Sau Khi Trọng Sinh Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Đại Lão - Chương 175: Kỳ thi giữa kì (Phần 2)

Cập nhật lúc: 2026-05-06 08:10:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Thất nhịn bật thành tiếng: "Xem nhà ngầm toan tính sắp xếp thỏa cả ."

 

Lâm Thiên Thiên gật gù hớn hở: " , mấy ngày nữa tớ và sẽ tổ chức lễ đính hôn. Đến lúc đó nhớ tới dự chung vui với tớ nhé."

 

"Chắc chắn , tớ nhất định sẽ đến chúc mừng ," Khi Thất vui vẻ nhận lời.

 

Hai cô gái mải mê buôn chuyện mãi cho đến khi sát giờ thi, Lâm Thiên Thiên mới luyến tiếc trở về chỗ của .

 

Giám thị bước lớp với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy, thêm lời thừa thãi nào mà trực tiếp phát đề thi.

 

Nhận lấy tờ giấy thi, Khi Thất nắn nót điền họ tên, nhanh ch.óng bắt tay bài.

 

Chưa đầy một giờ đồng hồ, cô thành trọn vẹn bài thi. Gấp gọn giấy tờ, Khi Thất ung dung mang bài nộp lên bàn giáo viên.

 

Vị giám thị cô với ánh mắt vô cùng kinh ngạc. Sáng nay, cô học trò cũng nộp bài khi đầy một giờ. Không ngờ buổi chiều cũng với tốc độ đáng nể như . Quan trọng nhất là, chỉ liếc sơ qua, giám thị thấy các câu trả lời giấy thi gần như hảo tì vết. Trong lòng vị giáo viên thêm vài phần thán phục cô gái nhỏ .

 

Sau khi rời khỏi phòng thi, Khi Thất tản bộ đến một góc vắng lặng, yên tĩnh trong khuôn viên trường. Cô cắm tai , bật một bản nhạc nhẹ nhàng, thả hồn ngắm cảnh vật xung quanh. Làn gió nhẹ mơn man vuốt ve mái tóc cô, mang theo sự thư thái tĩnh lặng.

 

Hứa Thành, lúc đang thẫn thờ một , chợt nhận bóng dáng Khi Thất bên bờ hồ. Anh bước tới, xuống cạnh cô, khẽ lên tiếng hỏi: "Sao nộp bài sớm thế? Lại định bỏ cuộc ?"

 

Khi Thất khẽ lắc đầu, giọng êm ái: "Không , vì xong hết nên tớ mới nộp bài thôi."

 

Hứa Thành lộ rõ vẻ ngạc nhiên: "Cậu nắm chắc sẽ bài chứ?"

 

Cô tự tin gật đầu: "Tất nhiên là nắm chắc . Tớ luôn tin tưởng năng lực của bản mà."

 

Nghe cô , khẽ thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì . Tớ cũng tin là sẽ ."

 

Làn gió lướt qua mang theo hương thơm ngát từ mái tóc cô gái nhỏ. Khi Thất nheo mắt bầy cá đang tung tăng bơi lội mặt hồ phẳng lặng, một nụ rạng rỡ bất chợt nở môi.

 

Nhìn góc nghiêng tuyệt mỹ , trái tim Hứa Thành bỗng chốc đập loạn nhịp. Anh khẽ nâng tay, chạm lọn tóc đang bay trong gió của cô, nhưng lý trí kịp thời ngăn . Anh , nếu hành động quá trớn, cô chắc chắn sẽ chán ghét và xa lánh .

 

Giấu đoạn tình cảm nghẹn ngào, Hứa Thành cố gắng tỏ bình thản, dùng giọng điệu dịu dàng nhất hỏi cô: "Thất Thất, thích mẫu con trai như thế nào?"

 

Nhắc đến thương, hình bóng Kỷ Đông Quân lập tức tràn ngập tâm trí cô. Khi Thất mỉm ngọt ngào: "Tớ tiêu chuẩn cụ thể nào cả. Chỉ cần đó là , thì thế nào tớ cũng thích."

 

Biết rõ trong lòng cô , Hứa Thành cảm thấy một cỗ xót xa trào dâng. Anh gượng gạo hỏi tiếp: "Người ... là ai ?"

