Sau Khi Trọng Sinh, Tôi Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Gian Thần - Chương 60: Dứt Áo Với Quân

Cập nhật lúc: 2025-04-02 16:47:12
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt mọi người lóe lên vẻ kinh ngạc, giữa đêm khuya thanh vắng thế này, lại có chiếu chỉ của hoàng thượng?

Liệu có phải là chiếu chỉ viếng tang lão phu nhân họ Lưu? Lưu đại nhân, ngài thật gan lớn, dám đưa cáo phó vào tận cung cấm sao?

Lưu đại nhân ngơ ngác lắc đầu: "Ta làm gì có!"

Dù trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng không ai dám trễ nải, mọi người đồng loạt quay người, quỳ xuống nghênh đón.

Chỉ có Lục Nguyên là vẫn đứng im.

Khi viên thái giám tuyên chỉ bước đến gần, các quan viên mới nhận ra đây không phải thái giám thân cận của thiên tử, mà là Phúc công công bên cạnh Thái thượng hoàng.

Phúc công công, trên tay cầm phất trần, tay kia nâng chiếu chỉ, bước đến trước Mạnh Thiến Thiến.

Phiêu Vũ Miên Miên

"Mạnh thị tiếp chỉ!"

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía nàng.

Mạnh Thiến Thiến quỳ xuống, dáng vẻ đoan trang.

Phúc công công mở chiếu chỉ đọc:

"Thái thượng hoàng thánh dụ: U Châu Mạnh thị, tính tình ôn nhu, đoan trang hiền thục, ngoài đẹp trong khôn, nhân hậu khiêm tốn, tài năng đức độ, xứng đáng là mẫu mực của hiền thê. Thế nhưng từ năm 12 tuổi gả vào nhà họ Lục, dù hết lòng hiếu thuận, vẫn không được bình yên, chịu nhiều cay đắng. Trẫm quyết định hủy bỏ hôn ước giữa hai nhà, Mạnh thị và phu quân—"

Đọc đến đây, ông ta dừng lại.

Mọi người nghẹn họng, ly hôn?

Phúc công công tiếp tục: "Nghĩa tuyệt!"

Đạo chiếu chỉ này còn khiến người ta sửng sốt hơn cả việc lão phu nhân họ Lục… có thai.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Thái thượng hoàng đích thân hạ chiếu, cho tiểu cô nương họ Mạnh… "nghỉ chồng"?

"Ngươi véo ta một cái xem."

"Úi da! Bảo véo chứ đâu phải bảo đấm!"

Vị võ tướng lắm lời kia ôm bụng bị đồng liêu đ.ấ.m đau điếng, tin rằng mình không nằm mơ.

Mọi người như bị sét đánh giữa trời quang, đờ đẫn đến mức không thốt nên lời, cả sân im phăng phắc.

Giữa tiếng gió tuyết gào thét, giọng nói bình thản của Mạnh Thiến Thiến vang lên rõ ràng:

"Dân nữ tuân chỉ."

Nàng đưa hai tay lên, ổn định tiếp nhận chiếu chỉ.

Phúc công công quay sang Thượng thư Bộ Hình: "Phiền ngài soạn thảo nghĩa tuyệt thư."

Khác với thư ly hôn hay thư bỏ vợ có thể tự viết, nghĩa tuyệt thư bắt buộc phải do quan phủ soạn, đóng dấu công đường.

Thượng thư Bộ Hình cung kính vòng tay: "Hạ quan tuân theo ý chỉ của Thái thượng hoàng."

Lục Hành Chu nhanh chóng bước đến bên Lục Nguyên, cung kính thi lễ, khẽ nói: "Lục gia nguyện một lòng theo đại đô đốc, chỉ mong đại đô đốc vì Lục gia ra tay!"

Lục Nguyên khẽ cười lạnh lùng: "Lục Hành Chu, ngươi muốn bản đốc công khai chống chỉ sao?"

Lục Hành Chu giấu giếm, nhưng hắn thì không, câu nói này ai nấy đều nghe thấy.

Ánh mắt khinh bỉ của mọi người đổ dồn về phía hắn.

