Sau Khi Trọng Sinh Tôi Không Làm Một Người Mẹ Kế Tốt Nữa 3 - Chương 38 Tại sao bố không ngủ với mẹ?
Cập nhật lúc: 2024-12-24 13:18:14
Lượt xem: 151
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vẻ mặt Vương Diễm Mai lập tức trở nên kinh hãi, giọng nói trở nên yếu ớt hơn mấy phần: "Cái gì hả, làm sao tao biết mẹ của mày là ai?"
"Nhưng mà..." Bùi Điềm Điềm nghĩ lại vừa rồi, hình như cô bé đã nghe thấy bọn họ nói về mẹ cô bé, nhưng lúc đó cô bé sợ hãi, cũng không chắc có phải mình nghe nhầm hay không.
Lời còn chưa dứt, cô bé đã bị Vương Diễm Mai thô lỗ ngắt lời: "Nhưng mà cái gì mà nhưng mà, nhà họ Bùi chúng tao ngược đãi bọn mày sao? Mày hỏi mẹ mày à, mẹ mày đã c.h.ế.t rồi.”
Đôi mắt của Bùi Điềm Điềm đỏ lên, chỉ trong chốc lát nước mắt đã chảy dài.
Lúc trước khi ở nhà họ hàng, cô bé bị con cái nhà bọn họ cười nhạo.
Nói bố cô bé đã c.h.ế.t và mẹ thì bỏ trốn theo người khác.
Lúc đó cô bé không tin, cô bé cảm thấy mẹ của mình tuyệt đối không phải là người như vậy.
Vì chuyện này cô bé từng đi hỏi thăm người thím có thái độ khá tốt với mình.
Người thím chỉ nhìn cô bé với vẻ mặt phức tạp rồi nói mẹ cô bé đã bỏ trốn, không biết đã chạy tới chỗ nào.
Bọn họ cũng chưa từng nhìn thấy.
Bùi Điềm Điềm luôn mơ tưởng bởi vì cuộc sống quá khó khăn cho nên mẹ mới bỏ đi..
Có lẽ một ngày nào đó mẹ sẽ quay trở lại
Sẽ mang cho cô bé rất nhiều bộ váy nhỏ xinh và đồ ăn ngon.
Sau đó sẽ đưa cô bé lên thành phố, sống một cuộc sống tốt đẹp.
Bùi Điềm Điềm vẫn luôn mơ tưởng như vậy.
Lúc này nghe thấy Vương Diễm Mai nói mẹ cô bé đã chết, lúc này cô bé giống như người mất hồn, đứng ở đó, sắc mặt trắng bệch.
Nước mắt bất giác rơi xuống.
"Không, không phải. Thím cháu nói mẹ chỉ là đi ra ngoài, nhất định sẽ quay trở lại."
"Bà nội nói dối, bà nội là người xấu!"
Nói xong cô bé khóc lóc chạy ra ngoài.
Vương Diễm Mai trợn mắt, bây giờ trong lòng bà ta tràn đầy oán hận Chu Xảo, đương nhiên cũng mất đi hảo cảm với Bùi Điềm Điềm.
Điều bây giờ bà ta đang nghĩ là làm thế nào để giải quyết vấn đề giữa con trai bà ta và Chu Xảo.
Bùi Quý Xuyên nghe thấy tiếng khóc thì lập tức chạy ra.
Nhìn thấy em gái mình khóc, cậu bé cau mày hỏi: "Sao vậy? Bà nội lại hung dữ với em à?"
Bùi Điềm Điềm nức nở: "Bà nội thật là đáng ghét, nói mẹ đã chết, hu hu hu, mẹ chưa chết, thím đã nói mẹ chỉ là đi ra ngoài thôi.”
"Anh ơi, em ghét bà nội."
Bùi Điềm Điềm tức giận nói.
Cô bé vốn đã không thích Vương Diễm Mai, trước đó bị bà ta chèn ép thảm hại như vậy, lại càng vừa sợ vừa hận bà ta.
Lúc này Vương Diễm Mai lại nói mẹ cô bé đã chết, dập tắt ánh sáng duy nhất trong lòng cô bé.
Sự chán ghét trong lòng cô bé đã lên đến đỉnh điểm.
Bùi Điềm Điềm cảm thấy, trên thế giới này hình như không có một người nào tốt.
Tất cả mọi người đều bắt nạt, nghiền ép cô bé.
