Khi Thất , kéo khẩu trang lên che giấu đôi mắt ngân ngấn lệ. Tâm trạng cô bỗng chốc chùng xuống, trong lòng thầm thốt lên lời xin .
Nhạy bén nhận sự đổi trong cảm xúc của cô, Kỷ Đông Quân xoa nhẹ đỉnh đầu cô an ủi: "Tiểu Thất, đừng buồn, cố gắng thành nhiệm vụ sớm một chút thì em thể trở về ."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Khi Thất bèn gật đầu, ngước đôi mắt ướt át : "Đông Quân, em ! Em sẽ sớm ngày thành nhiệm vụ. Cũng may là ở bên cạnh em, nếu chỉ một , chắc em buồn chán c.h.ế.t mất."
Ánh mắt Kỷ Đông Quân đong đầy sủng nịnh: "Bất luận là khi nào, chỉ cần Tiểu Thất cần , xuất hiện mặt em, nhất định sẽ lập tức xuất hiện."
Khi Thất gật gật đầu, giọng điệu chuyển sang trêu chọc: "Kỷ đối xử với em như , em e là chỉ thể lấy báo đáp để đền đáp thôi."
Nhìn dáng vẻ cổ linh tinh quái của cô, Kỷ Đông Quân nhịn bật . Anh dắt tay cô quầy thanh toán.
Sau đó, lái xe đưa cô về nhà. Vừa bước cửa, Khi Thất lôi ngay một hộp sữa dâu tây uống liền mấy ngụm. Đứng Kỷ Đông Quân đang loay hoay cất đồ, cô hút thêm một ngụm sữa, tiến đến kéo khẩu trang của xuống.
Vòng tay ôm lấy eo , cô kiễng chân áp môi lên môi , tinh nghịch truyền ngụm sữa dâu sang miệng . Dòng sữa trắng muốt ngọt ngào cứ thế tràn , vương cả xuống khóe môi cô.
Chứng kiến cảnh tượng đầy mị hoặc , trong mắt Kỷ Đông Quân bùng lên một ngọn lửa d.ụ.c vọng. Anh cất giọng khàn khàn: "Tiểu Thất, đừng quyến rũ ."
Khi Thất khúc khích: "Em đùa nữa, mau nấu cơm ! Em sẽ đây xem nấu."
Kỷ Đông Quân xoa đầu cô, giọng vẫn còn chút khàn: "Để nấu cơm ."
Khi Thất mỉm gật đầu, ngoan ngoãn trong bếp ngắm bóng dáng tất bật chuẩn bữa tối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-dai-lao/chuong-141-nam-thang-tinh-hao-co-anh-la-du.html.]
Nửa giờ , Khi Thất phụ dọn thức ăn và cơm bàn. Nhìn khung cảnh ấm cúng , Kỷ Đông Quân khẽ mỉm , trong lòng thầm nhủ: Tiểu Thất, năm tháng tĩnh hảo, em là đủ .
Thấy cứ ngẩn , Khi Thất bước tới ôm chầm lấy , nhẹ nhàng hỏi: "Đông Quân, thế? Sao cứ em chằm chằm ?"
Kỷ Đông Quân đặt một nụ hôn lên trán cô, ánh mắt thâm tình: "Anh thấy Tiểu Thất của càng càng xinh ."
Lời khen ngọt lịm khiến Khi Thất vui sướng bật . Cô hôn chụt lên môi một cái, hớn hở : "Được , chúng ăn cơm !"
Cô kéo tay Kỷ Đông Quân xuống bàn ăn. Kỷ Đông Quân trìu mến cô, môi đọng một nụ dịu dàng.
Sau bữa tối, Kỷ Đông Quân chủ động dọn dẹp rửa bát, cắt gọt một đĩa trái cây tươi mang phòng khách. Anh đặt đĩa trái cây mặt cô, ân cần bảo: "Tiểu Thất, ăn xong dùng chút trái cây sẽ cho cơ thể."
Khi Thất dùng nĩa xiên một miếng táo nhỏ bỏ miệng, thỏa mãn gật đầu: "Ngon lắm, Đông Quân, cũng nếm thử xem."
Cô lấy nửa miếng táo đang c.ắ.n dở đưa lên định đút cho . Kỷ Đông Quân há miệng ngậm lấy miếng táo, nhân tiện l.i.ế.m khẽ qua đầu ngón tay cô, khóe môi cong lên một nụ đầy tà mị: "Tiểu Thất, táo ngon bằng em ."
Câu ái khiến mặt Khi Thất đỏ bừng. Cô lúng túng đặt đĩa trái cây xuống bàn, vội vàng xiên thêm một miếng táo khác nhét tọt miệng , mắng yêu: "Ăn mà cũng bịt miệng , suốt ngày chỉ giỏi trêu chọc em."
Kỷ Đông Quân c.ắ.n một đầu miếng táo, dần dần nhích gần cô. Khi Thất lập tức hiểu ý đồ của . Cô vòng tay ôm lấy eo Kỷ Đông Quân, cùng chia nửa miếng táo còn trong nụ hôn ngọt ngào.
Ăn xong miếng táo, Kỷ Đông Quân ôm lấy cô, sủng nịnh : "Tiểu Thất, chúng đúng là ăn ý quá mất, em mà nháy mắt đoán gì ."