Tống Ngôn khựng lại một chút.
Cô bước ra ngoài, trong lòng cũng có chút nghi hoặc, sao lại có người viết thư cho mình?
Khi cô cầm lên xem thì thấy đó là thư của anh cả cô viết, nói rằng bố cô đã nói tất cả cho bọ họ rồi, bọn họ không trách cô.
Hơn nữa, anh ấy cũng đã tìm cho bố một công việc tốt ở Hải Thành, bảo sau này cô không cần phải lo lắng nữa, khi có cơ hội thì trở về gặp bọn họ, v.v.
Tống Ngôn và anh trai cô đã không gặp nhau rất nhiều năm, bởi vì sau khi kết hôn anh trai cô đã đưa vợ đi theo người ta ra ngoài làm công.
Vào thời đại này, giao thông vận tải kém phát triển, gọi điện thoại rất tốn kém, có đôi khi viết một phong thư, cũng phải mất mười ngày nửa tháng mới có thể tới nơi.
Thời gian trôi qua, bọn họ dần dần không còn liên lạc với nhau nữa.
Cô không ngờ rằng người đã lâu không gặp lại đột nhiên lại viết thư cho cô, xem ra hiện tại bố cô cũng đã ổn định lại.
Trong lòng Tống Ngôn cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nói thà phá chùa còn hơn phá đi một cuộc hôn nhân cũng không phải không có lý, ở thời đại này ly hôn phụ nữ không thể sống tố, đàn ông cũng như vậy.
Cho nên tất cả mọi người đều là có thể cho qua thì sẽ cho qua, không ai sẵn lòng ly hôn.
Trước đó cô không biết những việc mẹ cô đã làm sau lưng cả nhà, dù sao ngoại trừ những chuyện này, mẹ cô luôn đối xử rất tốt với bố con cô, bọn họ cũng coi như là một gia đình hạnh phúc.
Nhưng ai có thể ngờ đằng sau vẻ hạnh phúc này lại ẩn chứa nhiều tính toán như vậy?
Nếu như không phải là bởi vì chuyện này thì bố cô đã không ly hôn với bà ấy.
Chỉ mới mấy tháng trước đó, bọn họ vẫn là một cặp vợ chồng hạnh phúc trong thôn.
Tống Ngôn được trùng sinh một kiếp, có cơ hội thay đổi mọi thứ.
Mặc dù rất ngạc nhiên trước những chuyện này nhưng cô cũng không phải không thể chấp nhận được.
Cho nên người đả kích lớn nhất trong chuyện này thật ra vẫn là bố cô.
Tống Ngôn đọc xong, mở ra, lại phát hiện bên trong còn có một phong bì khác.
Bên trong chứa đầy tiền.
Tống Ngôn nhìn kỹ một chút, phát hiện có khoảng một nghìn tệ.
Bọn họ lại còn gửi cho cô nhiều tiền như vậy.
Cô có chút ngạc nhiên, nhưng có lẽ bởi vì bố cô biết hoàn cảnh của cô và Tiểu Bảo, hơn nữa trước đó cô cũng đã nói với ông ấy rằng cô muốn đi học đại học.
Cho nên bọn họ mới gửi rất nhiều tiền về cho cô.
Bọn họ sợ nhà họ Bùi không ủng hộ cô làm việc này, mặc dù bố cô không nói gì vì nhưng ông ấy cũng biết việc nuôi một đứa trẻ, còn muốn đi học đại học thực sự là một chuyện viển vông.
Mặc dù cô không biết tình hình anh cả và chị dâu của mình ở bên kia thế nào, nhưng thời buổi này người làm công không thể kiếm được bao nhiêu tiền, hai người lại có thể sẵn lòng bỏ ra nhiều tiền như vậy, trong lòng Tống Ngôn vô cùng cảm động.
Sự việc của Vương Hà và Trần Cường đến nhanh, đi cùng nhanh.
