Sau Khi Trọng Sinh Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Đại Lão - Chương 187: Dẫn Kỷ Đông Quân đi gặp Lâm Thiên Thiên -

Cập nhật lúc: 2026-05-06 08:11:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Đông Quân khẽ gật đầu, bước ngoài cửa phòng ngủ, trầm giọng lệnh cho hầu đang dọn dẹp ở phòng khách: "Gọi v.ú Vương bế con mèo lên đây cho ."

 

"Vâng, thưa thiếu gia, ngay đây ạ," hầu cung kính đáp lời tất tả rời .

 

Anh trở giường, sát bên cạnh Khi Thất: "Đợi một lát, mèo sẽ đưa lên ngay thôi."

 

"Em ," cô mỉm ngoan ngoãn.

 

Kỷ Đông Quân vòng tay qua eo cô, ghé sát mặt hỏi với giọng điệu chút ghen tuông: "Tiểu Thất, , con mèo đó quan trọng quan trọng hơn?"

 

Cô chớp đôi mắt tinh nghịch, vờ như suy nghĩ: "Anh tự cảm thấy thế nào?"

 

"Đương nhiên là quan trọng hơn ," đáp với vẻ mặt đầy tự tin.

 

Nghe câu trả lời vô sỉ nhưng vô cùng đáng yêu , Khi Thất nhịn mà bật , rướn đặt lên môi một nụ hôn sâu thắm thiết. Phải một lúc lâu , cô mới chịu buông .

 

Nhìn sâu đôi mắt đen láy của , cô với giọng điệu vô cùng nghiêm túc: "Đông Quân, quan trọng nhất trong sinh mệnh của em. Sau cấm hỏi những câu ngốc nghếch như nữa, rõ ?"

 

Trái tim Kỷ Đông Quân như rót một dòng mật ngọt ngào. Anh vuốt ve suối tóc mềm mại của cô, ánh mắt chan chứa thâm tình: "Anh , Tiểu Thất."

 

lúc , v.ú Vương bế theo chú mèo trắng muốt bước tới, gõ cửa ba tiếng chậm rãi: "Thưa thiếu gia, mang mèo đến cho đây ạ."

 

Kỷ Đông Quân mở cửa, lạnh nhạt đón lấy chú mèo đóng sập cửa . Anh bước tới mặt cô, nhếch mép: "Đấy, em xem, con mèo của em vẫn còn sống nhăn răng đây ."

 

Thấy Cục Nắm, Khi Thất vội vàng dang tay ôm lấy. Chú mèo nhỏ như bắt vàng, nhào ngay lòng chủ nhân nũng. Cô vuốt ve bộ lông mềm mượt, vui vẻ cảm thán: "Vẫn là xúc cảm quen , thích thật."

 

"Hửm?" Kỷ Đông Quân nheo mắt, phóng một ánh sắc lẹm về phía cô.

 

Nhận lỡ lời chạm nọc ghen của vị dấm vương nào đó, Khi Thất vội vàng chữa cháy để tránh "trừng phạt" tại chỗ: "Ý em là, Cục Nắm nhà em vẫn đáng yêu như ngày nào, chẳng đổi chút nào cả."

 

Nghe lời giải thích ngọt ngào, sắc mặt Kỷ Đông Quân mới giãn . Anh khẽ gật gù hài lòng, cô bằng ánh mắt sủng nịnh.

 

Khi Thất xoa đầu Cục Nắm, hỏi nhỏ: "Cục Nắm, hôm qua ăn ngon em?"

 

Chú mèo gật đầu cái rụp, truyền âm tâm trí cô: "Ta ăn no cành hông luôn chủ nhân ơi. Giờ buồn ngủ quá, gian tu luyện nghỉ ngơi một lát."

 

Nhìn cái bụng tròn xoe như quả bóng của nó, Khi Thất bật khúc khích: "Được , cho em đó tu luyện nhé." Dứt lời, cô khẽ động tâm niệm, Cục Nắm lập tức biến mất để dấu vết.

 

Chưa kịp thêm câu nào thì chuông điện thoại của Khi Thất reo vang. Thấy màn hình hiển thị tên Lâm Thiên Thiên, cô vội vàng ấn : "Um Tùm, nãy bận gì thế? Sao tớ gọi mãi máy?"

 

Đầu dây bên , Lâm Thiên Thiên đang Lâm Hữu Nghiêm đè nghiến giường. Cô nàng lúng túng đáp: "À... ừm... nãy tớ bận chút việc riêng nên tiện máy."

