Sau Khi Trọng Sinh Trở Thành Hắc Nguyệt Quang Của Đại Lão - Chương 171: Trở về tổ chức Ám Dạ -
Cập nhật lúc: 2026-05-06 08:10:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chớp mắt một buổi chiều học tập trôi qua. Vừa tan học, giáo viên Trương Sơ Nhã gọi Khi Thất lên văn phòng gặp riêng.
Đứng mặt cô giáo, Khi Thất lễ phép hỏi: "Cô tìm em việc gì ạ?"
Cô Trương Khi Thất với ánh mắt nghiêm trọng, ân cần khuyên nhủ: "Thất Thất, ngày mai thi giữa kì , nếu điểm cao em cũng đừng nản lòng nhé. Dù em cũng nghỉ học hơn một tháng, chúng vẫn còn thời gian để từ từ bù đắp."
Khi Thất khẽ lắc đầu, quả quyết đáp: "Cô đừng lo, em ạ. Dù thì kiến thức nền tảng của em vẫn vững mà."
Thấy học trò tự tin như , cô Trương cũng nỡ buông lời đả kích, đành khích lệ: "Vậy ngày mai em thi cho nhé, cố lên!"
Khi Thất gật đầu, nhẹ nhàng xin phép: "Vậy thưa cô em về ."
Cô Trương theo bóng lưng cô học trò, khẽ thở dài: "Ừ, về em."
Rời trường, Khi Thất lái xe thẳng đến trụ sở của tổ chức Ám Nguyệt. Cô cho xe đỗ cẩn thận hầm để xe.
Chạm nhẹ chiếc vòng tay, ngay lập tức, trang phục của cô đổi , mặt còn xuất hiện thêm một chiếc mặt nạ che giấu phận.
Cô sải bước tổng bộ Ám Nguyệt. Đội trưởng Đội Một thấy cô vội vàng bước tới hành lễ: "Ám chủ, ngài về."
Khi Thất gật đầu, đưa mắt liếc thuộc hạ, trầm giọng hỏi: "Trong thời gian vắng mặt, ở đây chuyện gì xảy ?"
Đội trưởng cung kính bẩm báo: "Thưa Ám chủ, dạo gần đây việc gì lớn. Chỉ là bọn của Ưng Bang đến khiêu khích vài , còn ngông cuồng tuyên bố chẳng bao lâu nữa sẽ san bằng tổ chức của chúng . chúng đều em đ.á.n.h đuổi ."
"Làm lắm," Khi Thất tán thưởng. "Đại hội tỷ võ mà nhắc đó, cứ quyết định là ngày mốt bắt đầu nhé!"
"Vâng, thuộc hạ hiểu ."
"Còn chuyện giao cho điều tra, kết quả ?" Cô gặng hỏi.
"Bẩm Ám chủ, tra . Kẻ đó hiện đang ở thành phố A, giữ chức Đội trưởng Đội cảnh sát hình sự."
Khi Thất nhướng mày thích thú: "Gửi bộ tài liệu và địa chỉ của hòm thư cho . Ngoài , hãy nhận những nhiệm vụ yêu cầu đích danh tay."
"Tuân lệnh Ám chủ."
Khi Thất dặn dò thêm: "Nếu còn việc gì khác thì . Mọi cứ tiếp tục huấn luyện ."
Nói xong, ảnh cô vụt biến mất ngay mắt Đội trưởng Đội Một và tất cả .
Ngồi yên vị trong chiếc xe thể thao màu đỏ, Khi Thất lấy điện thoại gọi cho Kỷ Đông Quân. Chuông reo mấy tiếng, đầu dây bên bắt máy. Giọng trầm ấm cực kì êm tai của Kỷ Đông Quân vang lên: "Tiểu Thất, thế em? Anh chuẩn xong xuôi cả ."
"Em đang qua đây, đang ở ?"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Kỷ Đông Quân liếc bóng dáng ba vợ tương lai Khi Chấn Thiên khuất xa, thản nhiên đáp: "Anh đang ở công ty. Ba em đến tìm bàn chuyện hợp tác ăn."
"Thế đồng ý ? Anh kể chuyện của chúng cho ba ?" Khi Thất vui vẻ hỏi tới tấp.
"Ba vợ tương lai đích ngỏ lời, đương nhiên đồng ý . vẫn tiết lộ chuyện của chúng . Anh ở công ty đợi em nhé," nhẹ nhàng đáp lời.
"Yêu Đông Quân nhất, chụt! Đợi em qua đón nhé." Nói xong, Khi Thất hào hứng cúp máy.
Cô ngậm một viên kẹo sữa dâu, ấn vòng tay hóa giải lớp ngụy trang. Mái tóc dài đen nhánh suôn mượt trở , khoác chiếc váy liền màu đỏ ôm eo kiêu kỳ, chân xỏ một đôi giày cao gót màu đen. Cô nổ máy, phóng xe thẳng hướng tới công ty của bạn trai.
Nửa giờ , cô đ.á.n.h xe gara thẳng sảnh công ty Kỷ Đông Quân. Vừa bước đến cửa, một cơn đau rát từ gót chân truyền đến khiến cô khẽ nhíu mày. Khi Thất cố nén khó chịu, sải bước trong.
Nữ nhân viên tiếp tân định đưa tay chặn , nhưng nhận gương mặt cô thì lập tức vội vàng rụt tay về, cúi đầu chào vô cùng lễ phép: "Mời Khi tiểu thư trong ạ. Chắc hẳn tổng giám đốc đợi cô từ lâu . Cô quả là một hạnh phúc."