Mặc dù Trần Cường không bị sa thải khỏi quân đội nhưng anh ta đã bị trừng phạt giáng chức, lại còn ghi lỗi nặng một lần.
Bởi vì sự việc này, sau này anh ta muốn thăng chức sợ là cũng rất khó.
Về phần Vương Hà, bởi vì là hiểu lầm, hơn nữa chồng cô ta đúng là đã âm thầm lừa gạt chuyện này cho nên cô ta chỉ bị nhà trường khiển trách mà thôi.
Hiện tại tuyển giáo viên rất khó khăn, nếu như không phải phạm lỗi rất nghiêm trọng, thì sẽ không bị sa thải.
Nhưng dù vậy, đó cũng là một đả kích trí mạng đối với hai vợ chồng này.
Chưa kể hiện tại ai nhìn thấy Vương Hà cũng sợ hãi, cho rằng cô mắc chứng hoang tưởng người bị hại.
Bây giờ mọi người đi ngang qua hai vợ chồng bọn họ đều tránh xa.
Sợ bị Vương Hà hiểu lầm mình có quan hệ gì đó với chồng cô ta.
Mấy ngày này vì chuyện nhà ở, Bùi Duật Sâm chạy ra ngoài bận rộn từ sáng đến tối.
Chỉ là để cả nhà có thể dọn ra ngoài sớm một chút.
Anh ta biết chỉ cần còn ở trong khu nhà ngày nào, ngày đó còn không yên tâm về mẹ anh ta.
Cứ như thế mắc dù anh ta hiếm khi được nghỉ ngơi, mỗi ngày đều bận rộn hơn cả khi đi làm.
Bùi Duật Sâm vừa về đến khu nhà, đã có người vội vàng chạy tới, nói: "Tiểu đoàn trưởng Bùi, anh có điện thoại."
Lông mày Bùi Duật Sâm khẽ động, trong lòng anh ta đã có suy đoán, vẻ dịu dàng trên khuôn mặt cũng nhạt đi.
Quả nhiên điện thoại là bên phía sân bay gọi đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-toi-khong-lam-mot-nguoi-me-ke-tot-nua-3/chuong-8-bui-duat-sam-sap-roi-di.html.]
Hy vọng anh ta có thể sớm qua đó đi làm.
Mặc dù là ở thành phố bên cạn, khoảng cách không xa nhưng cũng không thể ngày nào cũng đi đi về về được.
Lịch trình sắp xếp cụ thể phải qua đó mới có thể biết rõ, tóm lại bọn họ chính là hy vọng anh ta có thể bắt đầu làm việc sớm một chút.
Thời gian Bùi Duật Sâm nghỉ ngơi không dài, anh ta cũng đã đồng ý với đối phương sau khi giải quyết xong việc nhà sẽ đi làm.
Hiện tại cũng sắp đến thời gian đó rồi.
Sắc mặt Bùi Duật Sâm có chút nặng nề, mặc dù anh ta đã tìm người mang tới, lắp đặt tất cả những vật dụng cần thiết hàng ngày ở nhà ở bên kia.
Tuy nhiên, điện nước vẫn chưa được hoàn thiện đầy đủ.
Bởi vì đã lâu không được sử dụng nên các mạch điện ở đó đã sớm biến chất, không thể sử dụng được.
Tất nhiên là cũng không có nước.
Không có nước, không có điện, dù nhà có lớn đến đâu cũng vô dụng.
Nhưng cũng may, những việc này đều có thể tìm người đi làm.
Anh ta đương nhiên cũng phải có trách nhiệm với công việc của công ty, trong đầu anh ta đã vạch ra một kế hoạch, cuối cùng xác nhận thời gian làm việc với bên kia.
Vừa hay chính là ngày thứ hai sau khi Tiểu Bảo đi dã ngoại về.
Trong những năm qua, Bùi Duật Sâm đã đối xử không tốt với con trai mình, lần này Bùi Duật Sâm đã hứa với cậu bé, đương nhiên không muốn làm con mình lại thất vọng một lần nữa.
