Sau Khi Trọng Sinh Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Đại Lão - Chương 189: Đến Văn Phong Ảnh Xã -

Cập nhật lúc: 2026-05-06 08:11:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Gã thanh niên mặt mày tái mét, mồ hôi đầm đìa, mếu máo kêu gào: "Tay... tay của đau quá!"

 

Thấy tình hình vẻ nghiêm trọng, nhân viên vội vàng đỡ gã dậy: "Quý khách vui lòng theo chúng ngoài để phiền đến những khán giả khác. Chúng sẽ lập tức gọi xe cấp cứu cho ngài."

 

Cảm nhận ánh mắt chán ghét của xung quanh, gã đàn ông đành c.ắ.n răng chịu đựng cơn đau, theo chân nhân viên bảo vệ rời khỏi rạp.

 

Khi bóng gã khuất dạng, Khi Thất mới sang Kỷ Đông Quân, khẽ hỏi: "Vừa nãy là tay trừng trị ?"

 

Anh gật đầu xác nhận: "Tiểu Thất, bất cứ kẻ nào dám ý đồ với em, đều sẽ bẻ gãy đôi tay bẩn thỉu của chúng. Phạt nhẹ như là sự nhân từ lớn nhất của đấy."

 

Trái tim cô rung lên vì cảm động. Cô rướn hôn chụt lên má : "Yêu Đông Quân nhất đời, đối xử với em quá."

 

Anh xoa nhẹ mái tóc cô, cưng chiều nhắc nhở: "Tiểu Thất, tập trung xem phim em."

 

"Em ," cô mỉm gật đầu.

 

Trọn vẹn ba tiếng đồng hồ trong rạp, cuối cùng bộ phim cũng kết thúc. cái kết nhảm nhí đến mức khiến tức hộc m.á.u: Nữ chính c.h.ế.t lãng xẹt vì... sặc nước lã.

 

Vừa bước khỏi rạp, Khi Thất ngừng tuôn một tràng phàn nàn: "Thật hiểu nổi em đang xem cái thể loại phim m.á.u ch.ó gì nữa! Thật lãng phí thời gian và sức lực. Nữ chính từ đầu đến cuối chẳng chút bản lĩnh nào, lúc nào cũng nhu nhược, hèn mọn. Nam chính định tay sát hại cô , thế mà cô chẳng những thù hận, còn thốt câu 'Em nguyện c.h.ế.t tay , chỉ cần đừng cưới ả tiện nhân '. Em mà nực ! Nếu là em á, em đá bay nam chính từ đời tám hoảnh tập trung gây dựng sự nghiệp cho sướng . Cho tên nam chính tệ bạc đó với ả bạch liên hoa xuống mồ sống chung với luôn. Cuối cùng còn c.h.ế.t vì sặc nước nữa chứ, biên kịch úng não kịch bản ?"

 

Cô bực dọc kéo tay Kỷ Đông Quân bước ngoài, thở hắt : "Bộ phim kỳ cục hết sức! Em cũng nể bản ghê, chọn trúng cái tác phẩm t.h.ả.m họa cơ chứ."

 

Anh bật dung túng, vuốt ve mái tóc cô dỗ dành: "Không Tiểu Thất, xem như tụi trải nghiệm cho . Sau sẽ lệnh cho hệ thống rạp chiếu của tập đoàn cấm cửa tuyệt đối mấy bộ phim nhảm nhí kiểu ."

 

Cô gật đầu cái rụp, tán thành: " , tuyệt đối chiếu mấy thể loại để đầu độc xem."

 

Hai cùng xuống hầm giữ xe. Vừa yên vị trong xe, chuông điện thoại của cô reo vang.

 

Thấy tên gọi là "Mẹ yêu", cô vội vàng bấm : "Dạ , gọi con việc gì ạ?"

