Sau Khi Trọng Sinh Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Đại Lão - Chương 184: Cuộc tỷ thí của tổ chức Ám Nguyệt (Phần 2) -

Cập nhật lúc: 2026-05-06 08:11:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỷ Đông Quân lặng lẽ tìm lấy bàn tay nhỏ bé của Khi Thất, mười ngón đan xen, kề sát tai cô khẽ nỉ non: "Tiểu Thất, chừng nào em mới chịu về với ? Trái tim và cả thể xác đều đang nhớ em đến phát điên đây."

 

Hơi thở nóng hổi của phả vành tai khiến cô rùng . Cô cố tình c.ắ.n nhẹ lên dái tai , giọng điệu kiều mị trêu chọc: "Đông Quân, em cũng nhớ lắm chứ bộ! mà giờ về ."

 

Giọng Kỷ Đông Quân trở nên khàn đặc, đầy vẻ nguy hiểm: "Tiểu Thất, đừng chơi với lửa. Cẩn thận lát nữa về nhà, sẽ 'phạt' em xin tha đấy nhé!"

 

"Em đang mong chờ 'phạt' đây!" Cô khẽ l.i.ế.m môi, đôi mắt đong đầy sóng tình mị hoặc.

 

Sự khiêu khích táo bạo của cô khiến ngọn lửa d.ụ.c vọng trong Kỷ Đông Quân bùng cháy dữ dội. Chỉ hận thể đè ngay cô gái nhỏ mà hung hăng yêu thương một trận. xung quanh hàng chục cặp mắt đang dõi theo, mà thì tuyệt đối sở thích diễn cảnh ân ái cho khác xem.

 

Thấy nhẫn nhịn, Khi Thất đắc ý , tiếp tục vuốt ve Cục Nắm và dồn sự chú ý sàn đấu.

 

Kỷ Đông Quân bất lực, lấy một viên kẹo sữa dâu trong túi , bóc vỏ đưa đến tận miệng cô, dỗ dành: "Tiểu Thất ngoan, nếu giờ 'ăn' thì tạm ngậm kẹo cho đỡ thèm ."

 

Khi Thất ngậm lấy viên kẹo, ném cho một cái lườm sắc lẻm. Ánh mắt như : "Ai thèm ăn chứ? Đồ tự luyến!"

 

Chạm ánh mắt hờn dỗi đáng yêu của cô, khóe môi cong lên thành một nụ dung túng. Anh im lặng, thầm tận hưởng khoảnh khắc ngọt ngào bên cô.

 

Nhìn góc nghiêng góc cạnh, mỹ của , Khi Thất khẽ nuốt nước bọt. Cô khều khều tay , hắng giọng: "Đông Quân, tập trung xem thi đấu ."

 

"Anh , Tiểu Thất. Em cứ xem thi đấu, còn chỉ cần ngắm em là đủ," đáp lời, ánh mắt thâm tình dời khỏi cô nửa tấc.

 

Trái tim cô ngọt ngào như rót mật. Cô khẽ kéo tay , thỏ thẻ: "Yêu Đông Quân nhất đời, chụt!"

 

Anh gật đầu cưng chiều, cố gắng kìm nén khao khát đè cô hôn ngấu nghiến. Thấy vẫn ngoan ngoãn im, cô chủ động siết c.h.ặ.t t.a.y , cả hai cùng hướng mắt về phía lôi đài.

 

Trong mắt Kỷ Đông Quân lúc , dáng vẻ chăm chú, nghiêm túc của cô thật sự quá đỗi cuốn hút. Anh chỉ ước thể giấu nhẹm bảo bối nhỏ , để bất kỳ kẻ nào chiêm ngưỡng vẻ của cô.

 

Sau năm giờ đồng hồ căng thẳng, cuộc thi cuối cùng cũng khép . Khi Thất đồng hồ, thấy quá mười giờ đêm bèn dõng dạc tuyên bố: "Hôm nay dừng tại đây, ngày mai tiếp tục."

 

Nói đoạn, cô khoác tay Kỷ Đông Quân, một tay ôm Cục Nắm sải bước rời khỏi căn cứ. Bỏ phía là vô vàn ánh mắt kinh ngạc, há hốc mồm của đám sát thủ. Từ bao giờ Ám Chủ m.á.u lạnh của bọn họ trở nên mềm mỏng, nũng nịu bên cạnh một đàn ông như thế?