 

"À, là thế. Vậy tối nay tụi hẹn ở quán lẩu nhé, tớ sẽ dắt theo bạn trai tớ," Khi Thất hào hứng rủ rê.

 

"Tuyệt quá, tớ đồng ý," Lâm Thiên Thiên vội vã chốt đơn.

 

Nghe thấy cuộc trò chuyện, Lâm Hữu Nghiêm đang ôm c.h.ặ.t vòng eo thon gọn của bạn gái liền cố ý gia tăng lực đạo trừng phạt. Bị tấn công bất ngờ, Lâm Thiên Thiên kiềm chế mà bật vài tiếng rên rỉ kiều mị. Ý thức cúp máy, cô nàng hoảng hốt hắng giọng lấp l.i.ế.m: "Tớ cúp máy nhé, lát nhắn địa chỉ qua tin nhắn cho tớ là ."

 

Nói xong, cô nàng thẳng tay tắt phụt điện thoại, trừng mắt gã bạn trai đang đểu cáng: "Lâm Hữu Nghiêm, hôm nay bà đây nhất định vắt kiệt sức , cho sống bằng c.h.ế.t mới thôi!"

 

Lâm Hữu Nghiêm cô với ánh mắt đầy khiêu khích, thì thầm ái : "Anh đây vô cùng mong chờ em 'trừng phạt' đấy, bảo bối."

 

Ở đầu dây bên , Khi Thất đỏ bừng mặt khi những âm thanh ám vọng từ điện thoại. Nhìn màn hình ngắt kết nối, cô hiểu đôi uyên ương đang "bận rộn" chuyện gì.

 

Kỷ Đông Quân từ nãy giờ thu hết biểu cảm của cô tầm mắt. Anh tiến , áp sát cô xuống nệm, thổi khí bên tai cô: "Tiểu Thất thích lén chuyện của khác đến ?"

 

Cô hốt hoảng lắc đầu nguầy nguậy: "Không , đó chỉ là sự cố ngoài ý thôi. Em thề là em cố ý lén ."

 

Kỷ Đông Quân để cô giải thích thêm, trực tiếp phủ môi lên môi cô, đôi bàn tay thành thạo lướt dọc theo những đường cong nóng bỏng.

 

Sau một trận hoan ái kéo dài suốt năm tiếng đồng hồ, Khi Thất mệt lả gương trong phòng tắm. Nhìn những nụ hoa hồng đỏ ch.ót in hằn chi chít cổ và vai, cô thầm rủa xả trong bụng. Tên đàn ông chắc chắn là chuyển thế của loài cẩu! Lần nào cũng thế, cứ c.ắ.n để cả rổ dấu vết mới chịu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-dai-lao/chuong-187-dan-ky-dong-quan-di-gap-lam-thien-thien.html.]

 

Thay xong quần áo, cô cẩn thận trang điểm để che bớt những vết tích mờ ám. Quay ngoài, cô gọi: "Đông Quân, thôi !"

 

Anh bước tới, vươn tay quệt nhẹ lên khóe môi cô, đặt một nụ hôn lên trán cô, thâm tình : "Đi thôi, bảo bối."

 

Cả hai lái xe thẳng đến quán lẩu. Nhân viên nhà hàng chuẩn sẵn sàng một phòng bao yên tĩnh và bày biện đồ ăn lên bàn.

 

Vừa xuống ghế, Khi Thất lôi điện thoại gọi cho Lâm Thiên Thiên.

 

Giọng Lâm Thiên Thiên từ đầu dây bên vọng tới: "Alo Thất Thất , bọn tớ sắp tới nơi ."

 

"Tớ chỉ định gọi để xem mấy giờ hai đến thôi. Nếu sắp tới thì tớ cúp máy nhé."

 

Cúp điện thoại xong, Kỷ Đông Quân chăm chú đôi môi căng mọng, hồng hào của cô, vô thức nuốt nước bọt. Như nhớ điều gì, khóe môi cong lên thành một nụ đầy tà ý. Anh cắm ống hút hộp sữa dâu, hút một ngụm bất ngờ cúi xuống, truyền dòng sữa ngọt ngào sang miệng cô thông qua một nụ hôn nồng cháy.

 

Sau khi nhấm nháp hết vị ngọt môi cô, mới chịu buông . Khi Thất thở hổn hển, lườm : "Anh cứ hở tí là đè hôn, cẩn thận ngày em cấm cửa cho hôn nữa ."