 

Từ đầu dây bên , bà Đường Ức liếc chồng hắng giọng dặn dò con gái: "Thất Thất , tuy là con đang hẹn hò, nhưng cũng thể lấy cớ đó mà bỏ bê nhà cửa nhé! Với , hai đứa qua với thì cũng chú ý biện pháp an cho kỹ , đừng để dính bầu mới cưới chạy tang đấy, ?"

 

Lời dặn dò thẳng thắn của khiến Khi Thất đỏ mặt tía tai, đầu đau như b.úa bổ. Cô lí nhí đáp: "Mẹ ... con mà. Ngày mai con sẽ về nhà ngay. Hôm nay cứ thế nhé !" Nói , cô vội vàng dập máy, lén lút sang Kỷ Đông Quân với vẻ chột .

 

Bà Đường Ức màn hình điện thoại tắt ngúm, chép miệng thở dài: "Cái con bé Thất Thất , bạn trai là quên luôn cả gia đình."

 

Ông Khi Chấn Thiên bước đến xoa bóp vai cho vợ, an ủi: "Bà đừng lo lắng quá, Thất Thất cũng lớn , nhiều chuyện cần chúng nhắc nhở, con bé tự khắc chừng mực."

 

Bà Đường Ức nhăn trán: " vẫn thấy cấn cấn, đến tận bây giờ chúng vẫn diện kiến thông gia bên nhà trai."

 

"Thì mai bà gọi điện bảo con bé sắp xếp một buổi gặp gỡ là chứ gì," ông từ tốn khuyên nhủ.

 

"Ông cũng , mai sẽ gọi điện bàn bạc kỹ với con bé."

 

Trong xe, Kỷ Đông Quân xoa đầu Khi Thất, dịu dàng hỏi: "Tiểu Thất, em đưa về nhà em ?"

 

Cô lắc đầu nguầy nguậy: "Thế sống chung với em ?"

 

"Đương nhiên là sống cùng em , chúng về nhà nhé," mỉm ấm áp.

 

Cô gật đầu đồng ý, rướn hôn nhẹ lên môi : "Về nhà thôi ."

 

Chiếc xe êm ái lăn bánh đường phố vắng lặng. Ngồi ở ghế phụ, Khi Thất dần chìm giấc ngủ say sưa. Thậm chí cô còn vô tư trở , đổi tư thế ngủ ngay mặt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-dai-lao/chuong-189-den-van-phong-anh-xa.html.]

 

Thấy dáng vẻ ngủ màng hình tượng của bạn gái, khóe môi nở một nụ bất lực đầy cưng chiều. Anh tấp xe lề, cởi chiếc áo vest khoác cẩn thận lên cô để tránh cảm lạnh.

 

Chiếc xe tiếp tục hành trình và dừng trong sân biệt thự. Kỷ Đông Quân bước xuống, nhẹ nhàng mở cửa ghế phụ, cẩn thận bế thốc cô lên tay đóng cửa xe bằng chân.

 

Anh bế cô tiến thẳng nhà, đưa tay nhấn chuông cửa. Người hầu thấy chủ vội vàng mở cửa nghênh đón. Anh sải bước đưa cô phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, tự tay cởi giày và đắp chăn đàng hoàng cho cô. Ngắm gương mặt say ngủ của cô, thì thầm: "Nể tình hôm nay em mệt phờ râu trê , sẽ tạm tha 'hành hạ' em nữa."

 

Nói xong, bước phòng tắm vệ sinh cá nhân. Xong xuôi, tắt đèn phòng, nhẹ nhàng chui chăn ôm trọn cô lòng: "Ngủ ngon nhé, Tiểu Thất của ." Anh đặt một nụ hôn lên trán cô, nhắm mắt chìm giấc ngủ.

 

Chín giờ sáng hôm , Khi Thất uể oải vươn vai tỉnh giấc. Nhìn sang bên cạnh trống , cô Kỷ Đông Quân từ sớm.

