Sau Khi Trọng Sinh Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Đại Lão - Chương 180: Trở lại trường học
Cập nhật lúc: 2026-05-06 08:10:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi Thất nụ của Hứa Thành bằng ánh mắt dò xét, đầy vẻ kỳ quặc. Cô thầm rủa thầm trong lòng: Cậu ấm đầu ? Tự dưng cứ nhe răng tủm tỉm với mãi thế? Chẳng lẽ tìm gốc gác, sung sướng quá nên hóa ngốc luôn ?
Nghĩ , cô chỉ đành gượng gạo nặn một nụ đáp lễ cho lệ.
Chứng kiến cảnh con trai cưng cuống cuồng bảo vệ cô gái lạ mặt, Lĩnh chủ Chu Thiên Phong khẽ nhíu mày suy ngẫm. Lẽ nào... thằng nghịch t.ử nhà ông động lòng phàm với vị cô nương chăng?
Người như Cung Tâm Dĩnh dĩ nhiên tinh ý thấu tâm tư của con trai. Bà thừa ánh mắt chan chứa tình ý chứng tỏ con trai bà trao trọn trái tim cho vị cô nương mất . Bà ân cần nắm lấy tay Hứa Thành, dịu dàng vun : "Con trai , hiếm khi dịp, con cứ giữ bạn đây chơi thêm vài ngày cũng , cần vội vã rời ."
Thấy tình hình vẻ quá xa, Khi Thất vội vã từ chối khéo: "Dạ thưa hai bác, cháu vẫn còn kỳ thi dang dở trường thể bỏ lỡ . Xin hai bác cứ đưa cháu về ạ!"
Bất đắc dĩ, Hứa Thành đành sang từ biệt phụ mẫu: "Phụ vương, mẫu hậu, chúng con xin phép vì cô còn vướng lịch thi. Đợi thi xong, con sẽ thu xếp thời gian thăm hai ."
Chu Thiên Phong gật gật đầu, căn dặn: "Nhớ tranh thủ thu xếp công việc sớm về nhé. Ta và mẫu hậu con lúc nào cũng ngày đêm mong ngóng con đấy."
"Nhi thần ghi nhớ lời dạy của phụ vương," cung kính đáp.
Cung Tâm Dĩnh bịn rịn nỡ buông tay con: "Nhất định về sớm đấy nhé! Bằng và phụ vương con sẽ lật tung cả trần gian lên để tìm con cho bằng ."
"Con hứa mà," Hứa Thành trấn an , sang dặn dò cha: "Phụ vương, mau phái phong ấn cái hồ nước kỳ quái , đừng để nó gây họa cho vô tội nữa. Vả , con trở về đây , ngài cũng cần lãng phí nhân lực tìm con nữa ."
"Ta , hai đứa mau về kẻo lỡ dở công việc," Chu Thiên Phong xua tay giục giã.
Hứa Thành chắp tay hành lễ từ biệt đấng sinh thành: "Nhi thần cáo lui, mong phụ vương và mẫu hậu giữ gìn long thể."
Nói , dẫn Khi Thất sải bước rời khỏi hoàng cung nguy nga đáy biển. Trên đường , cô buột miệng cảm thán: "Thật ngờ phận thật sự của hiển hách đến ."
Hứa Thành mỉm nhẹ nhàng: "Thực cũng chẳng gì to tát . Việc tớ sống ở nhân gian chỉ là một phần của quá trình lịch kiếp mà thôi." Vừa , đăm đăm cô. Một tia ký ức xa xăm xẹt qua tâm trí: Hình như... từ hàng vạn năm , từng gặp cô? Hay thậm chí là từ một kiếp nào đó xa xôi hơn nữa?
Bị chằm chằm đến mức mất tự nhiên, Khi Thất nhíu mày hỏi: "Trên mặt tớ dính gì mà cứ mãi thế?"
Hứa Thành giật thu hồi tâm trí, trừ: "À , tớ đang mải nghĩ ngợi vài chuyện thôi. Cậu tên thật của tớ ở Thủy quốc là gì ?"
Cô lắc đầu nguầy nguậy: "Tớ ở đây mà tớ ."
