Sau Khi Trọng Sinh Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Đại Lão - Chương 185: Cuộc tỷ thí của tổ chức Ám Nguyệt (Phần 3) -

Cập nhật lúc: 2026-05-06 08:11:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Bạch hào hứng giải thích: "Chuyện là thế thưa cô Khi, bộ ảnh tạp chí của cô tạo tiếng vang lớn. Cô thể sắp xếp chút thời gian để chúng vẽ một bức chân dung cho cô ? Bức tranh sẽ mang đấu giá, bộ tiền thu sẽ dùng để từ thiện, ủng hộ trẻ em nghèo và già neo đơn ở vùng sâu vùng xa."

 

Khi Thất khẽ nhướng mày, cảm thấy đây là một việc ý nghĩa nên vui vẻ nhận lời: "Được thôi! Vậy hẹn ngày mai nhé, sẽ ghé qua công ty ."

 

Tiếng rạng rỡ của Lục Bạch truyền qua điện thoại: "Thế thì tuyệt quá. Vậy phiền cô nữa, hẹn gặp cô ngày mai."

 

"Vâng, chào ." Cô nhẹ nhàng cúp máy.

 

Vừa đầu , cô bắt gặp ánh mắt tối sầm của đàn ông bên cạnh. Cô đưa tay nhéo má , tủm tỉm trêu: "Nhìn em chằm chằm thế gì? Lại ghen bóng ghen gió đúng ?"

 

Kỷ Đông Quân giọng chua loét: "Tiểu Thất, em dám chuyện mật với gã đàn ông khác ngay mặt ."

 

Cô vòng tay ôm cổ , dỗ dành: "Đông Quân ngốc ạ, cả thể xác lẫn trái tim em đều trao hết cho , còn ghen tị cái gì nữa chứ?"

 

Nghe câu êm tai , sắc mặt mới giãn . Anh hài lòng cúi xuống, định chiếm lấy đôi môi ngọt ngào .

 

Khi Thất nhanh tay che miệng . Anh nhíu mày khó hiểu: "Sao thế Tiểu Thất?"

 

"Anh quên là ba sắp đến ? Em trang điểm cho thật xinh để mắt các vị phụ chứ," cô đẩy , bước xuống giường.

 

Anh dung túng theo bóng lưng yêu kiều của cô: "Vậy Tiểu Thất cứ trang điểm , đây ngắm em."

 

Cô gật đầu, dùng pháp thuật lấy bộ đồ nghề trang điểm, gương bắt đầu tỉ mỉ tô vẽ. Nửa giờ , cô , khẽ chớp đôi mắt đong đưa mị hoặc: "Anh Đông Quân, trông em xinh ?"

 

Anh gật đầu ngớt, bước tới kéo cô một nụ hôn sâu thẳm. Mãi một lúc lâu , mới buông , thâm tình thì thầm: "Dù trong bất kỳ khoảnh khắc nào, Tiểu Thất của vẫn luôn là nhất thế gian."

 

Cô bật hạnh phúc, đáp trả bằng một nụ hôn nồng nàn. Lát , cô chợt nhăn mặt: "Đông Quân, em đem theo bộ váy nào lịch sự cả, giờ đây?"

 

Kỷ Đông Quân chỉ vỗ tay một cái, cửa phòng lập tức mở , một tốp hầu đẩy những giá treo quần áo đồ sộ. Trên đó bày la liệt những bộ sưu tập váy áo, giày dép thời thượng nhất, tất cả đều là hàng hiệu đắt tiền của mùa mới.

 

Khi Thất bước tới lướt qua các dãy quần áo. Bất chợt, ánh mắt cô dừng ở một bộ trang phục hầu gái vô cùng gợi cảm, cắt xẻ táo bạo. Cô cầm lên, sang lườm : "Đông Quân, đừng định để em mặc bộ gặp ba nhé?"

 

Anh sải bước tiến gần, lấy bộ đồ từ tay cô cất sâu trong tủ, ghé sát tai cô thì thầm ái : "Bộ dành riêng cho em mặc buổi tối, và chỉ một ngắm mà thôi."