 

Cô tung chăn bước xuống giường, chọn một chiếc váy liền màu đỏ rực rỡ, trang điểm kỹ lưỡng xỏ chân đôi giày cao gót đen, tự tin hướng thẳng đến Văn Phong Ảnh Xã.

 

Gần tới nơi, cô gọi điện cho Lục Bạch. Đầu dây bên nhanh ch.óng nhấc máy: "Chào Khi tiểu thư, cô gọi việc gì ?"

 

Cô đáp lời: " sắp đến công ty , bên chuẩn sẵn sàng trang phục và họa sĩ ?"

 

Giọng Lục Bạch hớn hở: "Chúng chuẩn xong xuôi cả , chỉ đợi mỗi cô thôi. sẽ xuống sảnh đón cô ngay đây."

 

"Làm phiền quá, cúp máy nhé. Lát nữa gặp," cô lễ phép.

 

"Vâng, đợi cô."

 

Vừa bước đến cửa công ty, cô thấy Lục Bạch chực sẵn. Anh đon đả chạy tới: "Khi tiểu thư, cô đến ."

 

Cô gật đầu: "Anh dẫn đường giúp với."

 

Lục Bạch tận tình dẫn cô phòng hóa trang, giải thích: "Khi tiểu thư, cô cần tẩy trang và đổi trang phục một chút. Phong cách hiện tại của cô , nhưng phù hợp với chủ đề bức họa mà chúng hướng tới."

 

Cô vui vẻ đồng ý: " hiểu , việc nhờ sắp xếp."

 

Lục Bạch hiệu cho nhân viên. Ngay lập tức, một mang đến một bộ váy trắng tinh khôi cùng đôi giày đồng bộ, phong cách giống hệt với concept chụp ảnh tạp chí của cô.

 

Khi Thất đón lấy trang phục, bước phòng thử đồ. Sau khi cẩn thận kiểm tra camera lén, cô mới yên tâm đồ.

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Mười phút , cô bước , tay cầm theo bộ quần áo và đôi giày cũ của . Cô đưa cho Lục Bạch: "Phiền Lục cất giữ giúp những món đồ nhé."

 

Nhìn ngắm cô trong bộ váy trắng thuần khiết, Lục Bạch ngẩn ngơ đến mức hồn xiêu phách lạc. Anh thầm cảm thán trong lòng: Quả thực là tiên nữ giáng trần! Trên đời phụ nữ mỹ đến nhường .

 

Thấy Lục Bạch cứ dán mắt , Khi Thất hắng giọng nhắc khéo: "Anh Lục, phiền cất đồ giúp với."

 

Lục Bạch giật tỉnh mộng, vội vàng đưa hai tay nhận lấy: "À , đây là việc nên ." Anh sang quát nhân viên: "Tiểu Hồng, cô thấy Khi tiểu thư đồ xong ? Còn mau lấy nước tẩy trang để tẩy lớp makeup cũ cho cô !"

 

Tiểu Hồng luống cuống đáp: "Vâng, em lấy ngay đây ạ." Nói , cô bé ba chân bốn cẳng chạy vọt ngoài.

 

Vì quá vội vàng, Tiểu Hồng vô tình đ.â.m sầm Tô Bích Như - một nữ diễn viên hạng mười tám đang lượn lờ ngoài hành lang.

 

Tô Bích Như lảo đảo, tức giận quát lớn: "Cô cái quái gì thế hả? Đi mang theo mắt ?"

 

Tiểu Hồng sợ hãi cúi đầu xin : "Em xin Tô tiểu thư, em cố ý ạ. Em đang vội lấy nước tẩy trang nên đường..."

 

Nghe thấy thế, m.á.u tò mò của Tô Bích Như nổi lên. Cô híp mắt, kênh kiệu hất hàm hỏi: "Cô lấy nước tẩy trang cho ai? Trong cái công ty , ai mà dám sai bảo nhân viên phục vụ tận răng thế hả?"

 

 

Loading...