Sau Khi Trọng Sinh Tôi Không Làm Một Người Mẹ Kế Tốt Nữa 3 - Chương 8: Giận dữ tới mặt mũi tím tái

Cập nhật lúc: 2024-12-22 17:23:12
Lượt xem: 177

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô ta nói chuyện rất lớn tiếng, giống như sợ Tống Ngôn không nghe thấy, nói xong còn hả hê nhìn Tống Ngôn, bộ dạng giống như muốn nói “chị đợi em cáo trạng đi”.

Ai ngờ một câu “Anh cả” còn chưa thốt ra, Bùi Duật Sâm đã dừng bước lại.

Anh ta đứng lại bên cạnh Tống Ngôn.

Nhẹ nhàng nói với cô: “Em về rồi.”

Tống Ngôn thu hồi ánh mắt, ngẩng đầu nhìn anh ta: "Anh đang tìm em à?"

Bùi Duật Sâm khẽ gật đầu: "Anh thấy thuốc bắc của em đã hết, đợi lát nữa anh đi qua bên kia một chuyến, thuận tiện tới bệnh viện mua về cho em, tối nay có lẽ anh sẽ không về, em và Tiểu Bảo nghỉ ngơi sớm đi nhé.”

Rõ ràng khuôn mặt anh ta vẫn lạnh lùng, nghiêm nghị.

Nhưng lúc nói chuyện lại không hề uy nghiêm một chút nào.

Lại giống như đang báo cáo hành trình của mình cho Tống Ngôn vậy.

Chuyện này khiến mấy nữ sinh đang chuẩn bị rời đi đều trợn tròn mắt nhìn.

Không phải vừa rồi Bùi Thanh Thanh còn nói quan hệ giữa hai người không tốt, anh cả của cô ta không thích Tống Ngôn sao? Anh ta có người yêu thanh mai trúc mã, còn muốn ly hôn với Tống Ngôn sao?

Sao bây giờ lại không hề giống cô ta nói một chút nào?

Vừa rồi bọn họ còn có chút sợ hãi khi nhìn thấy Bùi Duật Sâm, rõ ràng đối phương nhìn còn trẻ như vậy nhưng khí chất trên người anh ta lại mạnh mẽ hơn cả những người lớn tuổi trong gia đình bọn họ, khiến người ta sợ hãi phát khiếp, không dám tới gần.

Lại không ngờ anh ta lại nói như vậy với chị dâu của Bùi Thanh Thanh.

Khi đối mặt với cô, thái độ giống như thép cứng được tôi luyện cũng hoá mềm.

Mấy cô gái đưa mắt nhìn nhau, cảm thấy tức giận khi bị người khác lừa gạt.

Bùi Thanh Thanh nhìn thấy lời nói, thái độ của anh trai cô khi nói chuyện với Tống Ngôn, cô ta kinh ngạc tới trợn to hai mắt.

Lúc này, bên tai truyền đến giọng nói nghi hoặc của các bạn cùng lớp: "Thanh Thanh, không phải cậu nói anh trai đến đón cậu sao?"

Trong lúc nhất thời, trên gương mặt cô ta lộ ra vẻ xấu hổ, Bùi Thanh Thanh ngây ngốc không nói nên lời.

Cô ta vốn là nghĩ như vậy, dù sao mình và anh trai cũng đã rất nhiều năm không gặp.

Khó khăn lắm cô ta mới về nhà một lần, anh cả của cô ta vừa đúng lúc xuất hiện ở đây, không phải đến đón cô ta thì là gì?

Không ngờ lại bị vả mặt ngay lập tức.

Bùi Thanh Thanh c.h.ế.t lặng.

Anh cả không phải đến đón mình mà là đi tìm Tống Ngôn, còn nói chuyện với cô nhẹ nhàng như vậy.

Sự dịu dàng trên khuôn mặt anh ta là điều Bùi Thanh Thanh rất ít khi nhìn thấy.

Mối quan hệ giữa anh trai và Tống Ngôn từ khi nào lại trở nên tốt đẹp như vậy?

Tống Ngôn gật đầu, cô suýt chút nữa đã quên mất việc này, nhưng nếu Bùi Duật Sâm muốn đến đó, cũng sẽ thuận tiện, cô sẽ không cần đi thêm một chuyến nữa.

Chỉ là không ngờ rằng anh ta vậy mà còn chú ý tới việc thuốc của cô đã hết.

"Được rồi, vậy làm phiền anh." Giọng điệu khách sáo của cô khiến người đàn ông không nhịn được cau mày một cái.

Nhưng anh ta cũng không nói gì: "Về sớm một chút đi."

