Kỷ Đông Quân cẩn thận khóa trái cửa văn phòng , xách theo những hộp đồ ăn mang đến. Khẽ động ý niệm, xuất hiện ngay giữa phòng ngủ ở nhà.
Anh đặt đồ ăn lên chiếc bàn nhỏ, dịu dàng gọi Khi Thất: "Tiểu Thất, dậy ăn cơm em, ăn xong hẵng ngủ tiếp."
Nghe tiếng gọi quen thuộc, cô mơ màng mở mắt: "Đông Quân, về ?"
Anh cưng chiều xoa đầu cô: "Anh về gọi em dậy ăn trưa đấy! Ăn chút gì hẵng ngủ."
Anh chu đáo kéo chiếc bàn nhỏ gần giường. Khi Thất dậy, vén chăn sang một bên, ngoan ngoãn cầm đũa bắt đầu ăn.
Được mười phút, thấy cô chỉ ăn qua loa vài miếng buông đũa, Kỷ Đông Quân lo lắng hỏi: "Tiểu Thất, em ăn ít thế?"
Cô lắc đầu: "Em cảm giác ngon miệng, em thèm ăn cay cơ."
Kỷ Đông Quân kiên nhẫn dỗ dành: "Tiểu Thất , bây giờ em đang yếu, ăn đồ cay. Đợi khi nào em khỏe hẳn, sẽ đưa em ăn lẩu, chịu ?"
Cô gật đầu ngoan ngoãn. Anh dậy phòng khách lấy một bình sữa dâu tây, rót ly mang phòng ngủ đưa cho cô: "Tiểu Thất, em uống hết ly sữa ngủ tiếp nhé."
Khi Thất nhận lấy ly sữa, một uống cạn sạch. Một vệt sữa trắng xóa vẫn còn dính bên khóe môi cô. Cảnh tượng khiến ánh mắt Kỷ Đông Quân chợt trở nên sâu thẳm. Anh đón lấy chiếc ly rỗng đặt lên bàn.
Ngồi xuống mép giường, cúi xuống, dịu dàng hôn lên môi cô, nếm trọn hương vị sữa dâu ngọt ngào. Nụ hôn kéo dài miên man cho đến khi cô gần như thể thở nổi, mới luyến tiếc buông . Anh thâm tình dặn dò: "Tiểu Thất, ở nhà đợi về nhé."
Cô chớp mắt, ngoan ngoãn đáp: "Em sẽ đợi về."
Anh vuốt ve mái tóc rối của cô: "Ngủ ngoan em."
Cô rướn hôn nhẹ lên môi : "Em ngủ đây." Nói , cô kéo chăn đắp kín , nhắm mắt tiếp tục chìm giấc ngủ.
Nhìn dáng vẻ say ngủ bình yên của cô, Kỷ Đông Quân giấu nổi nụ hạnh phúc. Anh lặng lẽ ở mép giường, ăn nốt phần cơm của . Xong xuôi, dọn dẹp sạch sẽ dùng ý niệm dịch chuyển trở công ty.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-dai-lao/chuong-159-giac-ngu-khong-tron-ven-tiep.html.]
Mở cửa văn phòng, bước phòng họp và tiếp tục công việc đang dang dở.
Cùng lúc đó, tại nhà họ Khi ở thành phố A, Đường Ức đang gọi video với Thời Hạo Thần. Bà lo lắng hỏi: "Con trai, tình hình của Thất Thất , con bé khá hơn chút nào ? Con chẳng chịu cho ba thăm nó gì cả."
Thời Hạo Thần đành diễn nét mặt buồn bã, thở dài: "Mẹ , bác sĩ dặn cho ai thăm để tránh nhiễm trùng, nhỡ bệnh tình chuyển biến thì công sức chữa trị đổ sông đổ biển hết. Ngay cả con bây giờ cũng thăm. Con chỉ thể ngoài phòng bệnh thôi, đến cũng chẳng thấy em ."
Đường Ức sụt sùi lau nước mắt: "Mẹ chỉ cầu mong Thất Thất mau ch.óng khỏe . Bạn của con bé đến thăm , họ đang ở ngay cạnh đây." Bà hướng màn hình điện thoại về phía Lâm Thiên Thiên và Hứa Thành.
Thời Hạo Thần nghiêm mặt dặn dò Hứa Thành: "Cậu đừng gặng hỏi Thất Thất đang viện nào nữa, đến cũng gặp . Thôi con cúp máy đây!" Nói , tắt phụt điện thoại.
Quay sang Từ Ân Ân đang cạnh, Thời Hạo Thần than thở: "Thất Thất bắt giúp, cũng hết cách ."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Từ Ân Ân gật đầu đồng cảm: "Hay là gọi điện hỏi thăm tình hình của em xem ?"
Thời Hạo Thần lắc đầu: "Không cần , chắc con bé đang bận việc riêng. Thôi vợ , chúng nên chuyện mà chúng cần ."
Nghe lời bóng gió của , mặt Từ Ân Ân lập tức đỏ bừng: "Em ở cơ."
Thời Hạo Thần ườn giường, mỉm đầy gian tà: "Vợ cứ tự nhiên, đợi em lên đấy."
Từ Ân Ân mạnh dạn chồm lên , và ...
Khi Thất mở mắt tỉnh dậy, thấy đồng hồ chỉ hơn 10 giờ đêm. Quay sang cạnh giường, cô thấy Kỷ Đông Quân đang lặng lẽ .
Thấy cô tỉnh, dịu dàng hỏi: "Tiểu Thất, em dậy , ăn cơm thôi."
Cô mơ màng gật đầu, hỏi giọng ngái ngủ: "Đông Quân, giờ là mấy giờ ?"