 

Hai má cô nóng ran. Cô thầm rủa trong bụng: Bộ đồ mỏng manh hớ hênh thế , kết hợp với hình bốc lửa của cô, gã đàn ông nào thấy mà chẳng sôi m.á.u mũi. Huống hồ chi tên còn là một con dã thú đội lốt .

 

Gạt những suy nghĩ ngượng ngùng, cô chọn một chiếc váy liền màu đỏ ôm eo thanh lịch, kết hợp cùng đôi giày cao gót màu đen sang trọng. Cô bước phòng tắm đồ. Khi soi gương, thấy những dấu hôn đỏ lựng chằng chịt cổ, cô tức tối nghiến răng: "Kỷ Đông Quân, là tuổi tuất mà bâu c.ắ.n nông nỗi hả?"

 

Nghe tiếng lầm bầm vọng từ phòng tắm, Kỷ Đông Quân bên ngoài chỉ đắc ý. Xem tối nay cớ để "no nê" một bữa .

 

Cô mở cửa bước , xoay một vòng mặt : "Đông Quân, em ?"

 

Anh kéo tay cô, ôm trọn cô lòng: "Tiểu Thất của phụ nữ nhất thiên hạ."

 

Hạnh phúc ngập tràn, cô rướn hôn . Bầu khí lập tức trở nên nóng bỏng, chẳng mấy chốc cô đè nghiến xuống giường.

 

Bàn tay luồn qua lớp váy, khẽ mơn trớn, giọng khàn đặc cất lên bên tai cô: "Tiểu Thất của động tình , thích lắm."

 

hổ đỏ bừng mặt: "Anh thì thôi , còn cố gì? Lỡ hầu thấy thì ."

 

"Họ thấy , phong tỏa kết giới ," trấn an, b.úng tay một cái, một tầng kết giới vô hình bao trùm lấy căn phòng.

 

Chớp mắt, ôm cô tiến chiều gian tu luyện tĩnh mịch của riêng . Anh đặt cô xuống chiếc giường êm ái, ánh mắt rực lửa: "Tiểu Thất sẵn sàng thế , nỡ lòng nào từ chối sự cuồng nhiệt của em chứ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-dai-lao/chuong-185-cuoc-ty-thi-cua-to-chuc-am-nguyet-phan-3.html.]

Nói đoạn, Kỷ Đông Quân cuồng nhiệt chiếm hữu lấy cô. Khi Thất khẽ nức nở, nũng nịu cất tiếng: "Đông Quân, nhẹ một chút..."

 

cô càng nài nỉ, càng như con thú hoang say mồi, yêu thương cô một cách cuồng bạo. Chợt nhớ điều gì, dừng động tác, trêu chọc: "Tiểu Thất, đổi phiên nhé. Giờ im, đến lượt em 'hành hạ' đấy."

 

Thấy bất động, sự trống vắng bủa vây khiến cô c.ắ.n răng xuống nước nũng: "Đông Quân, tiếp tục mà, em khó chịu quá..."

 

Anh bật đắc thắng, tiếp tục lao cô bằng thứ sức mạnh nguyên thủy nhất, khiến cô đắm chìm trong khoái lạc đến mức chẳng thốt nên lời.

 

Năm giờ trôi qua trong chiều gian kín, Kỷ Đông Quân bế cô thanh tẩy cơ thể. Nhìn bãi chiến trường vương vãi sàn, phẩy tay, dấu vết hoan ái lập tức bốc còn một mảnh.

 

Anh bế cô rời khỏi gian. Nằm giường, cô mếu máo tủi : "Đông Quân, em đau nhức hết cả lên ."

 

Anh nhẹ nhàng kéo áo cô lên kiểm tra, xót xa khi thấy làn da kiều diễm hằn những vết ửng đỏ: "Đau lắm hả em? Đều tại hết."

