Sau Khi Trọng Sinh Tôi Không Làm Một Người Mẹ Kế Tốt Nữa 3 - Chương 6: Bà chắc chắn không phải là người như mình mong đợi

Cập nhật lúc: 2024-12-23 11:04:05
Lượt xem: 134

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bởi vì anh ấy đã nói với Tống Ngôn bọn họ sẽ cùng nhau đi xem nhà.

Cho nên cô mới xin nghỉ phép.

Nhưng không ngờ lại bị người hiểu lầm như thế này.

Mặc dù anh ta không biết Trần Cường kia, nhưng nếu anh ta không có lý do mà tìm tới Tống Ngôn, cũng dễ khiến cho người ta hiểu lầm.

Nhưng không ai biết rõ hơn anh ta buổi sáng hôm đó Tống Ngôn có đi cùng người đàn ông khác hay không.

Lúc này Chu Xảo nói ra những lời này sẽ không khiến anh ta phải suy nghĩ nhiều mà chỉ khiến anh ta càng thêm phẫn nộ.

Tại sao chỉ là nghỉ phép thôi lại trở thành bằng chứng cho việc cô lén lút gặp riêng người đàn ông khác?

Nếu buổi sáng này không phải cô đi cùng anh ta ra ngoài, nếu ngay cả anh ta cũng tra hỏi cô, Tống Ngôn sẽ thất vọng như thế nào.

Bùi Duật Sâm siết chặt nắm đấm.

Suy đoán của Bùi Duật Sâm quả thực là chính xác.

Sau khi Vương Diễm Mai báo tin vui này cho Chu Xảo, bà ta lập tức mang theo người tìm tới cửa làm ầm ĩ bắt cô phải ly hôn.

Chu Xảo vốn cũng muốn đi theo nhìn xem, nhưng lại nghĩ đến mình chỉ là một người ngoài, thường xuyên chạy đến nhà người ta bị người khác nhìn thấy khó tránh khỏi sẽ bị bàn tán.

Cho nên cô ta mới cố kiềm chế sự tò mò, không đi theo, lựa chọn rời đi trước chờ đợi tin tức.

Nhưng không ngờ lại gặp được Bùi Duật Sâm ở đây.

Cô ta vốn định cố tình nói ra chuyện này để khiến Bùi Duật Sâm nghi ngờ Tống Ngôn.

Tối đa hóa mâu thuẫn giữa hai người.

Cho dù tin tưởng Tống Ngôn, trong lòng anh ta vẫn bởi vì chuyện này mà có suy nghĩ, từ đó sẽ dẫn đến chiến tranh lạnh giữa hai người.

Thật sự không ngờ đến buổi sáng Tống Ngôn vậy mà lại không ở cùng với Trần Cường kia.

Mà là ở cùng Bùi Duật Sâm.

Nhận ra được khả năng này, trong đầu Chu Xảo lập tức nổ tung.

Cô ta hoàn toàn nhận thức được đây là một cái bẫy.

Một cái bẫy do Tống Ngôn bày ra mưu hại tất cả bọn họ lao vào.

Cô biết rõ buổi sáng mình đi cùng Bùi Duật Sâm ra ngoài, nhưng lại không hề giải thích, cứ để cho sự việc ầm ĩ lên.

Khiến Vương Diễm Mai nghĩ rằng đã tìm thấy được cơ hội.

Vì thế bà ta nhất định sẽ tìm đến tận cửa gây sự, gây rắc rối cho cô.

Tuy nhiên, mối quan hệ của Bùi Duật Sâm với người trong nhà anh ta không mấy tốt đẹp.

Sau sự việc này, anh ta chắc chắn sẽ vô cùng thất vọng đối với Vương Diễm Mai, từ đó cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ.

Thời đại này, tội bất hiếu còn lớn hơn trời.

Vì vậy cho dù trước đây Bùi Duật Sâm không thích Vương Diễm Mai, cũng sẽ chịu đựng.

