Kỷ Đông Quân vuốt nhẹ mái tóc cô, trêu chọc: "Gọi là Đông Quân thì sẽ ."
Gò má Thời Thất ửng hồng, cô khẽ gọi tên với giọng điệu nũng nịu: "Đông Quân, ?"
Nụ môi Kỷ Đông Quân càng thêm rạng rỡ. Hắn phất tay một cái, bên cạnh chiếc bàn lớn lập tức tách thêm một chiếc bàn nhỏ, bên bày đầy những món cá thơm ngon.
Bạch Đoàn thấy liền hớn hở chạy sang chiếc bàn dành riêng cho để thưởng thức. Thời Thất vui mừng rướn hôn lên má Kỷ Đông Quân một cái: "Tiểu Quân Quân, nhất!"
Nghe cái danh xưng kỳ quái , nụ của Kỷ Đông Quân tắt ngấm. Hắn kéo cô lòng, khẽ c.ắ.n lên vành tai cô răn đe: "Phải gọi là Đông Quân."
Thời Thất hổ đỏ bừng mặt, bặm môi đáp.
Thấy cô im lặng, Kỷ Đông Quân xoay cô , nâng cằm cô lên và trực tiếp đặt xuống một nụ hôn nồng nhiệt.
Thời Thất dùng tay vỗ vỗ lên bờ vai vững chãi của , nhưng Kỷ Đông Quân càng siết c.h.ặ.t vòng tay hơn. Đôi môi vẫn quấn quýt lấy cô, trong khi bàn tay lớn bắt đầu yên phận mà vuốt ve dọc theo đường cong cơ thể.
Nhận ý đồ của , Thời Thất vội vàng dùng sức đẩy mạnh Kỷ Đông Quân . Cô mặt , tức tối mắng yêu: "Đồ lưu manh!"
Kỷ Đông Quân mặt dày sán gần: "Cho dù lưu manh, cũng chỉ lưu manh với một em thôi."
Hai má Thời Thất nóng ran, cô hờn dỗi lảng sang chuyện khác: "Ăn cơm thôi, bây giờ em đói lắm ."
Kỷ Đông Quân âu yếm xoa đầu cô: "Được , chúng ăn cơm."
Nửa giờ , hai dùng bữa xong. Kỷ Đông Quân để ý thấy Bạch Đoàn cũng no nê, phẩy tay, bát đĩa và thức ăn thừa bàn nháy mắt biến mất còn dấu vết.
Bạch Đoàn ý, quấy rầy gian riêng tư của hai nên chủ động yêu cầu Thời Thất đưa trở gian linh thức.
Kỷ Đông Quân khẽ vận ý niệm, một hộp sữa dâu tây xuất hiện trong tay. Hắn cô hỏi: "Em uống ?"
Thời Thất gật đầu lịa lịa: "Đương nhiên là ! Sao chứ."
Kỷ Đông Quân vặn nắp, tu một ngụm sữa lớn miệng, nhưng nuốt xuống mà cúi đầu áp môi lên môi cô. Dòng sữa dâu ngọt ngào, ấm nóng theo nụ hôn truyền sang khoang miệng Thời Thất, khiến cô ngoan ngoãn nuốt xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-tro-thanh-hac-nguyet-quang-cua-dai-lao/chuong-104-nu-hon-vi-sua-bo.html.]
Một vài giọt sữa trắng đục rỉ từ khóe môi Thời Thất, chảy dọc xuống cằm. Kỷ Đông Quân ôn nhu dùng ngón tay lau sạch vệt sữa vương đó.
Hắn dúi hộp sữa tay cô: "Uống em."
Thời Thất đón lấy, hút vài ngụm đưa trả cho : "Anh uống ."
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Kỷ Đông Quân vuốt nhẹ tóc cô từ chối: "Em uống , chỗ vẫn còn nhiều."
Thời Thất gật đầu, cất hộp sữa dâu gian của . Cô hào hứng : "Em gian linh thức đấy, xem thử ?"
Kỷ Đông Quân mỉm : "Chỉ cần em , sẵn lòng."
Thời Thất tít mắt: "Tất nhiên là em , nhưng mà biến một hình nhân thế mạng giống hệt em ."
Kỷ Đông Quân khẽ động ngón tay, giường lập tức xuất hiện một con rối dung mạo giống Thời Thất như đúc. Thời Thất cẩn thận kéo chăn đắp ngay ngắn cho hình nhân, vuốt mắt để nó khép y như đang ngủ say.
Xong xuôi, cô kéo tay Kỷ Đông Quân: "Chuẩn xong ? Em đưa gian của em nhé."
Hắn gật đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên má cô.
Bằng một ý niệm, Thời Thất đưa Kỷ Đông Quân tiến gian. Nhìn thấy mắt suối linh tuyền róc rách, Kỷ Đông Quân lập tức hiểu : Hóa đây chính là Hỗn Độn Không Gian trong truyền thuyết.
Cô tự hào khoe với : "Thế nào? Nơi ?"
Hắn cưng chiều vuốt tóc cô: "Chỉ cần là nơi em thấy , thì nó vĩnh viễn ."
Lời đường mật lọt tai, Thời Thất vui sướng hôn chụt lên má một cái: "Tiểu Quân Quân, tuyệt quá."
Đôi mắt Kỷ Đông Quân nguy hiểm híp . Hắn kéo thốc cô lòng, ôm c.h.ặ.t lấy, giọng trầm ấm mà uy h.i.ế.p: "Lẽ nào em quên mất gọi là gì ?"
Thời Thất lắc đầu nguầy nguậy: "Không , em là gọi Đông Quân mà. Đông Quân! Đông Quân! Đông Quân! Gọi thế hài lòng ?"