 

Trong xe, Khi Thất ôm mèo cưng ở ghế phụ, nghiêng đầu : "Đông Quân, khuya , đêm nay về nhà ngủ nhé!"

 

Anh vươn tay xoa mái tóc suôn mượt của cô, giọng trầm ấm: "Được, đêm nay về nhà ." Khóe môi nhếch lên một nụ đầy tà ý.

 

Một lúc , xe tiến khuôn viên biệt thự riêng của Kỷ Đông Quân. Anh dừng xe, sang thấy một một mèo say giấc nồng từ lúc nào.

 

Vú Vương tiếng xe đon đả chạy đón. Nhìn thấy chủ đang cẩn thận bế một cô gái tay, bà liền hiểu ngay đây là cô bạn gái mà báo cáo với phu nhân.

 

Kỷ Đông Quân lạnh nhạt căn dặn: "Sắp xếp chỗ ngủ cho con mèo , tuyệt đối để ai phiền và cô ."

 

"Vâng, thưa thiếu gia," v.ú Vương hiểu ý, rón rén đón lấy Cục Nắm.

 

Anh bế bổng cô phòng ngủ, đặt lưng xuống nệm êm thì cô lơ mơ tỉnh giấc. Chạm ánh mắt ngái ngủ mơ màng , cúi xuống, dán c.h.ặ.t môi lên môi cô.

 

Một nụ hôn nồng nàn, sâu thẳm kéo dài miên man. Mãi đến khi Khi Thất khẽ đẩy n.g.ự.c kháng cự, mới lưu luyến buông .

 

Cô vòng tay qua cổ, lật ngược tình thế đè xuống . Đêm đó, một khúc giao hoan cuồng nhiệt, say đắm tấu lên giữa gian tĩnh mịch.

 

Bên ngoài, v.ú Vương hớt hải nhắn tin báo cáo tình hình cho phu nhân Kim Lan Tâm: "Thưa phu nhân, thiếu gia đưa bạn gái về nhà. Vừa về đến nơi hai khóa trái cửa phòng ngủ ạ."

 

Đọc tin nhắn, Kim Lan Tâm mừng rỡ như bắt vàng, vội vã nhắn : "Đừng ai phiền chúng. Sáng mai bà hầm một thố canh nhân sâm thật tẩm bổ cho con dâu tương lai của nhé. Trưa mai sẽ sang đó."

 

"Vâng thưa phu nhân, nhất định sẽ chăm sóc thiếu gia và thiếu phu nhân thật chu đáo," v.ú Vương cung kính đáp lời.

 

Sáng hôm , Khi Thất tỉnh giấc từ sớm. Cô khoác hờ chiếc áo, chuẩn đến trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-dai-lao/chuong-184-cuoc-ty-thi-cua-to-chuc-am-nguyet-phan-2.html.]

 

Kỷ Đông Quân bước từ phòng tắm, thấy dáng vẻ yêu kiều của cô liền vòng tay ôm trọn cô từ phía : "Tiểu Thất, hôm nay là cuối tuần mà. Chúng cùng 'tập thể d.ụ.c' buổi sáng cho khuây khỏa nhé."

 

Dứt lời, bế bổng cô lên giường, đặt cô ngay ngắn nhẹ nhàng phủ lên môi cô một nụ hôn nồng cháy. Cuộc hoan ái triền miên kéo dài ròng rã bốn tiếng đồng hồ.

 

Khi Thất mệt lả trong vòng tay , chớp đôi mắt long lanh ướt át hỏi: "Đông Quân, hôm nay đến công ty ?"

 

Anh cọ mũi má cô: "Công ty quan trọng bằng em. Có bảo bối ở nhà thì còn thiết tha gì nữa?"

 

Câu đầy sủng nịnh khiến trái tim cô rung động mãnh liệt. nhớ sự "hành hạ" thương tiếc của suốt từ đêm qua đến giờ, chút cảm động lập tức bay biến.

 

Thấy dường như vẫn dừng , cô mếu máo, dùng giọng điệu ấm ức nhất để nũng: "Đông Quân, em đau nhức hết mẩy , đừng nữa mà."

