Sau Khi Trọng Sinh Tôi Không Làm Một Người Mẹ Kế Tốt Nữa 3 - Chương 30 Từ chối

Cập nhật lúc: 2024-12-24 13:15:59
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bùi Điềm Điềm nghĩ như vậy, trong lòng có chút tự hào, cũng thoải mái hơn rất nhiều. Bây giờ bọn họ nói ra lời này, chờ lát nữa mình đạt được giải thưởng, nhất định sẽ rất hối hận.

Dì Chu Xảo nói cô bé nhất định sẽ đoạt giải.

Cô bé mang theo suy nghĩ này trong đầu, bước tới trước mặt Chu Xảo, cố ý lớn tiếng nói: "Dì Chu Xảo, cháu có thể đoạt giải được không?"

Mấy cô bé thi nhảy múa đều quay sang nhìn cô bé, biểu cảm mang theo mấy phần kinh ngạc và không thể tưởng tượng nổi.

Chu Xảo không thể nói được cảm giác lúc này là như thế nào, bởi vì hiệu quả này khác xa với tưởng tượng của cô ta.

Dưới cái nhìn của cô ta, điệu nhảy mà cô ta dạy Bùi Điềm Điềm tương đối tiên phong. Ít nhất không ai có thể nhảy trong một trường học ở thành phố lạc hậu như thế này, Bùi Điềm Điềm có thể nhảy một điệu nhảy này ở độ tuổi còn nhỏ như vậy, điều này chắc chắn có thể gây ấn tượng với khán giả bên dưới khán đài.

Bởi vì có học sinh của trường khác đến tham gia cuộc thi, nghe nói những trường tiểu học tốt nhất thành phố đều sẽ đến, còn mang theo cả người quay phim.

Cô ta cho rằng đây là cơ hội đầu tiên để Bùi Điềm Điềm tạo dựng tên tuổi cho mình.

Nhưng nhìn Bùi Điềm Điềm tràn đầy tự tin lên sân khấu biểu diễn, biểu diễn rất lâu lại không nhận được sự hưởng ứng nồng nhiệt từ khán giả, cô ta lại cảm thấy có chút bối rối.

Cảm giác mọi chuyện không phát triển giống như cô ta suy nghĩ.

Lúc kết thúc, tiếng vỗ tay cũng rất yếu ớt.

Không có chút nhiệt tình nào giống như lúc người khác biểu diễn trên sân khấu.

Tại sao vậy?

Mặc dù Bùi Điềm Điềm bởi vì căng thẳng mà phần giữ có chút rối loạn, nhưng dù sao vẫn tốt hơn nhiều so với những người kết thành đội nhảy múa lộn xộn.

Ít nhất từ góc nhìn của Chu Xảo thì là như vậy.

Ở thời đại của cô ta, rất nhiều trẻ em từ khi còn rất nhỏ đã được gửi đi học múa jazz, nhảy hiphop, v.v. Bọn họ đều rất tự tin biểu diễn trên sân khấu, luôn khiến khán giả phải kinh ngạc và giành vị trí quán quân.

Cô ta chính là lấy tiêu chuẩn này để huấn luyện Bùi Điềm Điềm.

Cho nên tràn đầy tự tin mà tới đây.

Tuy nhiên, bây giờ trong lòng lại có mấy phần không chắc chắn.

Nghe được lời này của Bùi Điềm Điềm, cô ta dừng lại một lúc rồi nói: "Mặc dù có một số sai sót nhỏ ở phần giữa, nhưng biểu hiện tổng thể không có vấn đề, không thể giành được giải nhất cũng chắc chắn sẽ đạt được giải nhì.”

Nghe được lời khẳng định của cô ta, Bùi Điềm Điềm lập tức cười to vui vẻ.

Mặc dù cô bé không hiểu người lớn đánh giá như thế nào, cũng không biết liệu khả năng nhảy múa của mình có tốt hay không.