Khi Thất thầm tán thưởng khả năng ứng biến nhanh nhạy của cô nhân viên . Giây còn định đuổi khách, giây nhận " nhà" đổi thái độ ngoắt 180 độ. "Cô tên gì?" Khi Thất cất tiếng hỏi.
Nữ nhân viên cung kính thưa: "Khi tiểu thư, là thực tập sinh mới tới công ty hơn hai tháng, tên là Lâm Lệ."
Khi Thất gật đầu, bước thang máy. Cơn đau nơi gót chân ngày càng rõ rệt. Cô cúi xuống , phát hiện phần gót trầy xước, rướm m.á.u. Cô nhấn tầng, cửa thang máy khép và từ từ lên.
Vừa đẩy cửa phòng việc, Kỷ Đông Quân vội vàng bước tới đón cô: "Tiểu Thất, em đến ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-dai-lao/chuong-171-tro-ve-to-chuc-am-da.html.]
Cô ôm chầm lấy , nũng nịu: "Em đến đây Đông Quân... a, đau quá."
Kỷ Đông Quân lo lắng hỏi: "Em Tiểu Thất?"
"Đông Quân, giày gót chân em trầy xước ," cô nũng than vãn.
Thấy thương nhăn nhó, đau lòng bế bổng cô lên, nhẹ nhàng đặt xuống ghế sofa tự tay cởi đôi giày cao gót .
Chỉ bằng một cái chớp mắt, biến một lọ đan d.ư.ợ.c chữa trị, cẩn thận bôi lên vết thương ở gót chân cô. Vết trầy xước nhanh ch.óng lành với tốc độ mắt thường thể thấy .
Kỷ Đông Quân xoa xoa đầu cô, ân cần hỏi: "Tiểu Thất, hết đau chứ?"
Cô ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, em hết đau . Em hôn cơ."
Kỷ Đông Quân đè cô xuống ghế, phủ môi lên môi cô, đôi bàn tay bắt đầu mơn trớn cơ thể mềm mại. Chẳng bao lâu trôi qua, mới lưu luyến buông .
Gương mặt Khi Thất ửng hồng, đôi mắt long lanh ướt át đầy mị hoặc.
Bị ánh mắt thiêu đốt, Kỷ Đông Quân khẽ nuốt nước bọt: "Tiểu Thất, chúng về nhà em !"
Cô khẽ gật đầu, dậy chỉnh trang quần áo.
Đột nhiên, Kỷ Đông Quân bế thốc cô lên: "Để bế em ngoài. Đôi giày chật quá nên mới em đau."
Khi Thất vòng tay ôm cổ , thì thầm: "Đông Quân , em thấy cô thực tập sinh ở quầy lễ tân ứng biến khá đấy, cô tên là Lâm Lệ."
Kỷ Đông Quân gật gù, ôm cô sải bước ngoài.
Vài phút , bế cô xuống sảnh tầng trệt.
Ánh mắt Kỷ Đông Quân lướt qua quầy tiếp tân, cất giọng lạnh nhạt: "Ai là Lâm Lệ?"
Lâm Lệ giật , vội vàng bước cúi đầu: "Thưa sếp, là ạ."
Anh chẳng buồn cô nhân viên lấy một cái, chỉ gọn lỏn: "Vừa nãy bà chủ khen cô khả năng ứng biến . Kể từ giờ cô chuyển thẳng lên nhân viên chính thức."
Dứt lời, ôm Khi Thất sải bước thẳng khỏi công ty.
Biết bao ánh mắt ngưỡng mộ và ghen tị của đám thực tập sinh đều đổ dồn về phía Lâm Lệ. Quả nhiên, lòng bà chủ lúc nào cũng là lợi hại nhất.
Kỷ Đông Quân ôm cô hầm gửi xe, mở cửa và cẩn thận đặt cô ghế phụ.
Liếc băng ghế chất đầy ắp đồ, Khi Thất ngạc nhiên hỏi: "Sao mua nhiều đồ thế? Lại là những thứ nhà em thích nữa chứ."
Kỷ Đông Quân xoa đầu cô, cưng chiều: "Bởi vì ủ mưu với em từ lâu mà!"
Hai má cô đỏ ửng lên, mắng yêu: "Biết ngay mà, ngày nào cũng chỉ giỏi dùng những lời đường mật để trêu ghẹo em thôi."
"Lời yêu thương chỉ cho em thôi. Bởi vì em là con gái yêu nhất," Kỷ Đông Quân thâm tình thổ lộ.
Trong lòng ngọt ngào như rót mật, Khi Thất rướn hôn chụt lên má một cái: "Đông Quân, chúng thôi!"
Anh mỉm gật đầu, đóng cửa xe vòng qua ghế lái. Chiếc xe nổ máy, lao vun v.út về hướng nhà họ Khi.
Hơn nửa tiếng , xe tiến gara nhà Khi Thất. Cô mở cửa bước xuống.
Kỷ Đông Quân cũng xuống xe, vòng phía xách đống quà cáp lên, ánh mắt đầy sủng nịnh cô: "Thất Thất, chúng thôi em!"
Cô ngoan ngoãn gật đầu, ôm lấy cánh tay , cả hai cùng rảo bước nhà.
Vừa thấy cô chủ dẫn một đàn ông lạ mặt về, v.ú Trương quýnh quáng chạy tót bếp, hớt hải thông báo: "Bà chủ ơi, tiểu thư dẫn một đàn ông về nhà kìa!"
Bà Đường Ức vội vàng lau tay, cuống cuồng dặn dò: "Vú Trương, bà ở đây trông nồi thức ăn giúp nhé, đừng để khét đấy."
"Vâng, thưa bà chủ," v.ú Trương bước đến canh chừng bếp lửa.