Bạch Đoàn vẫn chớp đôi mắt to tròn kiên nhẫn cô: "Chủ nhân thử thì cơ chứ!"
Không còn cách nào, Thời Thất đành hướng , lầm bầm ba câu: "Kỷ Đông Quân, em nhớ ." Cuối cùng, cô còn luyến tiếc bồi thêm một câu: "Anh thấy ?"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Nói xong, Thời Thất Bạch Đoàn, thở dài thườn thượt. Cô tự trách nhẹ tin lời con mèo , hành động quả thực ngốc nghếch hết sức. Cô âm thầm thở ngắn than dài trong bụng.
Bỗng nhiên, Thời Thất cảm nhận thở ấm áp ở phía . Cô ngoái , đập mắt là hình ảnh Kỷ Đông Quân trong chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi. Thời Thất sững sờ, mãi mới phản ứng : "Sao xuất hiện ở đây?"
Kỷ Đông Quân bước đến mặt cô, giọng trầm ấm: "Anh thấy em nhớ , nên tới."
Thời Thất mở to đôi mắt : "Tu vi của rốt cuộc thâm hậu đến mức nào ? Muốn đến nơi là đến ngay ?"
Kỷ Đông Quân cưng chiều xoa đầu cô: "Sau em sẽ rõ. Em nhớ , là thật lòng chứ?"
Hai má Thời Thất ửng đỏ, cô bối rối vuốt ve lông Bạch Đoàn: "Đương nhiên là thật, nếu em mấy lời đó gì!"
Kỷ Đông Quân xuống giường, ghé sát Thời Thất: "Vậy Tiểu Thất thích ?"
Thời Thất e lệ dám thẳng mắt , liền hỏi ngược : "Thế thích em ? Anh trả lời ."
Kỷ Đông Quân đưa tay vò rối mái tóc cô: "Em đáng yêu thế , đương nhiên là thích ."
Bạch Đoàn tinh ý nhận bầu khí lúc tiện để nán , nó khẽ xoay viên hồng ngọc, ngoan ngoãn lui gian bên trong vòng tay.
Cảm nhận Bạch Đoàn rời , khuôn mặt Thời Thất càng thêm ửng hồng. Cô ngước Kỷ Đông Quân: "Vậy mãi chịu mở lời bảo em bạn gái ?"
Nghe , khóe môi Kỷ Đông Quân cong lên một nụ mãn nguyện: "Hóa mấy ngày nay em cứ băn khoăn hỏi chuyện !" Hắn cúi xuống, phả thở ấm nóng bên tai cô, giọng trầm khàn đầy thâm tình: "Anh sợ em sẽ chán ghét , nên dám mở lời."
Lời bộc bạch của Kỷ Đông Quân khiến trái tim Thời Thất khẽ run lên, sống mũi bỗng cay xè. Cô , viền mắt ươn ướt: "Sao nghĩ như ? Em sẽ bao giờ như thế ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-dai-lao/chuong-99-ban-gai.html.]
Kỷ Đông Quân sâu mắt cô: " kiếp , em chính là như ."
Đôi mắt Thời Thất mở to đầy vẻ kinh hãi: "Sao em trùng sinh?"
Kỷ Đông Quân vuốt nhẹ mái tóc cô: "Anh thần thông quảng đại, gì chuyện gì ."
Thời Thất đăm đăm : "Lẽ nào... cũng là trùng sinh?"
Kỷ Đông Quân lắc đầu: "Anh trùng sinh. Kiếp , khi em qua đời, thế giới của chúng bắt đầu một vòng tuần mới. Những khác , nhưng tu vi của đủ cao để thấu tỏ chuyện."
Thời Thất lao vòng tay , gục đầu lên bờ vai vững chãi: "Vậy cho em ? Kiếp là em với ."
Kỷ Đông Quân nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng mỏng manh của cô: "Không , chuyện đều qua . Sẽ ngày em hiểu ngọn nguồn những sự việc ."
Thời Thất ngước lên , thỏ thẻ: "Vậy rốt cuộc em bạn gái ?"
Kỷ Đông Quân âu yếm vuốt ve mái tóc cô: "Đương nhiên là . Bạn gái thê t.ử của , vĩnh viễn chỉ thể là em."
Khóe môi Thời Thất nở nụ rạng rỡ. Cô vòng tay ôm c.h.ặ.t Kỷ Đông Quân, thì thầm: "Tiểu Quân Quân, bây giờ em hạnh phúc."
Tiểu Quân Quân cái quái gì chứ? Kỷ Đông Quân bất lực siết c.h.ặ.t lấy cô, cảm nhận rõ sự mềm mại nơi l.ồ.ng n.g.ự.c cô áp sát vòm n.g.ự.c vững chãi của . Hắn đành thở dài, xoa đầu cô khẽ đẩy , giọng đong đầy sự sủng nịnh: "Ngoan nào, chúng ôm nữa."
Thấy đẩy , Thời Thất lập tức xị mặt, bướng bỉnh nũng nịu: "Em cứ ôm đấy." Nói , cô sà , ôm c.h.ặ.t lấy buông.
Kỷ Đông Quân thuận đà đè Thời Thất xuống giường. Cảm nhận sự kìm nén của đàn ông phía , hai má cô đỏ bừng. Cô cuống quýt đẩy , nhưng nắm c.h.ặ.t lấy đôi tay cô.
Kỷ Đông Quân phả thở nóng rực bên vành tai cô, giọng khàn đặc đầy quyến rũ: "Tiểu Thất, ngoan, đừng lộn xộn."