Cô bé vô cùng chán ghét bọn họ.
Sắc mặt Bùi Quý Xuyên trở nên lạnh lùng: “Coi như mẹ đã c.h.ế.t chẳng phải sẽ tốt hơn sao?”
"Anh...Anh ơi, sao anh lại nói như vậy? Đó là mẹ của chúng ta."
"Là mẹ thì sao? chẳng phải bà ta cũng từ bỏ chúng ta đó sao?"
Bùi Quý Xuyên không hiểu lắm tại sao em gái mình đối với người nào cũng đều ôm kỳ vọng như vậy.
Cậu bé chưa bao giờ nhớ đến người mẹ đã bỏ rơi chồng con, trong ký ức ít ỏi đến đáng thương của cậu bé, bố cậu bé luôn rất trầm mặc, cậu bé đã từng hỏi mẹ mình ở đâu, nhưng bổ luôn im lặng không nói.
Mặc dù bố không thích nói chuyện nhưng bố vẫn rất dịu dàng với bọn họ.
Sau này bố đi làm nhiệm vụ rồi qua đời, bọn họ chỉ có thể sống ở nhà họ hàng.
Sau ngần ấy năm sống vất vả, người được gọi là mẹ kia cùng chưa hề xuất hiện.
Bùi Quý Xuyên đã sớm không còn hy vọng đối với người mẹ này.
Cậu bé cũng đã sớm hiểu ra, trên thế giới này không thể tin tưởng ai cả, chỉ có thể dựa vào chính mình.
Em gái cũng chính vì luôn thích dựa dẫm vào người khác cho nên mới rơi vào hoàn cảnh thê thảm như vậy.
Nếu như trước đây cô bé không dựa dẫm vào bà nội thì cô bé đã không bị bà nội Bùi chèn ép.
Nếu không phải bị Chu Xảo mê hoặc, cô bé cũng sẽ không bị mất mặt.
Lúc này, thế mà còn nghĩ đến việc dựa dẫm vào người mẹ mà từ khi sinh ra cô bé chưa từng thấy mặt, Bùi Quý Xuyên cảm thấy cô bé thật sự là quá ngây thơ.
Bùi Điềm Điềm nghẹn ngào không nói nên lời.
Sau đó lại nghe thấy anh trai lạnh lùng nói: “Nếu như không phải em bị ma xui quỷ khiến cảm thấy bà nội Bùi tốt rồi làm sai chuyện, bây giờ chúng ta vẫn còn có thể ở lại nhà của dì Tống.”
“Em cho rằng dì Tống đối xử với em không tốt, nhưng những ngày chúng ta sống ở chỗ dì ấy là thời gian thoải mái và vui vẻ nhất.”
“Nhưng em đã đi sai đường.”
Cậu muốn em gái mình ngừng suy nghĩ về những điều không thực tế này.
Phải là người sống thực tế, nghiêm túc cố gắng học tập, một ngày nào đó bọn họ sẽ có thể thoát ra được, không cần phải ăn nhờ ở đậu dưới mái nhà của người khác.
Nhưng Bùi Điềm Điềm lại không thể nghe lọt tai chút nào..
Đều là do Tiểu Bảo thích khoe khoang, cô bé cũng không cố ý làm như vậy.
Tại sao ngay cả anh trai cũng trách cô bé?
Bùi Điềm Điềm lao vào phòng, gục đầu khóc nức nở.
…
Bùi Hải không tin rằng chuyện hôn nhân của mình nói kết thúc là kết thúc, nhưng anh ta cũng không phải là kẻ ngốc. Mẹ anh ta đã nói người khác bàn tán chuyện anh ta và Chu Xảo không dễ nghe, vừa đi ra đường đã có người chỉ trỏ anh ta.
Mặc dù trước đây anh ta cũng không được chào đón nhưng tất cả mọi người cũng không bàn tán về anh ta.
Nhưng bây giờ anh ta từ chỗ là người ít có cảm giác tồn tại nhất trong khu nhà đã bị đưa ra bàn tán,
Điều này đủ để chứng minh chuyện này ầm ĩ lớn đến mức nào.
Vậy mà bây giờ anh ta mới biết.
Bùi Hải cảm thấy rất có lỗi, bởi vì mình đã gây ra chuyện như vậy, bất kể có liên quan đến mình hay không thì đối với Tú Hoà mà nói đều là rất không công bằng.