Nhưng bây giờ Vương Diễm Mai lại bức bách gia đình bọn họ như thế này.

Bùi Duật Sâm chắc chắn sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để tránh xa hoàn toàn.

Như vậy, cho dù không tiếp xúc nữa, người ngoài cũng sẽ không cảm thấy có vấn đề gì, bọn họ đều sẽ cho rằng Vương Diễm Mai tự làm tự chịu, bà ta đáng bị như vậy.

Phá hoại hôn nhân quân sự, phá hoại mối quan hệ giữa con trai và con dâu.

Mà Tống Ngôn sẽ không còn bị Vương Diễm Mai chèn ép mà còn nhận được sự đau lòng và áy náy của Bùi Duật Sâm.

Cuộc sống của cô đương nhiên sẽ không ngừng tốt đẹp hơn.

Trong tiểu thuyết, Tống Ngôn đã nhận nuôi hai đứa trẻ, dốc lòng yêu thương chăm sóc bọn họ rất chu đáo, thậm chí còn bỏ bê chính con trai ruột của mình một thời gian.

Điều này đã mở đường cho Tiểu Bảo trở thành nhân vật phản diện trong tương lai, đây đều là sự sắp đặt của cô ta.

Sau này, con trai cô ta trở thành học bá thiên tài, còn con gái từ khi còn nhỏ đã được người tìm kiếm tài năng phát hiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-toi-khong-lam-mot-nguoi-me-ke-tot-nua-3/chuong-6-ba-chac-chan-khong-phai-la-nguoi-nhu-minh-mong-doi.html.]

Bùi Duật Sâm vào sân bay làm việc, bởi vì mối quan hệ công việc nên cô ta có thể thường xuyên tiếp xúc với anh, nhưng vẫn duy trì một khoảng cách.

Nhưng mà bây giờ, mọi thứ đều trái ngược với những gì cô ta đã thiết lập.

Giờ phút này Chu Xảo tin chắc rằng Tống Ngôn này nhất định không phải người do cô ta thiết lập!

**

Khi Tiểu Bảo về nhà, cậu bé luôn cảm thấy ánh mắt người khác nhìn mình rất kỳ lạ.

Nhìn xong còn quay lại, thì thầm điều gì đó.

Tiểu Bảo biết rất rõ, chỉ khi đang nói xấu mình, những người này mới dùng ánh mắt như vậy..

Cậu bé vô thức siết chặt dây đeo vai cặp sách rồi tăng tốc độ chạy về nhà.

Bởi vì nhà cách đây không xa, Tiểu Bảo đã sớm biết đường, hơn nữa tan học mọi người đều đi bộ về nhà, cho nên không cần thiết mỗi ngày đều phải có người tới đón bọn họ.

Mỗi ngày Thiết Trụ đều đi cùng Tiểu Bảo, mặc dù chỉ có một mình cậu bé líu rìu nói chuyện nhưng hai đứa trẻ vẫn làm bạn của nhau.

Bùi Quý Xuyên không thể hòa nhập vào được, nhưng hầu như lúc nào cũng đi theo phía sau.

Cho nên nhìn thấy Tiểu Bảo bỏ chạy, cả hai người đều có chút bối rối, vội vàng đi theo.

Khi Tiểu Bảo vừa đến trước cửa nhà mình, cậu bé đã nhìn thấy người bà đáng ghét nhất của mình khí thế hung hãn đang đứng trước cửa nhà.

Cùng lúc đó, còn có một nhóm người khác đi tới, là các điều tra viên được cấp trên phái tới.

Vương Hà đứng ở phía trước, khí thế cũng hung hãn không kém.

Tống Ngôn đang chuẩn bị đi ra ngoài đón con trai đi học về, đã bị hai nhóm người này chặn lại.

Nhưng sắc mặt cô không có chút ngạc nhiên nào, giống như cô đã đoán trước được những người này sẽ đến.

