay.
"Em thế nào mới đồng ý tha thứ cho ?"
lắc đầu, thật tình : "Anh gì sai, tự nhiên cũng cần tha thứ. Tất cả đều do ý của bản mà thôi."
giãy tay , nhưng gắt gao nắm c.h.ặ.t, trong mắt rõ ràng hiện lên yếu ớt.
"Hoa Hoa, đây ?"
Trong lòng giống như hung hăng đ.ấ.m một cái, chua xót đau.
giống như thấy cô bé nhỏ vứt bỏ , trái tim thổn thức cố hết sức tới gần nhưng cuối cùng nhẫn tâm chà đạp.
Bây giờ mới cúi đầu, nhưng mà cần nữa.
12.
Sau khi lên xe cứu thương, Trầm Nhược Hiệp liền thử thăm dò : "Tống Duẫn cũng ăn mềm mỏng như , chị thật sự bỏ ?
nâng mắt, tức giận một cái: "Chị từ chối thì nữ thần của cơ hội, còn như thế là ý gì nữa?"
Nghe vây, cũng cũng thôi cợt nhã mà chăm chú : "Kỳ thật đôi khi cũng vì thế. Rõ ràng là khác với suy nghĩ của , nhưng hiểu vẫn hành động như ."
Cậu dừng một chút: "Kỳ thật, chị và Nhược Hạ cùng biến mất, tìm chị, nhưng khi thấy Nhược Hạ thì tự động ôm em về. Lần đến tiết mục, cũng nghĩ khó chịu với chị, nhưng cuối cùng thành ….."
"Xin !"
dậy xoa loạn tóc : "Làm công cụ hơn hai mươi năm, đúng là vất vả cho !"
Trầm Nhược Hiệp mạc danh kỳ diệu , bật : "Tên ngốc, hiểu thì thôi."
Cốt truyện hoặc do từ khi xuyên , hoặc là do Tống Duẫn đột nhiên đổi tính tình, sớm thể tái lập những vai diễn như đó .
Về , hẳn là đều sẽ tự do cuộc sống như mong .