Chắc cô ấy buồn bã và thất vọng lắm.
Bùi Hải cảm thấy mình nhất định phải nói lời xin lỗi đàng hoàng và giải thích rõ ràng với cô ấy.
Tú Hoà là người dễ nói chuyện như vậy, có lẽ có thể hiểu được.
Nghĩ tới khả năng này, Bùi Hải còn cố ý đi ra bên ngoài mua ít hoa quả, chạy tới nhà họ Lý.
Vừa tới cửa, anh ta đã nhìn thấy Lý Tú Hoà đi ra.
Trong mắt anh ta hiện lên sự ngạc nhiên, một câu "Tú Hoà" còn chưa kịp nói ra miệng, anh ta đã nghe thấy Lý Tú Hoà mỉm cười nói với người từ phía sau đi tới.
"Không sao đâu, chỉ cần anh biết cố gắng, có tiến bộ là được, em cũng không đòi hỏi gì nhiều."
Bùi Hải: "..."
…
Buổi tối trong nhà Tống Ngôn Chi chỉ ăn lại những đồ ăn còn thừa lại của bữa trưa, bởi vì buổi trưa Bùi Hải tới, cho nên cô đã nấu nhiều đồ ăn, kết quả cũng không biết có phải là đồ ăn không hợp khẩu vị hay không mà Bùi Hải cũng không ăn nhiều.
Vì vậy, còn thừa lại rất nhiều.
Tống Ngôn Chi Ngôn nghĩ đến Tiểu Bảo thích ăn cơm chiên nên dùng đồ ăn thừa trong ngày chiên thành một nồi.
Không chỉ có trứng gà mà còn có cả đậu Hà Lan và cà rốt.
Cân bằng dinh dưỡng.
Tiểu Bảo hầu như không có thứ gì là không thích ăn..
Thói quen xấu kén ăn về cơ bản không tồn tại trên người cậu bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-toi-khong-lam-mot-nguoi-me-ke-tot-nua-3/chuong-38-tai-sao-bo-khong-ngu-voi-me.html.]
Cho cậu ăn cái gì cậu cũng đều có thể ăn được.
Món ưa thích của Tiểu Bảo chính là cơm trắng chiên trứng vàng.
Những hạt cơm tròn trịa, hương thơm tràn ngập chóp mũi, kết hợp với hành hoa hòa quyện với mùi thơm của trứng, mỗi một miếng đều lưu lại hương thơm trên từng kẽ răng.
Mỗi lần Tiểu Bảo có thể ăn một chén lớn.
Tống Ngôn Chi có thể sẽ cảm thấy ngán nhưng cậu bé thì không.
Tống Ngôn Chi còn nấu canh chua, vừa giải ngán lại dễ ăn.
Sau khi Tiểu Bảo ăn cơm chiên xong, bưng một bát canh lớn thổi phù phù uống hết..
Sau đó cậu bé lại nói với Tống Ngôn Chi: "Mẹ, con no rồi, con xem TV một lát được không?"
Tống Ngôn Chi cười nói: "Được."
Tiểu Bảo lập tức chạy tới trước TV, thành thạo mở TV lên, đúng lúc đang phát sóng bản tin thời sự lúc bảy giờ, ngay cả chương trình thời sự cậu bé cũng xem say sưa thích thú.
Bùi Duật Sâm từ bên ngoài trở về, hai ngày nữa anh sẽ rời đi, về nhà cũng bận bịu chân không chạm đất, trong nhà còn thiếu rất nhiều đồ vật, một ngày phải chạy đi mua mấy vòng.
Cái ghế trước đó quá lớn khiến Tiểu Bảo ngồi không thoải mái.
Anh dự định mua một cái ghế trẻ em cho Tiểu Bảo, loại ghế này có thể bảo vệ cột sống thắt lưng.
Hôm nay giường của Tiểu Bảo cũng đã được lắp đặt xong, nhưng chăn mền trong nhà quá lớn so với giường của cậu bé.
Bùi Duật Sâm ra ngoài mua cho cậu một bộ chăn mền nhỏ.
"Anh về rồi à?" Tống Ngôn Chi nhìn thấy trong tay anh xách theo đồ đạc, cô tiến lên phía trước nói: "Em có để phần cơm cho anh, cái này cứ để em đi sắp xếp."
Bùi Duật Sâm đã bỏ tiền, cô bỏ công cũng là chuyện nên làm.