Đương nhiên, bên kia cũng không làm khó anh
Mặc dù Tống Ngôn đi làm, nhưng gần đây chương trình học tương đối ít, trong trường cũng không có chuyện g, mọi người tương đối nhàn nhã.
Sau tiết học, mọi người đều ở trong văn phòng đọc sách và sắp xếp tài liệu.
Sắp tới ngày mồng một tháng năm, tất cả mọi người đều chờ đợi kỳ nghỉ lễ.
Ngày mai còn có chuyến đi chơi do lớp mẫu giáo của Tiểu Bảo tổ chức.
Tống Ngôn cần phải đi tham gia.
Vì vậy, trong hai ngày qua, Tống Ngôn đã cố gắng hết sức chuẩn bị kỹ càng công việc trong tay..
Khi Tống Ngôn trở về nhà, đã nhìn thấy Bùi Duật Sâm đang sắp xếp quần áo và đồ dùng của mình.
Cô sửng sốt một lúc: “Anh đang làm gì vậy?”
Bùi Duật Sâm khẽ cau mày, tâm trạng thấp thỏm nói: “Ngày mốt anh sẽ đi làm, ngày mai tham gia chuyến đi chơi của Tiểu Bảo, anh đã mua vé xe buýt buổi tối, định qua đó sớm một chút.”
"Nhanh như vậy sao?" Tống Ngôn có chút kinh ngạc.
Cô biết sau khi đi làm Bùi Duật Sâm sẽ rất bận rộn, nhưng cô không ngờ anh ta lại đi làm sớm như vậy.
Trước đó cô còn hy vọng anh ấy sẽ rời đi sớm một chút, nhưng bây giờ nghĩ tới lại cảm thấy quá nhanh.
Thời gian nghỉ ngơi của anh ta quá ngắn, anh ta vừa xuất ngũ đã tìm được việc làm, còn chưa kịp nghỉ ngơi thật tốt đã phải đi làm.
Mặc dù nói khoảng cách không xa lắm nhưng do tính chất công việc của anh ta, cho nên sau này bọn họ cũng sẽ không gặp nhau được nhiều.
Tống Ngôn còn chưa nhận được kết quả xét nghiệm quan hệ cha con từ bệnh viện, trong lòng có chút bất an.
Cô muốn giải quyết dứt khoát chuyện ly hôn, nhưng hôn nhân quân nhân không dễ ly hôn
cô lại không có đủ bằng chứng, không thể rời đi.
Hơn nữa, cho dù là xét nghiệm quan hệ cha con, bởi vì trình độ y học của thời đại này vẫn còn tương đối lạc hậu nên sẽ không có kết quả nhanh chóng như vậy.
thì cũng sẽ vì sự phát triển của y học thời đại này vẫn còn tương đối lạc hậu.
Mặc dù bây giờ cô không còn oán hận anh ta nữa, nhưng Tống Ngôn vẫn luôn cảm thấy giữa hai người bọn họ cùng nên có một kết quả.
"Ừ, anh không tiện từ chối."
Bùi Duật Sâm cũng không muốn rời đi sớm như vậy, anh ta chỉ vừa mới xoa dịu mối quan hệ với Tống Ngôn, Tiểu Bảo dần dần chấp nhận người bố này, anh ta lại chuẩn bị rời đi vì công việc.
Mặc dù khoảng cách không xa, nhưng muốn đồng hành cùng con trai cũng không phải chuyện dễ dàng.
Công việc thì nhất định phải làm, nếu không thì làm sao có tiền nuôi vợ con, đây là trách nhiệm của anh ta.
Tống Ngôn trầm mặc một hồi, không biết nên nói gì.
Anh ta vội vàng như vậy nhưng vẫn muốn tham gia chuyến đi chơi của Tiểu Bảo trước khi rời đi.
Có lẽ Bùi Duật Sâm ở kiếp này thực sự đã khác với kiếp trước.
Trong lúc nhất thời, cả hai người đều trở nên im lặng.