Lục Nguyên khoanh tay trong ống tay áo ấm, lười nhạt nhếch mày: "Xem đủ náo nhiệt rồi, đi thôi."

Thượng Quan Lăng đi theo hắn, khi qua người Lục Hành Chu, còn vỗ vai cười nói: "Lục đại nhân, chúc mừng nhé, cô con dâu bất hiếu ấy, mất thì mất thôi, chỉ nhớ trả lại hồi môn cho người ta đấy, nghĩa tuyệt là án quan, nha môn sẽ tra xét kỹ lắm!"

Lục Hành Chu khí huyết ngược dòng.

Hắn rõ ràng đã theo phe thiên tử, ai ngờ phụ thân của thiên tử lại thẳng tay đ.â.m một nhát!

Hào quang và vinh diệu mà con trai hắn gặt hái trên chiến trường, sớm muộn cũng bị tin tức "bị nghỉ chồng" này che lấp.

Có phải hắn đã chọn sai người?

Nếu từ đầu không do dự giữa thiên tử và Lục Nguyên, mà sớm quy phục Lục Nguyên ngay từ tiệc chọn tuổi, liệu có còn đạo chiếu chỉ khiến cả Lục gia nhục mặt đêm nay?

Nhưng điều khiến Lục Hành Chu càng không thể hiểu nổi là, tại sao Thái thượng hoàng lại can thiệp vào chuyện của Lục gia?

Đâu chỉ hắn, tất cả mọi người đều mờ mịt, kể cả Mạnh Thiến Thiến – người trực tiếp nhận chỉ.

Theo nàng biết, Thái thượng hoàng đang bệnh nặng, ở hành cung dưỡng bệnh, đã lâu không bận tâm việc kinh thành.

Huống chi Thái thượng hoàng đâu quen biết nàng, dù có can thiệp cũng chẳng nhằm vào nàng.

Có phải đã có người đến trước mặt Thái thượng hoàng thỉnh cầu cho nàng?

Liệu có phải là Lục Nguyên?

Không, với hắn, nàng chỉ có chút giá trị lợi dụng, đâu đáng để hắn "cầu xin" Thái thượng hoàng.

Phu nhân họ Vương?

Vừa rồi bà ta còn kinh ngạc hơn cả nàng, hơn nữa nàng cũng chưa từng đề cập ý muốn thoát khỏi Lục gia với bà ta.

Vậy cũng không phải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/sau-khi-trong-sinh-toi-tro-thanh-bach-nguyet-quang-cua-gian-than/chuong-60-dut-ao-voi-quan.html.]

Rốt cuộc là ai?

Đang suy nghĩ, một bóng người cao lớn đột nhiên áp sát, Mạnh Thiến Thiến hai ngón tay khẽ động, một cây kim bạc vụt ra.

Khi nhận ra người đến, nàng lập tức thu kim về tay áo.

Sau lần lỡ tay thương Lục Nguyên trước đó, nàng đã luyện tập rất nhiều, nếu gặp tình huống tương tự ở chùa, nàng có thể kiểm soát tốt hơn.

Không phải vì Lục Nguyên, mà vì sinh mệnh của chính mình.

"Ngươi muốn gì?"

Mạnh Thiến Thiến thu tay về, bình thản hỏi.

Lục Tiêu Hán nắm chặt tay, ánh mắt rực lửa: "Đưa ta xem chiếu chỉ! Ta phải xác minh… chiếu chỉ này thật hay giả!"

Mạnh Thiến Thiến đưa chiếu chỉ cho hắn.

Lục Tiêu Hán cầm lấy, mỗi chữ đọc qua, ánh mắt lại lạnh thêm một phần.

Là thật!

Đúng là thật!

Sao có thể như vậy?

Ánh mắt hắn như muốn phun lửa, chỉ muốn xé tan đạo chiếu chỉ nhục mạ này!

Mạnh Thiến Thiến nhìn Phúc công công: "Xin hỏi công công, nếu chiếu chỉ bị hủy, ý chỉ của Thái thượng hoàng còn hiệu lực không?"

Phúc công công cười: "Chắc không ai dám hủy chiếu chỉ đâu, đó là trọng tội phải c.h.é.m đầu."