 

Anh vuốt ve mái tóc cô, cưng nựng: "Tiểu Thất yêu đến thế, nỡ lòng nào cấm hôn chứ?"

 

Câu nửa đùa nửa thật khiến trái tim cô tan chảy. Cô rạng rỡ, rướn hôn chụt lên má .

 

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, đan c.h.ặ.t mười ngón tay : "Anh chỉ ước thể nắm tay em thế suốt cuộc đời, vĩnh viễn bao giờ buông."

 

Cô gật đầu, ánh mắt lấp lánh niềm tin: "Chúng sẽ mãi mãi bên như thế , cho đến ngày đầu bạc răng long, bước nổi nữa mới thôi."

 

lúc đó, Lâm Thiên Thiên khoác tay Lâm Hữu Nghiêm bước phòng sự hướng dẫn của phục vụ.

 

Vừa xuống, Lâm Hữu Nghiêm kín đáo đ.á.n.h giá đàn ông đang cạnh Khi Thất. Ánh mắt xẹt qua một tia ngạc nhiên xen lẫn kiêng dè. Người đàn ông tuyệt đối dạng tầm thường. Tuổi đời còn trẻ mà thao túng cả một tập đoàn hùng mạnh, quả là một nhân vật đáng gờm.

 

Khi Thất mỉm giới thiệu: "Giới thiệu với hai , đây là Kỷ Đông Quân, bạn trai của tớ."

 

Lâm Thiên Thiên gật đầu chào hỏi: "Kính chào Kỷ , là bạn của Thất Thất. Còn vị là Lâm Hữu Nghiêm, bạn trai ."

 

Kỷ Đông Quân giữ phong thái lịch thiệp, nở một nụ xã giao chừng mực: "Chào Lâm tiểu thư, Lâm . Chúng dùng bữa thôi."

 

Bầu khí bàn ăn bỗng trở nên gượng gạo và nặng nề một cách kỳ lạ. Áp lực vô hình tỏa từ hai vị tổng tài khiến hai cô gái cảm thấy vô cùng bức bối. Khi Thất và Lâm Thiên Thiên đưa mắt , đồng loạt khẽ thở dài trong lòng, đành cúi đầu cắm cúi ăn lẩu.

 

Khi Thất gắp vài miếng sách bò nhúng lẩu – món tủ của – thả bát Kỷ Đông Quân, dỗ dành: "Món sách bò giòn ngon lắm, nếm thử xem ."

 

Anh chút do dự gắp lên ăn sạch sẽ, mặc dù đây sở thích của , dịu dàng đáp: "Chỉ cần là món Tiểu Thất bảo ngon, thì ăn thế nào cũng thấy ngon."

 

Câu ngọt ngào khiến cô hạnh phúc đến mức nhào tới ôm hôn ngay lập tức. nhớ còn ngoài ở đây, cô đành kìm nén sự phấn khích .

 

Chỉ nửa giờ , chịu nổi bầu khí ngột ngạt, Lâm Thiên Thiên và Lâm Hữu Nghiêm vội vàng xin phép cáo từ với lý do xem phim.

 

Kỷ Đông Quân cầm hóa đơn thanh toán phòng thì thấy hai mất hút. Anh lập tức hiểu vấn đề, Khi Thất hỏi: "Giờ em tính ? Quay căn cứ xem thi đấu tiếp ?"

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Cô lắc đầu: "Thôi em , để mặc họ tự thi đấu với . Giờ em sẽ nhắn tin giao phó cho Đội trưởng Đội Một."

 

Anh bước đến sát bên cô, vuốt ve mái tóc nàng, ánh mắt ngập tràn sự dung túng.

 

Cô lấy điện thoại nhắn tin: "Trận tỷ thí cứ tiếp tục diễn , và các vị Đội trưởng khác ở quản lý giúp . việc bận đến xem ."

 

Đội trưởng Đội Một trả lời ngay tắp lự: "Rõ thưa Ám Chủ. Thuộc hạ nhất định sẽ thành nhiệm vụ ngài giao phó."

 

Cô cất điện thoại, ngước Kỷ Đông Quân: "Em nhắn tin xong , giờ tụi đây ?"

 

Anh vòng tay ôm cô lòng, đề nghị: "Tiểu Thất xem phim ? Anh đưa em ."

 

Cô khẽ lắc đầu, trong đầu lóe lên một ý nghĩ: "Em thích xem phim, em chỉ thích tự đóng phim thôi."

 

 

Loading...