Nhìn hai người nói chuyện hồi lâu, lại không hề chú ý tới mình, sắc mặt của Bùi Thanh Thanh lúc trắng lúc xanh.

Nhưng rất nhanh cô ta lại tự an ủi bản thân, chắc chắn là nhiều năm không gặp, cô ta đã trưởng thành, cho nên trong lúc nhất thời anh cả không nhận ra cô ta mới có thể không để ý như vậy.

Thế là cô ta uất ức hét lên: "Anh cả, em là Thanh Thanh!"

Quả nhiên, Bùi Duật Sâm đưa mắt nhìn sang, khi nhìn thấy Bùi Thanh Thanh, anh ta dừng lại một chút.

Anh ta được tuyển dụng từ rất sớm, thời gian ở trong quân đội nhiều hơn ở nhà, lúc đó Bùi Thanh Thanh vẫn còn rất nhỏ.

Hai anh em cũng không tiếp xúc nhiều.

Chỉ thỉnh thoảng về nhà mới gặp nhau được một lần.

Em trai và em gái của anh ta đều không thân thiết với anh ta, nên tự nhiên bọn họ không có tình cảm sâu sắc gì.

Lúc này Bùi Duật Sâm nhìn thấy cô ta, biểu cảm cũng không thay đổi nhiều.

Anh ta chỉ khẽ gật đầu, chỉ nói một câu: "Về nhà rồi à?"

Biểu cảm của anh ta rất bình thản, giống như trước mặt anh ta chỉ là một người xa lạ.

Nếu là trước đây Bùi Thanh Thanh cũng không thèm để ý đến thái độ này của anh ta, dù sao người anh cả Bùi Duật Sâm này từ nhỏ đã lạnh lùng, lãnh đạm với tất cả mọi người, cô ta cũng đã sớm quen rồi.

Nhưng bây giờ nhìn thấy anh ta vừa mới nói chuyện nhẹ nhàng với Tống Ngôn.

Vừa quay đầu đã đối xử với người em gái ruột là mình vô cùng lạnh lùng, thờ ơ.

Trong lòng cô ta cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Đây không phải là cố tình làm mình mất mặt trước mặt các bạn cùng lớp sao?

Bùi Thanh Thanh không nhịn được dậm chân một cái, chỉ vào Tống Ngôn nói: "Anh cả, anh có biết chị ấy vừa mới nói em thế nào không?"

Tống Ngôn nhíu mày: "Chị nói em cái gì?"

"Chị, chị nói em xấu xí!"

Bùi Thanh Thanh tức giận nói.

Tống Ngôn suýt chút nữa không nhịn được cười ra tiếng.

Sắc mặt của Bùi Thanh Thanh càng tái xanh.

Vốn dĩ cô ta muốn tố cáo Tống Ngôn ăn mặc không đứng đắn, nhưng nhìn thấy hiện tại anh trai cô ta có vẻ rất tốt với Tống Ngôn, cảm thấy mình nói như vậy cũng chẳng có tác dụng gì.

Cô ta vô thức nghĩ tới lời nói của Tống Ngôn nói cô ta càng ngày càng xấu xí..

Càng nghĩ, cô ta càng tức giận.

Lúc đó cô ta vừa mới nhìn thấy Tống Ngôn quá kinh ngạc, cho nên không kịp phản ứng, bây giờ nhớ lại suýt chút nữa ức giận muốn hộc máu.

Lần này trở về, cô ta chính là muốn xin tiền đi mua mỹ phẩm dưỡng da, cũng là bởi vì trên mặt có quá nhiều mụn, không mịn màng, khiến cô ta ở trong trường không dám ngẩng đầu lên.

Tống Ngôn nói lời này, rõ ràng là đang chọc vào chỗ đau của cô ta!

Thật là đáng ghét!

Nhìn thấy Tống Ngôn còn cười, cô ta càng thêm tức giận: "Chị còn dám cười em, anh cả, anh nhìn chị dâu kìa!”

Bùi Duật Sâm rời ánh mắt khỏi người Bùi Thanh Thanh, lại nhìn về phía Tống Ngôn.

Mặc dù trên mặt Bùi Thanh Thanh có rất nhiều mụn, không dễ nhìn cho lắm.

Nhưng anh ta tin rằng Tống Ngôn không phải loại người dùng vẻ bề ngoài để công kích người khác.

Tống Ngôn nói: “Lúc đó em còn mắng chị xấu xí dị hợm, chị còn nghĩ rốt cuộc là tiên nữ giáng trần nào nói chị xấu xí, vừa quay đầu lại đã đối mặt với em. Ừm... Lúc đó chị đúng là bị giật mình, hoá ra trên thế giới này còn có người xấu xí hơn cả chị, cho nên mới cảm thán một chút.”