Tống Ngôn Chi cầm lấy chăn mền trong tay người đàn ông, đi lên lầu.
Bùi Duật Sâm đi rửa tay rồi ăn cơm
Hai ngày nay Tiểu Bảo đều ngủ cùng Tống Ngôn Chi bởi vì giường nhỏ của cậu vẫn chưa chuẩn bị xong.
Tối nay trải xong chăn mền nhỏ, cậu bé có thể ngủ một mình.
Tiểu Bảo có phòng riêng của mình cũng rất vui vẻ, ngày nào cũng chạy vào xem mấy lần.
Trên tường còn đóng móc sắt, cặp sách của cậu có thể treo trên đó.
Trong phòng còn có một cái bàn nhỏ nhưng cái ghế lại quá lớn.
Bố bảo đã làm cho cậu một cái ghế nhỏ.
Tiểu Bảo xem xong phim hoạt hình, vẫn chưa thỏa mãn chạy lên lầu.
Đã nhìn thấy giường chiếu trong phòng mình đã được sắp xếp xong
Cậu bé chạy ra ngoài, hỏi mẹ: “Mẹ ơi, tối nay có phải con có thể ngủ một mình rồi không?”
Tống Ngôn Chi đang ở trong phòng đọc sách chấm bài, nghe vậy có chút buồn cười: "Sao vậy, Tiểu Bảo không muốn ngủ với mẹ nữa à?"
“Không phải, chỉ là Tiểu Bảo đã lớn rồi, không thể cứ ngủ cùng mẹ được.”
Tiểu Bảo nghĩ đến các bạn trong lớp đều nói mình có phòng riêng, ai cũng ngủ một mình.
Bọn họ đã sớm không ngủ cùng bố mẹ nữa.
Còn nói đã lớn như vậy còn ngủ với mẹ rất xấu hổ.
Cậu bé mới nghĩ nếu như ngày nào đó mình cũng có thể ngủ một mình thì tốt biết mấy.
Mà bởi vì mình luôn ngủ cùng mẹ cho nên bố chỉ có thể ngủ ở phòng khác.
Ở những gia đình khác, bố mẹ đều là ngủ cùng nhau.
Nghĩ đến đây, Tiểu Bảo càng quyết tâm ngủ một mình.
Tống Ngôn Chi bất đắc dĩ nói: “Mẹ biết rồi, đi tắm rửa rồi đi ngủ đi.”
Tiểu Bảo khẽ gật đầu, đi xuống lầu lại nhìn thấy bố mình đang ngồi ăn cơm một mình ở bàn ăn, không hiểu sao trong lòng cậu bé có chút không nhịn được.
Cảm thấy bố mình thật là đáng thương.
Cậu do dự một chút rồi đi tới.
Bùi Duật Sâm nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại, thấy khuôn mặt nhỏ của con trai có chút ngập ngừng muốn nói lại thôi, anh khẽ cười một tiếng, nói: “Tiểu Bảo, có phải con muốn ăn thêm không?”
Tiểu Bảo nhìn cơm trên bàn của bố, bên trên vẫn còn đầy trứng. Cậu bé xem TV một lúc, lúc này cảm thấy bụng mình vẫn còn chưa no.
Kể từ sau lần trước cậu bé ăn quá no bị đầy bụng, mỗi lần ăn cơm mẹ chỉ cho cậu ăn no tám phần, dặn cậu bé không nên ăn quá nhiều, ban đêm khó tiêu hoá sẽ bị đau bụng.
Mặc dù Tiểu Bảo rất tiếc nuối nhưng cậu vẫn phải nghe lời mẹ.
Cho nên gần đây cậu bé không bị đầy bụng nữa.
Nhưng cậu bé rất thích cảm giác được ăn no, cảm thấy rất vui vẻ, cảm thấy hài lòng vì đồ ăn ngon đang ở trong bụng.
Nhìn thấy miếng trứng sắp bị Bùi Duật Sâm gắp đi, cậu bé vội vàng há to miệng nói với Bùi Duật Sâm: "Bố ơi. A!"
Bùi Duật Sâm sửng sốt một lúc, sau đó mỉm cười, đút miếng trứng gà cho con trai mình.
Khi nếm được mùi vị thơm ngon của trứng gà, đôi mắt Tiểu Bảo sáng lên, nhưng đồng thời cậu bé cũng cảm thấy sợ hãi, áy náy nhìn lên lầu, sợ mẹ phát hiện ra mình đang ăn vụng.
