Sau Khi Trọng Sinh Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Đại Lão - Chương 172: Đưa anh về nhà
Cập nhật lúc: 2026-05-06 08:10:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đường Ức tháo chiếc tạp dề bên hông, thong thả bước phòng khách. Đập mắt bà là cảnh cô con gái bảo bối đang khoác tay một đàn ông, cả hai vô cùng mật. Chỉ là, trông diện mạo thanh niên , bà thấy quen mắt đến thế?
Khi Thất kéo tay Kỷ Đông Quân bước tới mặt , giọng điệu vui vẻ, hân hoan: "Mẹ ơi, đây là bạn trai của con."
Kỷ Đông Quân nở một nụ chừng mực, lịch thiệp cúi chào: "Cháu chào dì ạ. Cháu là bạn trai của Tiểu Thất, hôm nay đến thăm nhà, cháu chút quà mọn biếu cô chú."
Đường Ức phân phó giúp việc nhận lấy quà từ tay , chậm rãi xuống sô pha. Bà đan hai tay , ánh mắt sắc sảo lướt qua cả hai: "Hai đứa quen bao lâu ?"
Khi Thất mặt biến sắc, tim lỡ nhịp, điềm nhiên đáp: "Chúng con quen từ khi con bệnh cơ ạ." Nói đoạn, cô kéo Kỷ Đông Quân xuống cạnh .
Đường Ức khẽ thở dài bất đắc dĩ, trừng mắt con gái: "Thất Thất, con đừng xen . Mẹ đang hỏi , hỏi con."
"Mẹ , đừng khó mà. Anh đối xử với con thực sự ," Khi Thất vội vàng bênh vực.
Đường Ức nghiêm mặt: "Thất Thất, con về phòng nghỉ ngơi một lát , lát nữa cơm nước xong xuôi sẽ gọi."
"Không , con ở đây cùng ," Khi Thất bướng bỉnh , ánh mắt kiên định dời.
Kỷ Đông Quân đưa tay xoa nhẹ mái tóc cô, đáy mắt ngập tràn sự sủng nịnh: "Tiểu Thất ngoan, lên phòng em. Anh ."
Nghe lời , Khi Thất mới ngoan ngoãn gật đầu, bước chân chậm chạp, lưu luyến lên lầu.
Lúc , Đường Ức mới thu vẻ hiền hòa, nghiêm túc dồn ánh mắt về phía Kỷ Đông Quân: "Không cháu tên là gì? Đang còn học?"
Kỷ Đông Quân khẽ mỉm , phong thái ung dung: "Thưa dì, cháu tên là Kỷ Đông Quân, hiện tại cháu đang ạ."
Nghe đến ba chữ "Kỷ Đông Quân", Đường Ức khỏi chấn động, buột miệng hỏi: "Cháu… cháu là Tổng giám đốc của Tập đoàn giải trí Hoàn Vũ ?"
Kỷ Đông Quân khẽ gật đầu, điềm đạm đáp: "Dì đúng ạ. Xin dì yên tâm, tình cảm cháu dành cho Tiểu Thất là thật lòng."
"Kỷ tuổi đời còn trẻ mà là đầu của một tập đoàn lớn lọt top 50 cầu. Cớ để mắt đến Thất Thất nhà chúng ? Nói thẳng , thích con bé ở điểm nào?"
"Chỉ cần là cô , thì thứ cháu đều thích. Cháu trúng tiếng sét ái tình với Tiểu Thất ngay từ đầu gặp gỡ và tương tư cô nhiều năm ." Khi thốt lên những lời , giọng của Kỷ Đông Quân trở nên dịu dàng và ấm áp đến nhường nào.
Nhìn sâu đôi mắt Kỷ Đông Quân, Đường Ức hiểu rằng ánh mắt chất chứa thâm tình thể nào là dối trá. Dẫu , bà vẫn giữ thái độ cứng rắn: "Nếu để phát hiện ức h.i.ế.p đối xử với Thất Thất nhà , gia đình chúng dù tan xương nát thịt cũng nhất định liều mạng với ."