"Không ngờ em lại cho rằng chị đang chê bai em, lúc đó chị chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi."

Tống Ngôn nói xong, đôi lông mày thanh tú nhíu lại: "Chẳng lẽ em lại muốn chị phải nói dối để em vui vẻ sao?"

Không mang theo một chữ thô tục nào, nhưng đều là mắng cô ta xấu xí.

Mũi của Bùi Thanh Thanh vặn vẹo đi vì tức giận.

Chỉ ngón tay về phía Tống Ngôn không nói nên lời.

Cô ta lập tức nhìn về phía Bùi Duật Sâm, dùng biểu cảm uất ức chờ mong anh sẽ có thể nói chuyện giúp mình.

Lại thấy sắc mặt của Bùi Duật Sâm trở nên u ám.

Cô ta thầm nghĩ, hay cho cô rồi Tống Ngôn, dám mắng tôi trước mặt anh trai tôi, cô đang muốn c.h.ế.t phải không?

Cho dù bây giờ anh cả của cô ta có chút tình cảm với cô, cũng sẽ không tha thứ cho việc cô nói về em gái mình như vậy.

Quả nhiên, Bùi Duật Sâm lên tiếng.

"Em quá đáng rồi đấy."

Đôi mắt của Bùi Thanh Thanh sáng lên, cô ta lập tức đắc ý trừng mắt nhìn Tống Ngôn.

"Anh cả, anh nói đúng đấy, chị ấy nói không phải là tiếng người!”

Bùi Duật Sâm lạnh lùng quay người lại, thấp giọng lạnh lùng nói: “Anh đang nói em, Bùi Thanh Thanh.”

"Cái gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-toi-khong-lam-mot-nguoi-me-ke-tot-nua-3/chuong-8-gian-du-toi-mat-mui-tim-tai.html.]

Bùi Thanh Thanh sửng sốt.

“Tống Ngôn là chị dâu của em, lần sau em còn dám nói cô ấy một câu thử xem?”

Giọng nói của Bùi Duật Sâm vô cùng lạnh lùng, không có chút cảm xúc nào, sắc mặt của anh ta âm trầm khó coi. Lúc này Bùi Thanh Thanh mới nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, sắc mặt cô ta tái nhợt vì sợ hãi: "Em không phải..."

Mấy người bạn học không dám đứng chung với cô ta, cẩn thận lùi lại tránh sang một bên.

Không nói những cái khác, người anh cả này của Bùi Thanh Thanh thực sự quá đáng sợ.

Nhưng chính Bùi Thanh Thanh cũng đã nói bậy.

Bọn họ suýt chút nữa đã tin.

"Xin lỗi đi."

"Cái gì?"

"Anh bảo em xin lỗi chị dâu của em ngay."

"Em..." Đôi mắt của Bùi Thanh Thanh mở to, giọng nói của anh trai vang lên giống như trời sập xuống, cô ta không thể tin được.

Tất nhiên cô ta không muốn xin lỗi, điều đó quá mất mặt!

"Nhưng chị ấy cũng nói em xấu." Nói xong, cô ta hung hăng trừng mắt liếc nhìn Tống Ngôn.

Tống Ngôn lại rất bình tĩnh: "Chị không hề nói em xấu, chỉ là sau khi em nói chị xấu, chị mới nghĩ em còn xấu xí hơn.”

Còn nói mãi không chán, mình chẳng qua chỉ nói cô một câu xấu xí dị hợm, cô mười câu thì hết chín câu nói mình xấu xí! Bùi Thanh Thanh suýt chút nữa ngất đi vì tức giận.

"Chi, chị quá đáng rồi!"

"Được rồi." Bùi Duật Sâm ngắt lời cô ta: "Nói câu xin lỗi rất khó sao? Chị dâu của em có thể nào em cũng không được nói xấu sau lưng cô ấy.”

"Chị ấy còn mắng em, anh cả không nghe thấy sao? Anh quá bất công rồi."

Bùi Duật Sâm nói: "Nếu như em không mắng cô ấy trước, cô ấy có mắng em không?"

Bùi Thanh Thanh nghẹn họng.

Mấy cô gái kia cũng giật giật áo cô ta: "Thanh Thanh, hay là cậu xin lỗi đi, cũng không có gì mà.”

"Đúng vậy, cậu không sợ mất mặt, chúng tôi cũng sợ mất mặt."