 

Ánh mắt Khi Thất lấp lánh niềm kiêu hãnh và hạnh phúc: "Anh là ý trung nhân của tớ. Mọi tâm tư của tớ đều thấu hiểu. Anh đối xử với tớ vô cùng dung túng, bao giờ lớn tiếng, lúc nào cũng đặt tớ trong lòng bàn tay mà cưng chiều, quyết để tớ chịu nửa điểm ủy khuất. Dù tính cách đôi lúc cố chấp, bá đạo, nhưng tớ nhận định , đời kiếp tớ phi gả."

 

Từng lời cô như những mũi d.a.o vô hình cứa trái tim Hứa Thành. Cố kìm nén nỗi đau đớn đến nghẹt thở, mỉm xót xa: "Thất Thất, chúc luôn hạnh phúc. Tớ sẽ luôn ở đây, âm thầm bảo vệ . Nếu một ngày đối xử tệ bạc với , tớ nhất định sẽ giành ." Dĩ nhiên, câu cuối cùng chỉ dám giữ c.h.ặ.t trong đáy lòng.

 

Khi Thất hồn nhiên gật đầu, vui vẻ đón nhận lời chúc: "Cảm ơn nhé! Tớ và nhất định sẽ hạnh phúc."

 

Hứa Thành cô đầy thâm tình, chẳng thêm lời nào. Anh thầm nghĩ, lẽ cứ lấy phận bạn bè để lặng lẽ bảo hộ cô suốt quãng đời , cũng là một loại hạnh phúc .

 

Hồi chuông báo hiệu kết thúc giờ thi vang lên. Lâm Thiên Thiên nộp bài xong liền đôn đáo chạy tìm Khi Thất khắp nơi. Cuối cùng, cô cũng thấy bóng dáng bạn đang cạnh Hứa Thành bên bờ hồ.

 

Cô nàng chạy tới phịch xuống bên cạnh, vỗ vai bạn hỏi: "Thất Thất, hai đang tâm sự chuyện gì thế?"

 

Khi Thất mỉm sang: "Cậu hỏi tớ thích mẫu con trai như thế nào."

 

"Thế khai thật ?" Thiên Thiên liếc xéo Hứa Thành một cái.

 

"Đương nhiên là thật . Cậu còn chúc tớ hạnh phúc nữa cơ," Khi Thất vô tư đáp.

 

Lâm Thiên Thiên Hứa Thành, trong lòng thầm mặc niệm thương xót cho một giây đồng hồ. Dù thì chuyện tình cảm cũng là thứ thể cưỡng cầu.

 

Thấy Thiên Thiên vẻ thẫn thờ, Khi Thất huých cùi chỏ hỏi: "Um Tùm, thế? Làm bài nên thất thần ?"

 

Lâm Thiên Thiên lắc đầu quầy quậy: "Đâu , bài thi tớ ngon ơ. Tớ đang suy nghĩ xem tối nay ăn món gì thôi."

 

Khi Thất bật khúc khích: "Từ bao giờ tâm hồn ăn uống mãnh liệt thế ?" Nói , cô móc trong túi một viên kẹo sữa dâu, bóc vỏ và bỏ tọt miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-dai-lao/chuong-175-ky-thi-giua-ki-phan-2.html.]

 

Thấy cô ăn kẹo, Hứa Thành cũng mở miệng xin xỏ: "Lớp trưởng Khi ơi, cho tớ xin một viên kẹo với!"

 

Cô vui vẻ móc túi lấy thêm một viên, thả lòng bàn tay . Cảm nhận chút ấm nhàn nhạt từ đầu ngón tay cô truyền tới, Hứa Thành khẽ ngẩn , vội vàng thu liễm tâm trí, chậm rãi bóc kẹo cho miệng.

 

Năm phút , Khi Thất lên vươn vai: "Tụi phòng thi thôi! Chuẩn đến ca thi tiếp theo ."

 

Lâm Thiên Thiên gật đầu hưởng ứng, quên sang dặn dò Hứa Thành: "Bọn tớ về phòng đây, cũng mau chuẩn nhé. Vui vẻ lên nha!"

 

Khi Thất khoác tay Thiên Thiên trở về lớp. Vào đến nơi, cô gục mặt xuống bàn chợp mắt vài phút. Khi hồi chuông báo thi vang lên, cô mới uể oải mở mắt.

 

Giám thị một vòng phát đề, đến chỗ Khi Thất thì chỉ lặng lẽ đặt tờ giấy xuống, chẳng chẳng rằng.

 

Nhận đề, cô tên lên giấy bài tiếp tục trạng thái tập trung cao độ.