Kỷ Đông Quân kiên định gật đầu: "Dì yên tâm, chuyện đó tuyệt đối xảy . Cuộc đời , Kỷ Đông Quân cháu chỉ cưới một Tiểu Thất vợ."
"Hy vọng sẽ luôn nhớ kỹ những lời ngày hôm nay," Đường Ức nghiêm nghị răn đe.
"Cháu sẽ khắc cốt ghi tâm, thưa dì."
Thấy thái độ chân thành của , Đường Ức cũng dịu giọng hơn đôi phần: "Thôi , lên phòng với Thất Thất nhà chúng ."
Kỷ Đông Quân khẽ cúi đầu tạ lễ: "Vâng, cháu xin phép dì."
Anh sải bước lên lầu, dừng cửa phòng Khi Thất, vặn tay nắm bước , cẩn thận khép cửa .
Thấy , Khi Thất liền bỏ điện thoại xuống, tò mò hỏi: "Đông Quân, lên ? Mẹ em gì với thế?"
Kỷ Đông Quân tiến gần, xuống mép giường, đưa tay vuốt ve mái tóc mềm mại của cô: "Dì chỉ hỏi xem đủ khả năng chăm sóc cho em , và tình cảm dành cho em là thật lòng thôi."
"Anh thật lòng , đương nhiên là em ," Khi Thất rạng rỡ.
Kỷ Đông Quân kề sát tai cô, thì thầm đầy ma mị: "Tiểu Thất của quả là thông minh."
"Em thông minh thì ai thông minh nữa?" Cô hất cằm, dáng vẻ vô cùng kiêu ngạo.
Điệu bộ đáng yêu khiến bật thành tiếng: " , Tiểu Thất nhà là thông minh nhất."
Khi Thất khẽ gật gù. Ánh mắt cô vô tình lướt qua yết hầu nam tính của Kỷ Đông Quân. Chợt nhớ tới một bình luận mạng từng rằng tuyệt đối tùy tiện chạm yết hầu của đàn ông, sự tò mò trong cô bỗng trỗi dậy.
Bàn tay nhỏ nhắn của cô khẽ vươn , tò mò chạm nhẹ lên yết hầu của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-dai-lao/chuong-172-dua-anh-ve-nha.html.]
Kỷ Đông Quân lập tức nắm lấy cổ tay cô, giọng khàn : "Tiểu Thất, đừng quậy."
dường như càng cấm cản, cô càng thích thú. Cô rướn tới, tiếp tục vuốt ve nơi nhạy cảm .
Không thể kiềm chế thêm, Kỷ Đông Quân lật đè cô xuống nệm êm. Anh phủ lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn nồng nhiệt, đôi bàn tay lớn bắt đầu mơn trớn vuốt ve cơ thể mềm mại.
Rất lâu , mới luyến tiếc rời khỏi đôi môi sưng mọng .
Gương mặt Khi Thất ửng hồng. Cô với đôi mắt long lanh ướt át, bất ngờ lật ngược tình thế, đè xuống .
Cô chủ động đặt lên môi một nụ hôn cuồng nhiệt, lúc tách còn đắc ý hỏi: "Em giỏi ?"
Ánh mắt chan chứa sự dung túng: "Tiểu Thất của là giỏi nhất."
Câu mang đậm ý vị sâu xa khiến đôi gò má cô càng thêm đỏ lựng.
Khi Thất vội lảng tránh, bước tới bên cửa sổ gọi : "Đông Quân, đây xem . Phong cảnh bên ngoài lắm."
Anh bước tới ôm lấy cô từ phía . Phía chân trời, ánh hoàng hôn rực rỡ đang buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời. Làn gió chiều nhè nhẹ mơn man mang theo ấm dễ chịu.