 

Nói , biến một hũ cao d.ư.ợ.c thượng hạng, cẩn thận bôi lên những vùng da ửng đỏ, thỉnh thoảng cố ý xoa nắn thêm vài cái trêu ghẹo.

 

Mặt cô đỏ lựng, dỗi hờn: "Bôi t.h.u.ố.c mà cũng nghiêm túc nữa, chẳng thương em chút nào cả! Huhu!" Để tăng thêm phần kịch tính, cô cố nặn vài giọt nước mắt cá sấu.

 

Thấy bảo bối , cuống cuồng thoa xong t.h.u.ố.c, vội vàng lau nước mắt cho cô, dỗ dành: "Tiểu Thất ngoan, sai , hứa sẽ thế nữa. Em đừng mà."

 

Thấy luống cuống, cô phì , lau sạch những giọt nước mắt giả dối: "Em lừa đấy!" Vừa , cô sửa sang xiêm y cho chỉnh tề.

 

Kỷ Đông Quân ôm c.h.ặ.t cô lòng, trách yêu: "Tiểu Thất, đừng hú vía như thế nữa, đau lòng lắm đấy."

 

Cô gật đầu ngoan ngoãn: "Em Đông Quân, em hứa sẽ đùa kiểu đó nữa."

 

"Tiểu Thất của là ngoan nhất."

 

Cô đưa tay véo má : "Đông Quân, giải kết giới . Kẻo ba đến mà đường gọi cửa."

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Anh gật đầu, hôn nhẹ lên trán cô hóa giải lớp rào chắn ma thuật.

 

Vừa đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên, hầu cung kính thưa: "Cậu chủ, mợ chủ, ông bà chủ tới và đang đợi ở phòng khách ạ."

 

Không thêm lời nào, Kỷ Đông Quân nắm tay Khi Thất, đẩy cửa bước ngoài.

 

Thấy Kim Lan Tâm và Tào Thừa đang sô pha, cô cúi đầu lễ phép chào: "Dạ cháu chào hai bác, cháu là Khi Thất, bạn gái của Đông Quân ạ."

 

Kim Lan Tâm hiền từ: "Bác , chúng dùng bữa chung mà, cháu quên ?"

 

Cô gật đầu, đáp lời nhẹ nhàng: "Dạ cháu vẫn nhớ ạ."

 

Bà lão tinh ý lướt mắt qua những dấu hôn lờ mờ cổ cô, khóe môi bất giác cong lên đầy mãn nguyện. Thằng con trai của bà tay tàn nhẫn thật, nhưng thế thì viễn cảnh bế cháu nội chắc cũng chẳng còn xa nữa.

 

Tào Thừa hắng giọng, hiền từ : "Thằng bé nhà bác từ nhỏ đến lớn chẳng rung động với ai, đây là đầu tiên nó yêu. Tính tình còn khô khan, thiếu kinh nghiệm, mong cháu Khi Thất hãy bao dung cho nó nhé."

 

Khi Thất liếc Kỷ Đông Quân, thầm than trong lòng: Anh mà khô khan thiếu kinh nghiệm á? Anh thả thính giỏi đến mức khiến cô u mê lối thoát đây .

 

Tuy , ngoài mặt cô vẫn ngoan ngoãn : "Dạ bác trai yên tâm, cháu sẽ thông cảm cho ạ."

 

Lúc , Kim Lan Tâm lấy một chiếc hộp gỗ trạm trổ tinh xảo. Mở hộp , bên trong là một chiếc vòng tay hồng ngọc tuyệt mỹ, chất ngọc trong vắt chút tì vết, thoáng qua cũng là kỳ trân dị bảo.

 

Bà tự tay đeo chiếc vòng cổ tay thanh mảnh của Khi Thất, giọng trầm ấm: "Từ nay cháu chính là cô con dâu mà gia đình nhận định. Chiếc vòng từ lúc Đông Quân mới chào đời, bác định bụng sẽ trao cho con dâu tương lai, và cất giữ cẩn thận cho đến tận bây giờ. Hôm nay, bác chính thức trao nó cho cháu."

 

 

Loading...