Bùi Duật Sâm cũng biết rằng Tống Ngôn Chi sẽ không cho cậu bé ăn quá nhiều, anh vẫn còn nhớ rõ chuyện lần trước, anh ta để Tiểu Bảo ăn quá no bị đầy bụng.
Khi đứa trẻ muốn ăn, anh là người làm bố rất khó có thể từ chối nhưng cũng không dám cho cậu bé ăn quá nhiều.
Thế nên chỉ lựa trứng gà trong bát đút cho cậu bé ăn.
Tiểu Bảo ăn vô cùng thỏa mãn, hai bố con người đút người ăn cũng đã ăn xong bữa tối.
Tiểu Bảo đã hài lòng, l.i.ế.m môi giống như một con mèo con ăn vụng, lắng nghe trên lầu có động tĩnh gì không, vội vàng lấy cái cốc dùng để đánh răng ra đi đánh răng.
Tống Ngôn Chi sửa bài tập xong thì đi ra ngoài, nhìn thấy bộ dạng rón rén của con trai đã biết có gì đó không đúng.
Sau đó cô lại liếc nhìn Bùi Duật Sâm đang dọn bàn, nhíu mày.
Bùi Duật Sâm bị bộ dạng của cô làm cho xấu hổ: "Xin lỗi, vừa rồi anh không nhịn được mà cho Tiểu Bảo ăn mấy miếng trứng gà nhưng anh không cho thằng bè ăn quá nhiều."
"Em biết rồi." Tống Ngôn Chi bất đắc dĩ lắc đầu.
"Em chỉ là lo lắng chuyện này xảy ra, cho nên lúc tối không cho thằng bé ăn quá nhiều, mấy miếng trứng cũng không sao, anh không cần phải nói xin lỗi."
Bùi Duật Sâm thở phào nhẹ nhõm. Anh không biết cách nuôi dạy con cái, cho nên rất lo lắng sự nuông chiều của mình sẽ không tốt cho Tiểu Bảo.
Lúc này nghe Tống Ngôn Chi nói như vậy, trong lòng anh mới nhẹ nhõm được phần nào.
Nhưng sau này chuyện này nhất định không thể xảy ra nữa,
Hình thành thói quen xấu cho con trai sẽ không tốt.
Anh thu dọn bát đĩa rồi vào bếp rửa sạch.
Tiểu Bảo đánh răng xong lại rửa mặt, sau đó chùi sạch sẽ đôi dép nhỏ, đi dép vào giống như đi trên mây.
Cậu bé vui vẻ bưng chậu ra ngoài đổ nước rồi vào nhà.
Cậu bé đi vào phòng mẹ, thu dọn tất cả đồ chơi, sách vở về phòng riêng của mình.
Không biết có phải cậu bé quá kích động hay không mà có chút khó ngủ.
Một lúc sau lại cảm thấy muốn đi vệ sinh.
Tiểu Bảo lập tức đứng dậy, trước đây đều là mẹ gọi cậu bé dậy đi vệ sinh, bây giờ cậu bé ngủ một mình cũng phải tự mình đi tiểu, không thể làm ướt giường nếu không sẽ bị cười nhạo.
Cậu bé đi xuống lầu vào nhà vệ sinh, lúc này mới phát hiện ra đèn trong phòng bố vẫn sáng.
Tiểu Bảo có chút bối rối liếc nhìn phòng mẹ, sau đó đi về phía phòng bố.
Cửa phòng Bùi Duật Sâm hơi hé mở, cậu bé đẩy cửa ra, nhìn thấy bố mình đang ngồi trên ghế mây, đọc sách gì đó.
Tiểu Bảo nghiêng đầu có hơi khó hiểu.
Bùi Duật Sâm nghe thấy tiếng động, quay đầu lại đã nhìn thấy Tiểu Bảo đang ló đầu vào nhìn mình.
"Tiểu Bảo, sao con còn chưa ngủ?" Anh đóng sách lại, đứng dậy đi tới, mở rộng cửa ra.
"Nếu con không ngủ một mình được thì ngủ với mẹ đi."
Tiểu Bảo lắc đầu, mạnh mẽ ngẩng đầu nhìn bố mình.
Nói ra một câu hỏi: “Bố ơi, tại sao bố không ngủ với mẹ?”