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Anh cúi đầu kiểm tra, thấy làn da trắng ngần của cô điểm xuyết những vết ửng đỏ thì khỏi xót xa: "Bảo bối ngoan, để chữa lành cho em."

 

Cô ngoan ngoãn gật đầu: "Em ngoan mà."

 

Kỷ Đông Quân khẽ động ngón tay, một luồng linh lực dịu mát bao trùm lấy cơ thể cô, xóa sạch dấu vết đau nhức, mỏi mệt. Cô tươi tỉnh như hoa, nũng nịu vươn tay: "Đông Quân, bế em đ.á.n.h răng ."

 

"Tuân lệnh bà xã," chiều chuộng bế cô phòng tắm, tự tay giúp cô đ.á.n.h răng, rửa mặt, thoa kem dưỡng da tỉ mỉ từng chút một.

 

Ngoài phòng khách, v.ú Vương đang báo cáo với phu nhân Kim Lan Tâm: "Phu nhân ơi, từ đêm qua đến giờ thiếu gia và thiếu phu nhân vẫn bước chân khỏi phòng nửa bước. Âm thanh trong đó truyền lớn lắm ạ, già mà cũng đỏ hết cả mặt."

 

Kim Lan Tâm đang đẩy xe trong siêu thị, tin nhắn mà tít mắt: " đang siêu thị mua thức ăn , lát nữa sẽ qua đó ngay. Xem thằng con trai cũng việc phết đấy chứ! Bà mau lo dọn dẹp nhà cửa cho tươm tất ."

 

"Dạ thưa phu nhân."

 

Trong phòng ngủ, Kỷ Đông Quân ôm lấy Khi Thất, dịu dàng thông báo: "Tiểu Thất, hôm nay ba ở thế giới sẽ đến chơi. Em chuẩn chút gì ?"

 

Cô đang thư thả uống sữa dâu, câu đó liền sặc lên sặc xuống. Cô trố mắt : "Trời đất, từ đêm qua đến giờ cứ 'đè' em miết, em lấy thời gian mà chuẩn ?"

 

Anh vuốt tóc cô, đắc ý: "Bởi vì chồng em thông minh mà. Kêu một tiếng 'chồng yêu' , sẽ cho em bí mật."

 

Cô kiêu ngạo hất cằm: "Em gọi, nhất quyết gọi."

 

Bàn tay hư hỏng của bắt đầu mơn trớn, cọ xát những điểm nhạy cảm qua lớp áo mỏng manh: "Chẳng lẽ Tiểu Thất tiếp tục 'hành hạ' đến lúc em lóc van xin mới chịu gọi ?"

 

Sợ hãi sức lực trâu bò của , cô vội vàng đầu hàng: "Chồng yêu! Đông Quân là chồng yêu của em."

 

Anh hài lòng mỉm : "Biết ngay là v.ú Vương sẽ mật báo cho chuyện em ngủ đây mà. Đêm qua cố tình ầm ĩ lên, đảm bảo bà sẽ sốt sắng chạy sang xem mặt con dâu ngay, khéo kéo theo cả ba nữa chứ."

 

Khi Thất tò mò thắc mắc: "Đông Quân, gọi họ là ba ?"

 

"Em quên ? Anh là thần tiên, là do linh khí trời đất t.h.a.i nghén mà sinh . Nếu gọi phàm là ba , họ sẽ gánh chịu thiên phạt, gia đình họ cũng tan nát mất."

 

Cô rùng lo lắng: "Thế em gọi là chồng yêu thì thiên phạt ?"

 

Anh hôn nhẹ lên trán cô trấn an: "Em thì cả. Mà dẫu thiên phạt thật, cũng sẽ dùng cả sinh mệnh để bảo vệ em."

 

Cảm động tấm chân tình của , cô rướn hôn chụt lên má : "Yêu Đông Quân nhất đời!"

 

"Anh cũng yêu Tiểu Thất," đáp trả bằng một nụ hôn sâu thẳm.

 

Sực nhớ chuyện của Lục Bạch, cô vội vàng vơ lấy điện thoại gọi cho . Vừa bắt máy, giọng Lục Bạch hớn hở vang lên: "Chào Khi tiểu thư, cô khỏi bệnh hẳn ạ?"

 

Cô gật đầu theo thói quen: " khỏe Lục. Anh gọi việc gì ?"

 

 

Loading...