7
Thẩm Du Chu Thành Hiên cõng về. Chu Thành Hiên đặt xuống ghế dài, quỳ xuống kiểm tra cổ chân cho . Thẩm Du đau đến hít hà: "Đau đau đau, đừng chạm ..."
"Sao thế ?"
Chu Thành Hiên nhíu mày: "Cậu mới trượt chân một cái, trẹo chân , chắc leo núi tiếp ."
Hắn sắp xếp một cách hiển nhiên: " đưa Thẩm Du xuống núi đến bệnh viện, vợ cùng nhé. Giang Đạc, hai leo tiếp ? Nếu leo thì ba cứ lên ."
Hai đều định theo Chu Thành Hiên xuống núi. gì. Đàm Thanh Ngôn cũng . Thấy Thẩm Du khuyên : "Giang Đạc, định leo một ? Buồn chán lắm, là về cùng bọn , đến."
"Không ," cụp mắt , " cứ , lên ngôi chùa đỉnh núi xem ."
"Vậy cũng ."
Chu Thành Hiên đưa ba lô cho Đàm Thanh Ngôn.
"Vợ ơi, em đeo hộ cái ba lô, Thẩm Du , cõng xuống."
Đàm Thanh Ngôn đút tay túi áo, nhận. Chu Thành Hiên ngẩn , bấy giờ mới thời gian sang . Đàm Thanh Ngôn : "Mọi xuống , chùa với Giang Đạc."
Chu Thành Hiên cứ như đột nhiên hiểu tiếng nữa: "Em cái gì?"
Đàm Thanh Ngôn lạnh lùng liếc một cái: " là, xuống núi, chùa với Giang Đạc."
Lời dứt, bầu khí lập tức đông cứng. Sắc mặt Chu Thành Hiên trở nên khó coi. Thẩm Du : "Vậy hai cứ lên núi ."
"Không ." Chu Thành Hiên mặt đen sầm, "Tim em , yên tâm."
Hắn cố kiên nhẫn với Đàm Thanh Ngôn: "Vợ ơi, em cứ xuống núi với , dẫn em đến, nếu sẽ lo lắng cho em lắm."
Đàm Thanh Ngôn cạnh : "Chân của Thẩm Du quan trọng hơn, mau đưa đến bệnh viện . Ở đây Giang Đạc , gì lo lắng cả."
Thẩm Du vỗ Chu Thành Hiên một cái: " đấy, đau c.h.ế.t , mau cõng . Giang Đạc đáng tin hơn nhiều, ở đây còn yên tâm cái gì?"
Thèm mala quá
Chu Thành Hiên nghiến răng, cõng Thẩm Du lên. Hắn đầu với : "Anh bạn, giúp chăm sóc vợ nhé, cảm ơn."
bóng lưng Chu Thành Hiên, lạnh lùng đáp: "Không cần cảm ơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trung-tieng-set-ai-tinh-voi-vo-cua-ban-cung-phong/7-8.html.]
8
Trên đường cùng Đàm Thanh Ngôn lên núi, cả hai chúng đều im lặng. tâm trạng , nhưng gì để an ủi, chỉ thể lặng lẽ bên cạnh .
Sau khi đến ngôi chùa đỉnh núi, đầu tiên trong đời nghiêm túc bái Phật và cầu nguyện. Sau đó, cùng trong mộng của thắt dây đỏ, quyên góp công đức.
Lúc xuống núi, bước chân Đàm Thanh Ngôn chậm . hỏi : "Thấy khỏe ?" Đàm Thanh Ngôn im lặng lắc đầu.
Chẳng bao lâu , trời bỗng lất phất những sợi mưa nhỏ. Đàm Thanh Ngôn xuống núi , nhưng trực tiếp cởi áo khoác , giơ quá đầu để che mưa cho . Đàm Thanh Ngôn nhíu mày lo lắng: "Giang Đạc, thế , sẽ cảm đấy."
"Không , thể chất hơn ."
"Thế cũng ..."
ngắt lời : "Vậy lên đây, cõng ."
Đàm Thanh Ngôn im bặt ngay lập tức, với ánh mắt phức tạp. quỳ xuống mặt .
" cõng còn nhanh hơn tự , hơn nữa áp lưng thì cũng thấy lạnh, còn thể giúp cầm áo che mưa nữa."
Đàm Thanh Ngôn do dự. đầu : "Chu Thành Hiên thể cõng Thẩm Du, thể cõng ? Hay là... chúng ngay cả bạn bè cũng tính là bạn?"
Một lúc , lưng trĩu nặng. Hai tay đỡ lấy kheo chân Đàm Thanh Ngôn, vững vàng cõng lên. Hai cánh tay Đàm Thanh Ngôn ôm c.h.ặ.t lấy cổ . Anh mở miệng, thở ấm áp lướt qua gò má : "Giang Đạc... cảm ơn ."
Cảm giác tê dại lan tỏa từ cổ đến tận l.ồ.ng n.g.ự.c, chảy xuôi theo tứ chi. tìm bất kỳ lý do hào nhoáng nào cho hành động của nữa, chỉ trầm giọng : "Thấy khỏe thì đừng gượng ép, thể chăm sóc ."
Trên đường về trường, Đàm Thanh Ngôn vẫn phát sốt. Anh tựa đầu vai trong cơn mê man, yếu ớt : "Giang Đạc, phiền gọi điện cho Chu Thành Hiên ?"
cụp mắt gò má ửng đỏ và dáng vẻ chút phòng của , hồi lâu mới khàn giọng đáp: "Được."
gọi điện cho Chu Thành Hiên ngay mặt Đàm Thanh Ngôn. Lần thứ nhất, ai máy. Lần thứ hai, ai máy. Lần thứ ba, thuê bao tắt máy. Đàm Thanh Ngôn nhắm mắt với vẻ bất lực và cả chút tủi .
"Giang Đạc... chắc phiền đưa đến khách sạn một lát, sợ sốt sẽ ảnh hưởng đến bạn cùng phòng nghỉ ngơi."
"Được."
đưa tay lên, thử ôm lấy vai Đàm Thanh Ngôn: "Nếu thấy lạnh thì xích gần đây một chút." Đàm Thanh Ngôn như một chú mèo nhỏ, vô thức rúc lòng . cúi đầu, đôi môi dán tóc , hít một thật sâu. Khóe môi khẽ cong lên.
Giành sự tin tưởng của một chú mèo là khó, nhưng để phá hủy sự tin tưởng đó thì vô cùng đơn giản.