 

Chỉ đầy ba mươi phút , cô một nữa trở thành nộp bài đầu tiên.

 

Rời khỏi phòng thi, cô rảo bước hành lang, lấy điện thoại gọi ngay cho Kỷ Đông Quân.

 

Đầu dây bên bắt máy nhanh, giọng Kỷ Đông Quân trầm ấm vang lên: "Tiểu Thất thi xong em?"

 

Cô gật đầu, chân vẫn rảo bước: "Vâng ạ, em thi xong . Đông Quân ơi, tối nay em thèm ăn lẩu quá. Anh qua đón em ?"

 

Anh khẽ , cưng chiều đáp: "Được thôi, tối nay hai đứa ăn lẩu."

 

"Vâng, ăn lẩu nha."

 

Kỷ Đông Quân nhặt vài viên kẹo bàn việc bỏ túi áo vest, dịu dàng : "Tiểu Thất đợi , qua đón em ngay đây."

 

"Yêu Đông Quân nhất đời, em đợi nhé!" Dứt lời, Khi Thất cúp máy với nụ rạng rỡ.

 

Bên , Kỷ Đông Quân cất điện thoại, lắc đầu bất lực sự nũng nịu của bạn gái nhỏ. Anh rời văn phòng, xuống hầm gửi xe. Thấy chiếc siêu xe màu đỏ của cô vẫn còn im lìm ở đó, liền gọi cho trợ lý: "Cậu gọi đưa chiếc xe thể thao màu đỏ hầm về biệt thự nhà họ Khi giúp . Nhớ dặn lái tuyệt đối cẩn thận, xước xát dù chỉ một vết nhỏ."

 

Trợ lý cung kính lệnh: "Vâng thưa Tổng giám đốc, ngay ạ."

 

Cúp máy, khởi động chiếc xe của , đạp ga lao vun v.út về phía trường học của Khi Thất.

 

Lúc , Khi Thất tạt qua siêu thị mini trong trường mua hai hộp sữa dâu tây, tung tăng phía cổng trường. Cô bóc nốt viên kẹo sữa cuối cùng trong túi cho miệng nhóp nhép.

 

Chẳng đợi lâu, thấy chiếc xe quen thuộc của đỗ xịch cổng, cô hớn hở chạy tới, mở cửa và leo tót lên ghế phụ.

 

Thấy dáng vẻ vội vã của cô, ân cần nhắc: "Tiểu Thất, gấp gáp thế? Đi từ từ thôi kẻo ngã."

 

Cô đưa một hộp sữa dâu cho , ánh mắt lấp lánh: "Đông Quân, em mua sữa cho ."

 

Anh nhận lấy, ngoan ngoãn hút vài ngụm đặt xuống: "Được , lái xe nhé."

 

Khi Thất dở chứng trêu ghẹo. Cô rướn tới, đặt lên môi một nụ hôn chớp nhoáng, đôi bàn tay hư hỏng thì mơn trớn vuốt ve dọc theo thắt lưng của : "Đông Quân, thắt lưng của thật đấy."

 

Anh nắm lấy cổ tay cô, ánh mắt tối sầm đầy cảnh cáo: "Tiểu Thất, đừng chơi với lửa."

 

Nói xong, dứt khoát mặt , tập trung cao độ việc lái xe, mặc kệ cô bạn gái đang dùng dằng.

 

Bị ngó lơ, Khi Thất bĩu môi hậm hực. Cái thái độ cấm d.ụ.c chứ? Lúc nãy còn nhiệt tình thế cơ mà!

 

Cô bực dọc cắm ống hút hộp sữa dâu, hút rột rột để hạ hỏa.

 

Chiếc xe lăn bánh đến một đoạn đường vắng vẻ, Kỷ Đông Quân bất ngờ đ.á.n.h lái tấp lề, ngón tay khẽ b.úng tạo một lớp kết giới vô hình bao bọc quanh xe.

 

Anh thong thả nới lỏng chiếc cà vạt cổ, đôi mắt phượng hẹp dài khóa c.h.ặ.t lấy cô, môi nở nụ đầy mị hoặc: "Xem Tiểu Thất của ... thích dáng vẻ vì em mà điên đảo của đúng ?"

 

Bị ánh mắt sắc bén thấu tâm can, gương mặt Khi Thất lập tức đỏ bừng như quả gấc chín.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Loading...