Khuôn mặt Bùi Thanh Thanh đỏ bừng, chỉ cảm thấy cả thế giới đều đang chống lại mình.

Anh cả đứng về phía Tống Ngôn thì cũng thôi đi, tại sao bạn của cô ta cũng yêu cầu cô ta phải xin lỗi?

Cô ta cảm thấy uất ức nhưng thật ra trong lòng đã có chút hối hận, không thể cúi đầu được, nhưng muốn bỏ chạy cũng không dám, đôi mắt của anh cả còn đang nhìn cô ta chằm chằm.

Nếu đắc tội với anh cả, sau này anh ta không cho mình tiền nộp học phí thì phải làm thế nào?

Mẹ cô ta đã nói, anh cả của cô ta bây giờ có tiền đồ, khi anh ta trở về nhất định phải tạo dựng mối quan hệ tốt đẹp, không thể giống như trước kia.

Lúc này trong lòng cô ta rất không cam tâm nhưng cũng không dám phản bác, vì thế cứng rắn nói ra một câu: "Em sai rồi, sau này em không nói như vậy nữa là được rồi phải không?"

Sắc mặt của Bùi Duật Sâm càng trở nên u ám: "Anh bảo em xin lỗi chị dâu của em, chứ không phải xin lỗi anh."

"Em cũng đã học mười mấy năm, nhà trường dạy em không biết lễ phép như vậy à? Rõ ràng em đừng nên đi học nữa đi."

Bùi Thanh Thanh bị dạy một bài học như vậy trước mặt mọi người, xấu hổ mặt đỏ tới mang tai, nhưng còn chưa kịp tức giận thì đã bị câu nói đừng đi học của anh trai dọa cho sợ gần chết, sắc mặt tái nhợt, cô ta toát mồ hôi lạnh, nói với Tống Ngôn.: “Em xin lỗi, chị dâu, em thật sự biết mình sai rồi, sau này em sẽ không bao giờ nói năng lung tung nữa.”

Tống Ngôn gật đầu một cái nói: "Chị không tha thứ cho em."

Bùi Thanh Thanh: "..."

Mọi người đều lộ ra biểu cảm xấu hổ.

Ngay cả Bùi Duật Sâm cũng ngạc nhiên nhìn cô.

Lại nghe thấy Tống Ngôn tiếp tục nói: “Xin lỗi thì miễn đi, chỉ cần em nhớ trả lại đồ trang sức mà em đã lấy của chị là được, quần áo chị cũng không cần lấy lại, nhưng cũng không thể cho không em được, tạm tính toán tổng cộng hai mươi tệ, em trả lại tiền cho chị.”

Trong ánh mắt sửng sốt của cô ta, Tống Ngôn lại nói tiếp: “Cũng không phải là chị hẹp hòi, ngay cả quần áo cũng không cho em, chị chỉ là lo cho em sẽ hình thành thói quen xấu tiếp cận người khác để lấy đồ của người ta. Chị là chị dâu của em, em không trả lại cho chị, chị có thể không so đo với em, những người khác lại không tốt bụng giống như chị, cho nên phải để em trả giá một chút mới hiểu được đạo lý này.”

Những người xung quanh cũng cảm thấy có lý, lần lượt gật đầu.

Sắc mặt Bùi Thanh Thanh xanh mét vì tức giận.

Hai mươi tệ, mấy bộ quần áo rách của cô mà có giá hai mươi tệ, sao cô không lên trời luôn đi?

Thôi bỏ đi, lần này lần này coi như mình nhận thua, sau này sẽ có rất nhiều cơ hội để trả thù lại.

Chỉ cần chịu đựng cô lần này thôi.

Dù sao chờ mình về nhà, cho dù không trả lại cho cô thì cô có thể làm gì được?

Nghĩ đến đây, trong lòng Bùi Thanh Thanh cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Không ngờ, Tống Ngôn lại nói: “Xem ra các em là bạn rất thân, bởi vì sự việc này có lẽ đã có ấn tượng không tốt về Thanh Thanh. Nhưng biết sai, có thể sửa chữa chính là đứa trẻ ngoan. Lần này các em sẽ chứng kiến cô ấy sửa lại thói quen xấu, sau này vẫn sẽ là bạn tốt của nhau. Dù sao thì chị cũng lo lắng cô ấy không lấy được gì từ chỗ chị lại vươn tay về phía các em, như vậy thì không tốt cho lắm.”

Lời này vừa nói ra, mấy cô gái đã đưa anh mắt chán ghét nhìn về phía Bùi Thanh Thanh.