Vừa dứt lời, Khi Thất vận linh lực, bộ y phục cổ trang lập tức biến trở thành chiếc váy liền màu đỏ hiện đại. Chiếc váy ướt nhẹp lúc nãy giờ khô ráo, thơm tho. Cô rút chiếc trâm hồng ngọc tóc xuống, chớp mắt một cái, cây trâm yên vị trong gian vô hình.
Thấy màn biến hóa nhanh gọn của cô, Hứa Thành ngạc nhiên: "Cậu thích mặc đồ cổ trang ?"
"Cũng tàm tạm," cô nhún vai, " lát nữa tụi trường học mà? Cậu tính diện nguyên bộ đồ thái t.ử lượn lờ giữa sân trường chắc?"
Anh gãi đầu: "Cậu cũng lý." Lập tức, cũng sử dụng ma pháp biến trở bộ đồng phục nam sinh quen thuộc. Mái tóc dài thướt tha thu gọn, đôi mắt xanh thẳm của Giao nhân cũng trở về màu đen láy như trần mắt thịt.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Anh cô đầy dịu dàng. Bất chợt nhớ ấn ký hình đóa hoa đào đỏ rực tỏa sáng trán cô bên bờ hồ, một cảm giác quen thuộc đến kỳ lạ dâng lên trong lòng. Anh mang máng nhớ rằng từng thấy ấn ký ngự trị trán một ...
Thấy ngây như phỗng, Khi Thất huých cùi chỏ: "Cậu vẫn tên thật của là gì đấy. Sao cứ động tí là ngẩn ngơ thế hả?"
Kéo suy nghĩ về thực tại, Hứa Thành đáp: "Tớ chỉ thấy vài chuyện kỳ lạ thôi. Tên thật của tớ ở Giao nhân tộc là 'Chu Ngọc Long'."
"Tên cũng kêu đấy chứ. Mà thấy kỳ lạ chuyện gì cơ?"
Anh dò hỏi: "Rốt cuộc thì học pháp thuật tu tiên từ ?"
Cô hất cằm, vẻ mặt kiêu ngạo: "Cái đó là bí mật quốc gia, tớ nghĩa vụ báo cáo với nhé!"
"Ừ nhỉ, chẳng lý do gì cho tớ cả," giọng thoáng buồn.
Cô giục giã: "Thôi tụi lẹ lên, sắp trễ giờ thi kìa. Mà đường về từ đây thế nào ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-dai-lao/chuong-180-tro-lai-truong-hoc.html.]
"Cậu nhắm mắt , tớ đưa về ngay đây," Hứa Thành đáp.
Dù chút hồ nghi, Khi Thất vẫn quyết định nhắm mắt .
Hứa Thành định vươn tay nắm lấy tay cô, nhưng sợ hành động đường đột sẽ khiến cô ác cảm nên đành thu tay về. Bằng một cái phẩy tay quyền lực, cả hai tức tốc dịch chuyển lên bờ.
Mở mắt , Khi Thất mừng rỡ khi thấy an bên bờ hồ trong khuôn viên trường. Lấy điện thoại xem giờ, cô tá hỏa khi thấy chỉ còn đúng năm phút nữa là bài thi bắt đầu. Cô vội vã dặn dò: "Tớ thi đây, cũng lo về lớp lẹ nhé!"
Nói , cô hội tụ linh lực chân, lao như một mũi tên về phía phòng thi. Chưa đầy một phút , cô mặt cửa lớp và thở phào chỗ của .
Nhìn dáng vẻ cuống cuồng đáng yêu của cô, Hứa Thành bật hạnh phúc. Thầm nghĩ: Sao con gái yêu thể đáng yêu đến mức cơ chứ! Sau đó, cũng dùng ma pháp dịch chuyển thẳng phòng thi của .
Thấy bạn xuất hiện, Lâm Thiên Thiên nhào tới lo lắng hỏi: "Thất Thất, chạy thế? Tớ lật tung cả cái trường lên mà chẳng thấy bóng dáng ."
Cô nở nụ tươi rói trấn an bạn: "Tớ chạy ngoài hít thở khí chút thôi. Sắp thi , tớ thi xong nộp bài sẽ đình hóng gió chờ nhé, lúc đó tha hồ mà buôn chuyện."
"Được , tớ ," Thiên Thiên ngoan ngoãn trở về chỗ .