Nhưng trong lòng cô bé biết rõ một điều, chỉ cần mình giành được giải thưởng thì có thể chứng minh mình vô cùng lợi hại.

Mà những người lợi hại thường sẽ có người chủ động tìm tới làm bạn cô bé.

Cô bé không cần phải chạy theo lấy lòng mấy bạn học nữ trong lớp giống như trước kia nữa.

Cô bé muốn trở thành đối tượng được người khác lấy lòng, trở thành bạn học được chào đón nhất trong lớp.

Mấy bạn học nữ nghe thấy lời này, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Không ai trong số bọn họ dám nói mình có thể giành được giải thưởng. Bùi Điềm Điềm lấy đâu ra sự tự tin như vậy?

Mấy đứa trẻ đều không muốn nhận thua, lúc này vẻ mặt của Bùi Điềm Điềm càng trở nên thù địch.

Ở phía bên kia, các học sinh của Tống Ngôn Chi cũng đang biểu diễn trên sân khấu.

Phần giới thiệu bản thân bằng tiếng Anh ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.

Bởi vì trường học của bọn họ chỉ mới mở lớp dạy tiếng Anh trong năm nay, vì để giúp bọn trẻ nhanh chóng bắt kịp trình độ của các trường tiểu học vượt trội khác, nghe nói bọn họ còn mời cả giáo viên tiếng Anh.

Trước đây mọi người không quan tâm nhiều đến môn học này nhưng kể từ khi Bộ Giáo dục thông báo “Tiếng Anh trở thành môn thi bắt buộc trong kỳ thi tuyển sinh đại học” thì không thể không quan tâm

Những năm gần đây, với sự phát triển nhanh chóng của các thành phố lớn bên ngoài, mọi người đều phát hiện ra rằng thành phố miền núi của mình đi sau các thành phố đó gần chục năm.

Mặc dù không thích nhưng không muốn bởi vì vậy mà ảnh hưởng đến tương lai của con mình.

Chỉ là cho dù có như vậy, rất nhiều trường học vẫn chưa quá coi trọng môn học này.

Các học sinh thì càng coi môn học này giống như một trò giải trí, thậm chí một số học sinh còn cảm thấy chán ghét, tự hào vì không cần phải học.

Lúc này, đột nhiên có người lên sân khấu giới thiệu bản thân và hát bằng tiếng Anh, điều này tự nhiên thu hút sự chú ý của mọi người.

Lớp học tiếng Anh này của bọn họ chỉ mới được thành lập không bao lâu, vậy mà đã có người lợi hại như vậy sao?

Những học sinh chưa bao giờ học môn này một cách nghiêm túc đều vô cùng ngạc nhiên.

Bọn họ thậm chí còn không có nền tảng vững chắc, đương nhiên không hiểu tại sao có người có thể học nhanh như vậy.

Cho đến khi bài hát kết thúc, tất cả mọi người vẫn chưa kịp phản ứng.

Giáo viên các trường học khác cũng đang bàn tán sôi nổi: "Trường học của bọn họ bắt đầu học tiếng Anh từ khi nào vậy?"

“Không phải năm ngoái vẫn chưa có sao?”

"Mấy học sinh này thật là lợi hại, trước kia tôi lên cấp hai đã học tiếng Anh, nhưng bây giờ thậm chí còn không hát được một bài hát nào."

"Đúng vậy, thật là không ngờ tới, khi về chúng ta phải nói chuyện với hiệu trưởng một chút, xem có nên mở lớp tiếng Anh hay không, nếu không sau này trường tiểu học của chúng ta sẽ bị tụt hậu."

Sự cạnh tranh giữa các bạn cùng lớp rất cao, giữa các trường học cũng là như vậy.

Cũng bởi vì trước đó trường học của bọn họ không thể theo kịp các trường tiểu học tốt nhất cho nên đã tuột mất đi rất nhiều học sinh xuất sắc.

Bây giờ nên trường học của bọn họ có thể tốt lên, tự nhiên sẽ thu hút những học sinh khác tới.