Nhưng lập tức trở mặt cũng không hay ho, vì vậy bọn họ không khách sáo nói: "Đúng vậy, Thanh Thanh, chị dâu của cậu nói rất đúng, hành vi của cậu như vậy là sai.

“Cậu mau trả lại đồ đạc và tiền của chị dâu cho chị ấy đi, nếu không sau này chúng ta sẽ không làm bạn với cậu nữa.”

Bùi Thanh Thanh sắc mặt tái xanh, tức giận suýt chút nữa ngất đi.

Nhìn thấy Bùi Thanh Thanh giận dữ tới mặt mũi tím tái rời đi, Tống Ngôn rất hài lòng.

Ở kiếp trước bởi vì Bùi Thanh Thanh nói năng bậy bạ, tung tin đồn nhảm khắp nơi, làm hại cô không thể không ngóc đầu lên được trong khu nhà, bị người khác chỉ trỏ.

Lần này cô cũng muốn dùng cách tương tự đáp lễ.

Bùi Duật Sâm không nói gì, chỉ ánh mắt nhìn cô mang theo mấy phần cảm xúc mà Tống Ngôn không thể hiểu được.

Sau đó anh ta rời đi.

Khi Tống Ngôn trở về nhà, cảm thấy bầu không khí có chút kỳ lạ.

Hai đứa trẻ có lẽ đã tự mình trở về, lúc này ngồi vào bàn, cách xa nhau, sắc mặt không được dễ nhìn cho lắm.

Khi bọn họ nhìn thấy cô, trên khuôn mặt của hai đứa trẻ đồng thời hiện lên một tia lo lắng.

"Có chuyện gì vậy?" Tống Ngôn nghi hoặc hỏi.

Hai đứa trẻ nhanh chóng liếc nhìn cô một cái.

Tống Ngôn nhíu mày càng sâu hơn.

"Tiểu Bảo, con nói đi."

Tiểu Bảo cắn môi nói: “Cô giáo bảo ngày mai bảo mẹ đi họp phụ huynh cho con.”

Buổi trưa hôm nay khi đang ngủ trưa ở trường, cậu bé lại có một giấc mơ.

Trong giấc mơ cậu bé đã lớn hơn bây giờ rất nhiều.

Trong mơ, mẹ đi họp phụ huynh cho anh em Bùi Quý Xuyên, nói là mẹ của bọn họ.

Cậu bé rất tức giận, đánh nhau với Bùi Quý Xuyên, còn đẩy Bùi Điềm Điềm xuống đất.

Sau đó, giáo viên ở trường học phạt cậu bé, còn gọi mẹ tới trường.

Sau đó giáo viên mắng cậu bé, lại mắng cả mẹ.

Tiểu Bảo cho rằng trong giấc mơ mình có vẻ là một đứa trẻ hư.

Mẹ không đánh cậu bé, chỉ dùng ánh mắt cực kỳ khó chịu nhìn chằm chằm cậu bé.

Tiểu Bảo cảm thấy trong lòng mình đau xót, rất uất ức, rõ ràng là mẹ bất công, mẹ lại nhìn cậu thất vọng như vậy, cậu không để ý tới mẹ, mẹ cũng phớt lờ cậu, mẹ cũng không nói một lời nào với cậu.

Giấc mơ này quá ngột ngạt, Tiểu Bảo rất buồn bã. Cậu cảm thấy cái nhà này dường như không còn là của mình nữa... Nhưng cậu bé lại rất yêu thương mẹ, mẹ không nói chuyện với cậu, cậu rất buồn, nhìn thấy mẹ vì mình mà bị mắng, cậu cũng rất hối hận, nét mặt của mẹ có vẻ như rất khó chịu, có lẽ cậu bé thực sự đã làm tổn thương mẹ.

Tiểu Bảo vô cùng hối hận, quyết định cho dù sau này mẹ cậu có đi họp phụ huynh cho Bùi Quý Xuyên thì cậu cũng sẽ không bốc đồng đánh nhau với cậu ta nữa.

Sau đó cậu khóc lóc tỉnh dậy, cô giáo lại thông báo ngày mai sẽ có buổi họp phụ huynh.

Tiểu Bảo sửng sốt.

Ban đầu cậu bé nghĩ chắc chắn rằng chính mẹ sẽ đi họp phụ huynh cho mình.

Nhưng sau khi mơ thấy giấc mơ đó, cậu bé lại có chút không chắc chắn lắm.

"Không phải chỉ là họp phụ huynh thôi sao? Có gì mà không thể nói ra được?" Tống Ngôn nghi hoặc.

Nói xong cô đột nhiên nhận ra điều gì đó. 

Loading...