Siết c.h.ặ.t vòng eo thon thả của yêu, Kỷ Đông Quân thâm tình nỉ non: "Phong cảnh dẫu tuyệt mỹ đến , cũng chẳng sánh bằng một phần vạn vẻ của em."
Trái tim Khi Thất ngọt ngào như rót mật, cô thủ thỉ: "Đông Quân, em yêu ."
"Anh cũng yêu em." Lời yêu thương dứt, một nữa đắm chìm đôi môi ngọt ngào của cô.
Sau một nụ hôn dài triền miên, chiếc bụng nhỏ của Khi Thất bỗng réo lên biểu tình. Kỷ Đông Quân xoa đầu cô, bật : "Tiểu Thất của đói ?"
Cô gật đầu cái rụp: "Em đói , tự dưng thèm ăn vặt quá mất."
"Đợi hai phút nhé," dịu dàng .
Khi Thất ngoan ngoãn gật đầu, biến một viên kẹo sữa dâu bỏ miệng nhai nhóp nhép.
Kỷ Đông Quân khẽ động tâm niệm, chớp mắt dịch chuyển đến siêu thị. Anh gom đủ thứ bánh kẹo: khoai tây chiên, hạt dẻ, kẹo sữa dâu, sữa dâu tây, que cay, xoài sấy và thêm mấy hộp sô-cô-la Dove thượng hạng.
Đến quầy thanh toán, xách tay hai túi nilon đồ ăn vặt to bự. Vừa thanh toán xong, ảnh thoắt cái biến mất.
Trong phòng, Khi Thất đang ườn giường xem video mukbang để xoa dịu cơn đói. Nghe tiếng động, cô thì thấy Kỷ Đông Quân tay xách nách mang trở về.
Anh đặt hai túi lớn lên bàn, lấy một bịch khoai tây chiên và gói que cay bóc sẵn đưa cho cô: "Tiểu Thất, ăn em."
Nhận lấy đồ ăn từ tay , cô rạng rỡ hẳn lên: "Đông Quân, chiều em quá mất."
Nói , cô nhóp nhép nhai khoai tây chiên lướt mạng xã hội.
Nhìn bộ dạng vô tư lự của bạn gái, Kỷ Đông Quân mỉm hạnh phúc. Anh xuống cạnh cô, ôn tồn bảo: "Tiểu Thất, chỉ cần em vui, chuyện gì cũng nguyện vì em."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Khi Thất thì lòng vui như nở hoa. Cô đưa miếng khoai tây chiên đến bên miệng : "Đông Quân, nếm thử , ngon lắm đó."
Dù hề thích món , nhưng vì cô, vẫn nhẫn nhịn c.ắ.n lấy miếng khoai. Nuốt xong, dịu dàng : "Em cứ ăn , để tự lấy nước." Nói , mở một hộp sữa dâu tây uống một ngụm để dịu vị giác.
Khi Thất tinh ý nhận thích đồ ăn vặt, nhưng hành động nỡ chối từ của khiến cô vô cùng cảm động. Cô đặt điện thoại xuống, nhấm nháp đồ ăn chống cằm ngắm .
Thấy cô cứ chằm chằm, Kỷ Đông Quân nhướng mày: "Sao em cứ mãi thế?"
Cô vô thức buông lời trêu ghẹo: "Tại trai quá cơ! Càng càng thấy mê , em dứt mắt ."
Khóe môi Kỷ Đông Quân cong lên đầy mãn nguyện: "Vậy Tiểu Thất ở bên cạnh cả đời để ngắm cho thỏa thích nhé?"
Khi Thất gật đầu thật mạnh, nụ tỏa nắng: "Anh hảo đúng như hình mẫu của em, em nhất định sẽ bám lấy cả đời, chúng mãi mãi xa rời."
"Ừm, mãi mãi xa rời," Kỷ Đông Quân cô, ánh mắt thâm tình đắm đuối.