Từ đó khiến những người ở các trường khác cảm thấy bị đe dọa.

Hiện nay trong thành phố chỉ có hai, ba trường tiểu học có dạy môn tiếng Anh mà thôi.

Nhưng có lẽ không bao lâu nữa, rất nhiều trường tiểu học đều sẽ sớm đưa môn học này vào chương trình giảng dạy.

Tống Ngôn Chi nghĩ như vậy, nhưng cũng không sao, bởi vì bọn họ đã bắt đầu trước rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-toi-khong-lam-mot-nguoi-me-ke-tot-nua-3/chuong-30-tu-choi.html.]

Sau khi cô dạy tiếng Anh, lại biết được hướng phát triển trong tương lai, cho nên đã rất cố gắng thuyết phục các học sinh, để bọn họ theo mình học tập, cô cũng nghiêm túc dạy bảo để cho chương trình học không bị nhàm chán.

Mặc dù vẫn có rất nhiều người coi thường môn học này giống như trước đây.

Nhưng cũng đào tạo ra một số học sinh xuất sắc.

Trong tương lai bọn họ sẽ cảm thấy biết ơn những nỗ lực hiện tại của mình.

Ít nhất tại thời điểm này, rất nhiều học sinh đang buồn bã vì trước đây bọn họ không học tập nghiêm túc.

Mà cũng thành công thu hút sự tò mò của các học sinh ở các lớp dưới.

"Tiểu Bảo, Tiểu Bảo, cậu nghe bọn họ hát những bài hát tiếng nước ngoài kìa. Thật là lợi hại." Thiết Trụ hào hứng nắm lấy tay Tiểu Bảo, kéo cậu bé nhìn qua sân khấu bên kia.

Tiểu Bảo không hề ngạc nhiên chút nào, ngày nào cậu cũng nghe bài hát này, cậu cũng có thể hát được.

Nhưng khi Thiết Trụ nói bọn họ rất lợi hại, trong lòng cậu bé vô thức có cảm giác tự hào, bình thường cậu bé rất lãnh đạm, giống như không có gì có thể thu hút sự chú ý, lúc này lại nặng nề gật đầu: "Đúng vậy."

Thiết Trụ thấy cậu bé đồng ý, càng cảm thấy mấy người kia lợi hại.

Thứ mà ngay cả Tiểu Bảo cũng cho là lợi hại thì chắc chắn phải siêu cấp lợi hại.

Thiết Trụ lập tức nói: "Oa, quá lợi hại, sau này tôi cũng muốn học."

Tiểu Bảo nhìn chằm chằm các học sinh trên sân khấu, không nói gì.

Cậu bé cũng muốn học, còn muốn học giỏi hơn bất kỳ người nào khác.

Phải tài giỏi giống như mẹ.

Cậu bé hất cằm đầy tự hào nói: “Là mẹ tôi dạy đấy.”

Bùi Duật Sâm nghiêng đầu nhìn con trai mình, nụ cười trên khuôn mặt cậu bé tràn ngập niềm tự hào và hạnh phúc không thể che giấu.

Anh có chút buồn cười, hoá ra con trai cũng có dáng vẻ này.

Nhưng nói đến, những học sinh này quả thực đã biểu diễn rất xuất sắc, mặc dù phát âm không tốt lắm nhưng mới mấy tháng đã học được đến mức này đã là vô cùng tài giỏi.

Trong tương lai, trình độ của bọn họ trong môn học này chắc chắn sẽ vượt xa hầu hết mọi người.

Vốn dĩ lúc trước anh còn có chút lo lắng, Tống Ngôn Chi lần đầu tiên làm giáo viên sẽ không thể quản lý học sinh của mình.

Ngoài ra, một số học sinh có thái độ bài xích những thứ của nước ngoài, không chịu học, rất khó để truyền thụ kiến thức.

Nhưng không ngờ rằng cô có thể làm được tới mức độ vượt trội như vậy.

