Nuốt trôi miếng táo, Khi Thất đỏ mặt Kỷ Đông Quân, ngạo kiều đáp trả: "Đó là vì em cũng như ."
Lời thẳng thắn đáng yêu của cô khiến Kỷ Đông Quân bật . Anh nhấc bổng cô lên, sải bước bế cô về phòng ngủ dịu dàng đặt cô xuống chiếc giường êm ái.
Anh khẽ kéo lỏng chiếc cà vạt, những ngón tay thon dài chậm rãi gỡ nó , lộ rõ đoạn xương quai xanh quyến rũ.
Khi Thất chằm chằm nhất cử nhất động của Kỷ Đông Quân, bất giác nuốt nước bọt. Anh định gì? Chẳng lẽ định "ăn" cô ngay lúc ? Nghĩ đến đây, mặt cô càng đỏ ửng. Cô nhắm nghiền mắt , hồi hộp chờ đợi hành động tiếp theo của .
Thế nhưng, Kỷ Đông Quân chỉ tháo cà vạt vắt lên thành ghế, với lấy chiếc điều khiển bật điều hòa lên.
Đợi mãi thấy động tĩnh gì, Khi Thất ti hí mở mắt , phát hiện chỉ mới tháo mỗi chiếc cà vạt. Trong lòng cô chợt trào dâng một cảm giác hụt hẫng nhè nhẹ.
Cô ngập ngừng cất lời: "Đông Quân, ... em ? Rõ ràng em giường của , mà chạm em."
Kỷ Đông Quân xuống mép giường, đưa tay vuốt ve gò má cô, ánh mắt đong đầy sự trân trọng: "Tiểu Thất, đợi khi em thành nhiệm vụ, đợi khi chúng thưa chuyện rõ ràng với ba em, lúc đó mới em. Bởi vì để một ấn tượng tồi tệ nào trong mắt ba em cả."
Sự t.ử tế và tôn trọng của khiến khóe mắt Khi Thất cay cay. Cô một lúc lâu, dang tay kéo ngã xuống giường: "Em ngủ trưa, chúng ngủ cùng luôn."
Kỷ Đông Quân cởi giày và tất cho cô, cũng tháo luôn của . Nằm xuống giường, vòng tay ôm gọn cô lòng, dịu dàng dỗ dành: "Tiểu Thất ngủ ! Dưới mắt em hằn lên quầng thâm nhạt kìa. Nhìn là mấy hôm nay bận rộn thi đấu nên chẳng nghỉ ngơi đàng hoàng."
Khi Thất vui vẻ mỉm , rúc n.g.ự.c : "Đông Quân, em chẳng là để nhanh ch.óng qua ải, để sớm gặp !"
"Đồ ngốc." Kỷ Đông Quân nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt mịn màng căng mọng của cô: "Chúng ngủ thôi! Em nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai còn thi đấu nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-dai-lao/chuong-142-mai-mai-dung-roi-xa-anh.html.]
" giờ em buồn ngủ, Đông Quân, em hỏi một câu." Khi Thất trợn tròn đôi mắt to đen láy Kỷ Đông Quân chằm chằm.
Anh bất đắc dĩ mỉm , giọng trầm ấm: "Tiểu Thất hỏi gì cứ hỏi ! Anh nhất định sẽ trả lời thật lòng."
"Đông Quân, nếu một ngày em rời xa , sẽ thế nào?" Cô nghiêm túc hỏi.
Nghe câu hỏi gở miệng , Kỷ Đông Quân nhíu mày: "Tiểu Thất tự dưng hỏi chuyện ?"
Thấy trả lời trực diện, trong lòng cô chút mất mát, đành biện lý do: "Chỉ là đột nhiên nhớ tới một bình luận Weibo hồi nên em mới tò mò thôi. Anh mà! Nếu em rời xa , sẽ thế nào?"
Nghe xong, ánh mắt Kỷ Đông Quân bỗng chốc trở nên đầy cố chấp, khí tràng tỏa quanh cũng đổi. Không còn là đàn ông dịu dàng ôn nhu như ngày, gằn từng chữ một, đầy tính chiếm hữu: "Không bao giờ khả năng đó. Dù em đến , sẽ đến đó. Bất luận em ở phương trời nào, cũng sẽ tìm em."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Lời bá đạo mà thâm tình khiến một giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài nơi khóe mắt Khi Thất. Cô nức nở: "Đông Quân, ở bên thật ."
Kỷ Đông Quân dịu dàng lau giọt nước mắt , xót xa : "Tiểu Thất , nỡ em rơi lệ ."
Khi Thất gật đầu, nở một nụ rạng rỡ đong đầy hạnh phúc.
Anh vuốt ve mái tóc cô, đặt lên trán cô một nụ hôn sâu: "Tiểu Thất, hứa với , mãi mãi đừng rời xa , ?"
"Em, Khi Thất, xin thề sẽ vĩnh viễn bao giờ rời bỏ Kỷ Đông Quân . Trừ phi chính cần em nữa, đuổi em ." Cô giơ tay lên, trịnh trọng tuyên thệ. Nghe lời thề son sắt , Kỷ Đông Quân càng siết c.h.ặ.t vòng tay, giọng hòa tiếng gió: "Tiểu Thất, sẽ bao giờ ngày đó , sẽ trân trọng em, mãi mãi, là mãi mãi."