Chỉ là không ngờ hôm nay Tiểu Bảo lại tự mình trở về.

Khi Tiểu Bảo nhìn thấy nhiều người như vậy, mà dường như đều đang tìm tới để gây rắc rối, sắc mặt Tiểu Bảo càng tái nhợt, vội vàng chạy tới nắm lấy tay Tống Ngôn.

"Mẹ ơi."

Cậu bé không biết đã xảy ra chuyện gì nhưng vẫn ngay lập tức đứng bên cạnh Tống Ngôn.

"Không sao đâu." Tống Ngôn xoa đầu con trai, mỉm cười trấn an.

"Thật là không biết xấu hổ, làm ra loại chuyện này mà vẫn còn cười được."

Bùi Thanh Thanh đi theo bên cạnh Vương Diễm Mai hả hê nói ra lời chế nhạo.

Trên tay cô ta đang cầm theo một cái túi, bên trong đựng những thứ cô ta đã lấy của Tống Ngôn trước đó.

Một số bởi vì thời gian quá lâu, cô ta suýt chút nữa không thể tìm thấy.

Hai ngày nay, cô ta sợ Tống Ngôn tìm đến bạn bè nói xấu mình, cô ta phải lật tung cả nhà, không dễ dàng gì mới tìm ra những thứ này.

Không ngờ bản thân mình không xảy ra chuyện gì, ngược lại là nghe được chuyện Tống Ngôn ngoại tình.

Hơn nữa còn bị vợ người ta tìm tới cửa.

Bùi Thanh Thanh nghe được tin tức này, suýt chút nữa cười ra tiếng.

Lần này thì tốt rồi, xem Tống Ngôn còn có thể phách lối với mình nữa không.

Đợi đến lúc anh trai cô ta ly hôn với Tống Ngôn, cô chắc chắn sẽ bị đuổi ra khỏi khu nhà.

Lúc đó cô sẽ chẳng là gì cả.

Ai bảo Tống Ngôn bắt nạt cô ta, gặp báo ứng đi.

Bùi Thanh Thanh cực kỳ đắc ý.

Tống Ngôn dừng lại một chút, nhìn về phía cô ta: “Em cầm đồ của người khác mấy năm không trả vẫn có mặt mũi để cười, tại sao chị lại không cười được? Nói mới nhớ, em cũng nem trả tiền đi, đừng để bạn học của em biết, sau này sẽ không ai chơi với em nữa đâu.”

Bùi Thanh Thanh sắc mặt tái xanh, cô ta vô thức đưa mắt nhìn những người xung quanh đều đang nhìn về phía mình, nghiến răng nghiến lợi, có chút hối hận, nếu sớm biết như vậy, lần này cô ta đã không chạy đến đây. Chuyện này chỉ có mấy người bạn cùng lớp biết được, nếu làm ầm ĩ để cả khu nhà biết chuyện, sau này cô ta biết để mặt mũi ở đâu?

Nhưng nhìn bộ dáng kiêu ngạo của Tống Ngôn, hiện tại cô ta thực sự rất tức giận, hùng hổ ném đồ đạc qua: “Không phải chỉ là vài món trang sức nát thôi sao? Có cái gì ghê gớm chứ, tôi sẽ trả lại hết cho chị. Dù sao thì anh trai tôi cũng sẽ ly hôn với chị, những thứ này và tiền coi như là thương hại chị, để sau này chị ra bên ngoài không nghèo đến mức không có cơm ăn."

Tống Ngôn nhận lấy, đếm tiền ngay trước mặt mọi người, sau đó mỉm cười bỏ vào trong túi: “Lời này của em nói sai rồi, thiếu nợ thì trả nợ là chuyện đương nhiên. Nếu thật sự em thương hại chị thì nên cho chị thêm một phần mới đúng, nào có chuyện em trả lại đồ đã mượn người khác lại nói giống như là đang bố thí, đây vốn là đồ của chị, còn cần em phải thương hại sao?”

Loading...