Làm một giáo viên, không thể nghi ngờ là cô có trình độ vô cùng ưu tú.

Bùi Duật Sâm nhìn mấy học sinh bước xuống sân khấu, kích động ôm lấy vợ mình, trên khuôn mặt cô lộ ra nụ cười, ánh mắt cũng vô cùng dịu dàng.

Dưới khán đài, khán giả vỗ tay vang dội.

Chu Xảo gần như ngây ngốc theo dõi màn thi tài.

Không phải bởi vì thực lực của bọn họ, mà bởi vì những học sinh này lại là học sinh của Tống Ngôn Chi.

Khi bọn họ vừa bước lên sân khấu biểu diễn, cô ta đã có chút ngạc nhiên, còn tưởng là học sinh của trường khác.

Lúc cô ta lấy lại tinh thần, nhìn thấy mấy học sinh đó đang nói chuyện với Tống Ngôn Chi, cô ta mới giật mình nhớ ra chuyện Tống Ngôn Chi là một giáo viên.

Sắc mặt của cô ta lập tức trở nên khó coi.

Vì tiếng Anh vẫn luôn là môn cô ta học kém nhất.

Ở tương lai học đại học, ngay cả CET-4 cô ta cũng không thể thi đậu..

Cũng may ở thời đại này, khi cô ta học đại học không chú trọng tới môn học này.

Cô ta lại càng không yên lòng.

Thật sự không ngờ học sinh tiểu học bây giờ lại đạt đến trình độ này.

Điều khó chấp nhận hơn nữa là những học sinh này đều do Tống Ngôn Chi dạy dỗ.

Trước khi lớp học bọn họ biểu diễn, cô ta không cảm thấy màn trình diễn của những người này có gì nổi bật.

Nhưng sau khi các học sinh của Tống Ngôn Chi bước lên sân khấu, bầu không khí đột nhiên thay đổi.

Rất rõ ràng là màn trình diễn đã mang đến cảm giác ấn tượng cho các học sinh và những người lãnh đạo

Đó là cảnh tượng mà cô ta đã tưởng tượng Bùi Điềm Điềm sẽ nhận được.

Nhưng không ngờ lại rơi vào học trò của Tống Ngôn Chi.

Cô ta là một người xuyên không đến từ tương lai, nhưng lại bị những người thuộc thế hệ cũ này đánh bại, khiến cho cô ta vô cùng khó chịu.

Bùi Điềm Điềm nghe không hiểu, nhưng nhìn phản ứng của mọi người, cô bé cũng biết là rất lợi hại.

Cô bé cực kỳ ngưỡng mộ nói: “Dì ơi, có phải bọn họ rất lợi hại không? Bọn họ hát gì vậy, cháu nghe không hiểu.”

"Không có gì lợi hại, có học thì bình thường cũng không dùng được, chỉ là lãng phí thời gian mà thôi." Đừng nói là ở thời đại này, ngay cả ở tương lai, cô ta cũng không cảm thấy học tiếng Anh có thể dùng vào được việc gì.

Tất nhiên, có thể đặc biệt ưu tú chắc chắn sẽ rất có ích, nhưng chuyện này không phải ai cũng có thể làm được, sau này rất nhiều người đều không sử dụng được, cô ta cảm thấy ở thời đại này càng không cần thiết.

Bùi Điềm Điềm vừa rồi còn nghĩ nếu như mình học được, chẳng phải cũng sẽ rất lợi hại sao, bây giờ nghe thấy lời này, lập tức vô cùng thất vọng.

Hóa ra là vô ích.

Vậy thì tại sao mọi người lại có dáng vẻ kích động như vậy?

Nhưng dì Chu Xảo đã nói như vậy, chắc chắn là có đạo lý.

Cuộc tranh tài khốc liệt đến hai giờ chiều mới kết thúc.

Chẳng mấy chốc đã đến lúc trao giải thưởng.

Loading...