Chuyện lớn như vậy xảy ra, nếu tiếp tục ở lại nhà họ Lưu chỉ khiến mọi người thêm phần ngượng ngùng.
Mạnh Thiến Thiến đến từ biệt Lưu phu nhân.
Lưu phu nhân thầm cảm khái trước sự điềm tĩnh và lễ độ của nàng, chỉ tiếc rằng...
Trước khi lên xe, Hình thượng thư vội chạy theo.
"Cô Mạnh xin dừng bước."
Mạnh Thiến Thiến quay lại, khẽ thi lễ: "Hình đại nhân."
Hình thượng thư nói: "Bản quan có vài điều cần làm rõ với cô. Việc này do Thái thượng hoàng hạ chỉ, bản quan sẽ xử lý. Nghĩa tuyệt thư sẽ được giao đến tay cô trong vòng bảy ngày. Ngoài ra, bản quan đã tranh thủ cho cô thời hạn một tháng. Trong tháng này, dù cô có ở lại Lục gia, họ cũng không có quyền can thiệp."
Đúng là cơn mưa đúng lúc! Sự việc xảy ra đột ngột, nàng chưa kịp mua nhà, tạm thời chưa có chỗ dung thân.
Mạnh Thiến Thiến chân thành cảm tạ: "Đa tạ Hình đại nhân."
Hình thượng thư tiếp tục: "Lục gia đồng ý điều kiện này vì bản quan cũng cho họ một tháng để hoàn trả hồi môn cho cô. Nếu hết hạn vẫn không trả, quan phủ sẽ thi hành ép buộc."
Thấy Mạnh Thiến Thiến im lặng, Hình thượng thư tưởng nàng không hài lòng, thở dài: "Bản quan cũng chỉ làm theo pháp luật. Xét lại sổ sách năm năm không phải chuyện nhỏ, một tháng đã là giới hạn."
Mạnh Thiến Thiến chân thành đáp: "Tôi chỉ cảm thấy... quá tốt rồi, không biết nên cảm tạ đại nhân thế nào."
Một tháng so với dự tính của nàng đã nhanh hơn nhiều, lại có quan phủ đứng ra, đỡ tốn công sức hơn tự mình đòi.
Sau khi cảm ơn nhiều lần, Mạnh Thiến Thiến cùng Đàn Nhi, Lý ma ma, Vạn ma ma rời đi.
Phó thượng thư Bộ Hình Chu tiến đến, nhìn theo chiếc xe dần khuất, nghi hoặc hỏi: "Đại nhân, sao ngài đối đãi cô ta đặc biệt thế? Nghĩa tuyệt thư vốn phải tự đến nha môn nhận, ngài lại sai người đưa tận tay? Hơn nữa hồi môn, theo luật phải tự đi đòi, nếu nhà chồng không trả mới kiện lên công đường."
Quá trình này cực kỳ rườm rà, từ khởi kiện đến xét xử, ít nhất một năm, nhiều thì ba năm, thậm chí lâu hơn.
Nếu nhà chồng cố tình giữ, bản thân không theo đuổi, quan phủ cũng chẳng muốn nhúng tay.
Hình thượng thư trầm ngâm: "Từ khi Thái thượng hoàng nhường ngôi, có đạo thánh chỉ nào vượt qua đại đô đốc mà xuất hiện trước thiên hạ?"
Chu thị lang chợt hiểu: "Đúng vậy! Lúc nãy Phúc công công tuyên chỉ, đại đô đốc không ngăn cản. Chẳng lẽ là chủ ý của ngài? Không đúng, nếu đại đô đốc muốn ban chỉ, sẽ mượn danh thiên tử, không cần dùng Thái thượng hoàng. Vậy đạo chỉ này thực sự từ Thái thượng hoàng. Nhưng tại sao ngài giúp cô Mạnh? Sao đại đô đốc lại làm ngơ?"
Hình thượng thư thở dài: "Đại đô đốc giam lỏng Thái thượng hoàng nhiều năm, đây là đạo chỉ duy nhất không bị chặn. Cô gái này... không đơn giản."
Xe của Mạnh Thiến Thiến đi được nửa đường thì gặp xe Vương gia.
Nàng vội xuống xe, Vương phu nhân cũng định bước xuống, Mạnh Thiến Thiến nói qua cửa sổ: "Phu nhân không cần xuống, tiểu nữ chỉ xin nói vài lời."
Vương phu nhân cười: "Lời cảm ơn thì không cần."
Mạnh Thiến Thiến chân thành đáp: "Vẫn phải nói ạ."
Vương phu nhân bật cười, chợt chạnh lòng: "Thế đạo bất công với nữ nhi, nhưng ít ai có dũng khí như cô."
Người phụ nữ đầu tiên trong triều... "nghỉ chồng"!
Mạnh Thiến Thiến khiêm tốn: "Tiểu nữ chỉ may mắn được phu nhân nhiều lần giúp đỡ."
"Ta cũng chẳng giúp được gì nhiều."