Khi Thất lặng yên, cố gắng xâu chuỗi chuỗi sự kiện tưởng mới xảy . là chuyện lạ đời cái gì cũng thể xảy , tự dưng dạo một vòng lạc ngay xuống Thủy cung, nghĩ vẫn thấy khó tin.
Giám thị bước lớp, tiếng chuông báo hiệu quen thuộc, những tờ đề thi lượt phát xuống.
Nhận bài thi, cô điềm tĩnh tên tập trung cao độ giải quyết từng câu hỏi. Rất nhanh đó, cô một nữa thành bài và nộp cho giáo viên.
Bước khỏi phòng thi, cô nhắm thẳng hướng đình hóng gió mà tiến. Rút điện thoại , cô gửi một tin nhắn cho Kỷ Đông Quân: "Đông Quân, em thi xong môn sáng nay , em đang đợi bạn ở đình hóng gió trong trường."
Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng cao lớn, vững chãi của Kỷ Đông Quân xuất hiện sừng sững mặt cô. Anh khẽ phẩy tay thiết lập một kết giới vô hình, ôn nhu lên tiếng: "Tiểu Thất, đến đây."
Vừa thấy , cô mừng rỡ bật dậy, lao vòng tay rắn rỏi : "Đông Quân, nhớ em quá ? Nên mới vội vã chạy đến gặp em thế ?"
Anh ôm trọn cô lòng, vuốt ve mái tóc mềm: "Phải, nhớ Tiểu Thất của đến phát điên . Chỉ hận thể biến em thành vật nhỏ để giấu túi áo, mang theo bên lúc nơi."
Cô bật khúc khích: "Em món đồ chơi mà đòi mang theo. mà... em cũng nhớ lắm."
Không đợi thêm giây phút nào, Kỷ Đông Quân siết c.h.ặ.t vòng eo cô, dùng ma pháp dịch chuyển cả hai thẳng chiếc giường êm ái trong gian riêng của .
Cô ngước , chớp chớp mắt: "Đông Quân, ?"
Anh dịu dàng hôn lên trán cô: "Công việc để , bây giờ dành thời gian bù đắp cho nỗi nhớ em ."
Niềm hạnh phúc dâng trào khiến nụ cô rạng rỡ hơn bao giờ hết. Cô chủ động vòng tay qua cổ , kéo xuống một nụ hôn nồng cháy, trong khi đôi bàn tay hư hỏng bắt đầu mơn trớn, khiêu khích dọc cơ thể săn chắc của .
Kỷ Đông Quân lật ngược thế cờ, đè cô xuống nệm êm, giọng khàn khàn đầy dụ dỗ: "Tiểu Thất, hôm qua... em thấy thoải mái ?"
Nhớ những khoảnh khắc triền miên đêm qua, dù ban đầu chút bỡ ngỡ và đau đớn, nhưng những gì đọng cùng chỉ là sự thăng hoa tột đỉnh. Gương mặt cô ửng hồng như nụ đào chớm nở, khẽ thì thầm: "Rất thoải mái..."
Khóe môi nhếch lên một nụ tà mị. Những gì diễn đó lặp trọn vẹn sự cuồng nhiệt của đêm hôm . Căn phòng nhỏ chìm đắm trong những đợt sóng tình dâng trào mãnh liệt.
Bốn giờ triền miên trôi qua, Kỷ Đông Quân ôm lấy cơ thể mềm nhũn của cô, dịch chuyển trở đình hóng gió.
Cô đỏ mặt, nũng nịu vùi đầu n.g.ự.c , hờn dỗi hỏi: "Đông Quân, rốt cuộc là yêu con em, chỉ yêu cơ thể của em thôi ?"
Anh âu yếm vuốt ve gò má cô, giọng trầm ấm mà kiên định: "Chỉ cần đó là em, thì dù là tâm hồn thể xác, đều yêu đến tận cùng."
Cô than vãn: "Đông Quân, chân em mềm nhũn hết cả . Đều tại hết, cứ bắt em đổi đủ tư thế cơ."
Anh bật , dỗ dành cô bằng tông giọng vô cùng sủng nịnh: "Anh sai Tiểu Thất, sẽ nhẹ nhàng hơn nhé." Dứt lời, b.úng nhẹ ngón tay, một luồng linh khí ấm áp lan tỏa, giúp những cơn ê ẩm cơ thể cô lập tức tan biến.