"Ủa, cái chi rứa? Đẹp ghê ta!"

Đàn Nhi đột nhiên xuất hiện bên cạnh Lục Tiêu Hán, giật phắt chiếu chỉ về tay.

Hai tay nàng mạnh bạo giương ra, chiếu chỉ đứt làm đôi.

Mọi người há hốc kinh ngạc!

Đàn Nhi nhận ra bầu không khí khác thường, chớp mắt nhìn Mạnh Thiến Thiến: "Chị ơi, nó tự đứt đó."

Các quan viên đồng loạt ngó nghiêng, kẻ ngẩng mặt lên trời, người gãi đầu gãi tai.

"Aiya, đến giờ túc trực rồi! Đi thôi đi thôi!"

Mọi người ùa nhau tản đi.

Phúc công công cười: "Khâu lại là được."

Lục Tiêu Hán: "Lúc nãy ngài không nói thế!"

Lý ma ma và Vạn ma ma cũng chạy tới, Lý ma ma đưa Phúc công công một túi ngân lượng.

Phúc công công cười nhận, nói với Mạnh Thiến Thiến: "Chúc mừng cô Mạnh khôi phục tự do, lão nô còn phải về bẩm báo Thái thượng hoàng, xin phép lui trước."

Mạnh Thiến Thiến tự mình tiễn ông ra cổng viện, suy nghĩ một chút, hỏi: "Có thể hỏi Phúc công công, đạo chiếu chỉ này là do ai thỉnh cầu không?"

Phúc công công ôn hòa đáp: "Là thiện duyên do chính cô Mạnh kết tạo."

Mạnh Thiến Thiến lẩm bẩm: "Thiện duyên… của ta?"

"Mạnh Thiến Thiến!"

Lục Tiêu Hán không nhịn được nữa, giận dữ xông đến.

Đàn Nhi thoắt biến, đứng chắn trước Mạnh Thiến Thiến, một cước đá hắn lùi mười bước!

"Dám hống hách với chụy ta, đừng trách ta không khách khí!"

Lục Tiêu Hán vừa đỡ được một cước, hai cánh tay đã tê dại.

Hắn nhíu mày, vừa giận vừa kinh ngạc nhìn Đàn Nhi.

Mạnh Thiến Thiến thản nhiên nói: "Lục Tiêu Hán, ta và ngươi đã không còn là vợ chồng, sau này đừng giở trò gia trưởng trước mặt ta."

Lão phu nhân như điên định xông đến xé mặt Mạnh Thiến Thiến, bị Lục nhị gia dùng hết sức ôm chặt.

"Buông ta ra! Ta phải đánh c.h.ế.t tiểu yêu tinh đó!"

Đàn Nhi giơ nắm đấm: "Lại đây! Xem xương cốt mày cứng hay nắm đ.ấ.m tao cứng hơn!"

Lão phu nhân trợn mắt nhìn Mạnh Thiến Thiến, hằn học chửi: "Ban đầu không nên đồng ý cho mày vào cửa… ba tuổi đã khắc c.h.ế.t cha mẹ! Vào nhà lại khắc c.h.ế.t ông nội Tiêu ca! Giờ còn hại Tiêu ca, khiến hắn không ngẩng đầu lên được ở kinh thành! Mày chính là sao xấu! Ai dính vào mày cũng không có kết cục tốt—"

"Bốp!"

Một tầng nội lực vô hình tạt thẳng vào mặt lão phu nhân.

Đàn Nhi tròn mắt: "Uwa!"

Lão phu nhân tưởng Đàn Nhi đánh, ôm mặt trợn mắt: "Mày dám đánh ta?"

Đàn Nhi khoanh tay: "Đánh mày thì sao? Còn nói bậy, tao g.i.ế.c mày luôn!"

Lục Tiêu Hán nghiến răng nhìn Mạnh Thiến Thiến: "Ta sẽ không nghĩa tuyệt với mày!"

Mạnh Thiến Thiến nhàn nhạt đáp: "Muốn chống chỉ? Được, mong rằng ngươi có gan!"

Bảo Châu Châu siêu hung dữ: "Uwa!"

Loading...