Chủ yếu là nhờ thánh chỉ Thái thượng hoàng kịp thời... Dù trong lòng đầy nghi vấn, Vương phu nhân không hỏi lai lịch chiếu chỉ, chỉ hỏi: "Cô tính sao? Có định về U Châu?"
Mạnh Thiến Thiến lắc đầu: "Ở kinh thành còn việc chưa xong, tiểu nữ sẽ tạm lưu lại."
Nàng không nói rõ, Vương phu nhân cũng không ép.
Vương phu nhân đề nghị: "Hay cô dọn đến phủ ta trước, từ từ tính sau?"
Mạnh Thiến Thiến mỉm cười: "Đa tạ phu nhân, nếu một tháng sau vẫn chưa tìm được nơi ở, tiểu nữ sẽ đến làm phiền."
Biết tính nàng không hấp tấp, Vương phu nhân gật đầu: "Được, nếu gặp khó khăn, cứ đến Vương phủ tìm ta."
Mạnh Thiến Thiến đứng nhìn xe Vương gia khuất dạng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-toi-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-gian-than/chuong-61-chuan-bi-to-am-moi.html.]
"Tiểu thư, ta về Lục gia sao?" Vạn ma ma hỏi.
Mạnh Thiến Thiến nhìn trời đã dần sáng: "Đến nha môi."
Vạn ma ma tròn mắt: "Không dọn nhà nữa?"
"Muốn dọn, phải có nhà đã."
"Ừa, cũng phải."
Trên đường, nhân viên nha môn đã quét tuyết, xe ngựa chậm rãi di chuyển.
Lý ma ma và Vạn ma ma thức trắng đêm, giờ đã ngủ gục trong xe.
Đàn Nhi tỉnh táo nghịch dải ngọc trên cổ - thứ đã đeo từ khi Mạnh Thiến Thiến gặp nàng.
"Chụy ơi, chưởng lúc nãy đỉnh quá! Là võ công chi vậy?"
"Không tên."
Đàn Nhi bĩu môi: "Không tên... tiếc ghê."
Phiêu Vũ Miên Miên
Mạnh Thiến Thiến hỏi: "Em muốn ngủ thêm chút không?"
"Không nè! Ngủ hai ngày rồi! Chụy ngủ không?"
Mạnh Thiến Thiến lắc đầu: "Chụy cũng không buồn ngủ."
Giấc ngủ trong linh đường vô cùng sâu, chẳng mộng mị gì.
Khi xe đến nha môi, bà mối còn đang mơ màng.
"Bốp bốp! Bốp bốp!"
"Ai đó? Sớm thế này?"
Bà mối vừa mặc áo vừa càu nhàu mở cửa, định chửi rủa thì một thỏi vàng lóa mắt.
Mắt sáng rực, bà ta vồ lấy vàng, cười nịnh: "Vị cô nương này, ngài cần... Ủa, sao con bé này cũng tới?"
Nhìn thấy Đàn Nhi, nụ cười của bà mối tắt phụt.
Mạnh Thiến Thiến lên tiếng: "Xuân ma ma, vào nhà nói chuyện được không?"
Nghe giọng quen, nhìn Đàn Nhi, bà mối chợt hiểu: "Là... quý nhân!"
Trước đây Mạnh Thiến Thiến đến đều che mặt, đây là lần đầu bà ta thấy chân dung.
Kinh nghiệm nhiều năm trong nghề, bà mối chưa từng thấy mỹ nhân nào khí chất như nàng - phong thái như tùng như trúc, kiêu ngạo mà không kiêu căng, điềm tĩnh đĩnh đạc.
Mạnh Thiến Thiến ngồi xuống, đặt sổ sách lên bàn: "Người này, tôi cần."
Bà mối gật đầu lia lịa: "Thập... Thập Nương! Đi tìm tên què này... à không, vị công tử này!"
Mạnh Thiến Thiến nói thêm: "Ngoài ra, tôi muốn mua một tòa nhà yên tĩnh giữa phố, càng gần Chu Tước đại lộ càng tốt."
"Chu Tước đại lộ là phố thương mại sầm uất nhất, xung quanh toàn phủ quan lại... lại phải yên tĩnh, khó tìm lắm."
Mạnh Thiến Thiến đặt thêm thỏi vàng.
Bà mối vội giấu vào ngực: "Dễ tìm dễ tìm! Quý nhân muốn mua lớn cỡ nào? Có bao nhiêu tiền?"
Mạnh Thiến Thiến suy nghĩ: "Diện tích không quan trọng, hiện có một vạn lạng."
Bà mối mặt đen lại: "Một vạn lạng... mua nhà vệ sinh cũng không đủ."
Mạnh Thiến Thiến đứng dậy: "Vậy đành tìm người khác vậy. Trả vàng lại."
Bà mối ôm chặt ngực: "Khoan đã! Có một tòa năm vạn lạng, ta ép xuống ba vạn rưỡi được! Thú thật với quý nhân, đó là nhà hoang, c.h.ế.t nhiều người lắm!"
Mạnh Thiến Thiến gật đầu: "Dẫn đường."