Sau Khi Trọng Sinh Tôi Không Làm Một Người Mẹ Kế Tốt Nữa 3 - Chương 28 Chua chát

Cập nhật lúc: 2024-12-23 13:18:31
Lượt xem: 147

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ai có thể ngờ rằng Tiểu Bảo lại đột nhiên quay người lại, vùi mình trong vòng tay của Bùi Duật Sâm, không cho cô ấy chạm vào người mình.

Vẻ mặt người phụ nữ cứng đờ.

Đứa nhỏ này thật là không lễ phép.

Trong lòng cô ấy bất mãn nhưng cũng không dám ra mặt phàn nàn.

Chỉ cần nhìn người đàn ông lạnh lùng, đẹp trai trước mặt, trong lòng đã thấy rung động.

Cô ấy không nhịn được hỏi: "Ôi, sao không thấy vợ anh Bùi đâu cả? Cô ấy không đến tham gia ngày quốc tế thiếu nhi của con mình sao?"

Bọn họ và Bùi Duật Sâm xem như là đồng đội cũ, nhưng cũng chỉ mới cách đây năm năm.

Năm đó Bùi Duật Sâm đột nhiên được thuyên chuyển, trước khi anh đi, quân đội còn tổ chức một bữa chia tay.

Khi đó cô ấy cũng có tham gia.

Lúc ấy, cô ấy để ý đến một người đàn ông có chức vụ cao hơn Bùi Duật Sâm, không quan tâm tới Bùi Duật Sâm.

Không phải bởi vì cô ấy không thích mà là vì gia đình cô ấy không thích.

Vào thời điểm đó, điều kiện của nhà họ Bùi không tốt, mặc dù Bùi Duật Sâm đã tạo dựng được tên tuổi nhưng vừa nghe nói anh được điều chuyển đi, không biết lúc nào mới trở về, cô ấy đã bỏ cuộc.

Người ta nói làm vợ quân nhân rất khó, nhưng nếu làm việc ở đây ít nhất thỉnh thoảng còn có thể gặp được chồng mình.

Nhưng Bùi Duật Sâm thì khác, anh bị điều đến một nơi xa xôi, cuộc sống như vậy sẽ khó khăn đến mức nào, quanh năm không thể gặp nhau không nói, lỡ như sau này anh ở lại bên kia phát triển sự nghiệp, mình cũng phải dời đi ở cùng quân đội.

Sống ở những vùng xa xôi, bản thân sẽ rất lạc hậu.

Cuộc sống không như ý thì cũng thôi đi, việc học hành của con cái cũng kém.

Xem xét tất cả mọi phương diện, cô ấy đương nhiên không chọn anh.

Sau này nghe nói anh kết hôn với một cô gái nông thôn.

Cô gái đó không phải người trong khu nhà, hoàn cảnh rất nghèo khó.

Ngày thứ hai sau khi kết hôn anh đã rời đi, vừa đi chính là năm năm.

Lúc đó cô ấy vẫn còn thổn thức không thôi, may là mình đã không bởi vì nhất thời xúc động mà lựa chọn anh.

Nhưng ai có thể ngờ rằng năm năm sau, Bùi Duật Sâm lại bất ngờ quay trở lại phát triển.

Bây giờ anh lại còn làm cơ trưởng.

Mà người đàn ông của cô ấy, đoạn thời gian trước bởi vì bị thương mà không thể không xuất ngũ, ngay đến công việc cũng không tìm được.

Cô ấy nhờ người hỏi thăm một chút thì biết được tiền lương của cơ trưởng thực sự rất đáng sợ.

Nên có chút không thể ngồi yên.

Người đàn ông mà trước đây mình coi thường giờ đây lại phát triển tốt như vậy.

Cô ấy không thể nói được cảm xúc của mình là gì, dù sao thì cũng rất phức tạp.

Bây giờ nhìn thấy Bùi Duật Sâm, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy kích động.

Anh đã trở về lây như vậy nhưng đây là lần đầu tiên cô ấy gặp lại anh.

Trước kia Bùi Duật Sâm đã rất đẹp trai, khí chất lại lạnh lùng.

Khi còn ở trong quân đội, rất nhiều cô gái đã bàn tán về anh.

Nếu như không phải bởi vì điều kiện gia đình anh quá tệ thì đã sớm bị người khác cướp đi rồi.

Thực ra cô ấy cũng rất hối hận, nếu như năm đó mình không quan tâm nhiều như vậy thì có lẽ bây giờ người sống những ngày tháng tốt lành chính là mình.

Tiền lương cao như vậy, muốn sống cuộc sống thế nào mà chẳng được.

Hiện tại Bùi Duật Sâm so với năm đó càng thêm ổn trọng, khí chất vượt trội.

Không phải người chồng hiện tại đã trở nên vừa mập mạp vừa xấu xí.

Chỉ nghe nói mối quan hệ giữa hai vợ chồng anh không được hòa hợp.

Cô ấy tưởng rằng đó chỉ là tin đồn, nhưng bây giờ nhìn thấy ngày quốc tế thiếu nhi của con trai lại chỉ có một mình anh tham gia, cô ấy tự hỏi chẳng lẽ lại là thật?

Nhắc mới nhớ, hiện tại Bùi Duật Sâm đã phát triển như vậy, chắc chắn cũng rất hối hận vì đã lữa chọn người phụ nữ kia.

Dù sao điều kiện của đối phương thực sự rất tệ.

"Tiểu Bảo." Lúc này Tống Ngôn Chi từ trường học chạy tới.

Đúng lúc gặp được nhóm người kia.

Tiểu Bảo lập tức uốn éo người, thoát khỏi vòng tay của Bùi Duật Sâm, chạy tới kêu lên: “Mẹ.”

Sau đó cậu bé nắm tay cô.

Tống Ngôn Chi mỉm cười xoa đầu cậu bé, sau đó lại nhìn quần áo của cậu.

Bởi vì hôm nay cậu biểu diễn, phải mặc áo sơ mi trắng cho nên cô có chút lo lắng Bùi Duật Sâm sẽ quên.

Có thời gian lập tức tranh thủ chạy đến đây.

Nhưng nhìn thấy quần áo của cậu bé tươm tất, khăn quàng đỏ cũng là đồ mới, cô lại cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhìn trạng thái cậu bé cũng rốt tốt

Mấy người vốn đang nói chuyện nghe thấy Tiểu Bảo gọi mẹ thì lập tức nhìn sang.

Chỉ nhìn thoáng qua, mấy người đều rất ngạc nhiên.

Tiểu Bảo thì cũng thôi đi, dáng dấp cậu bé rất giống Bùi Duật Sâm, cho nên tuổi còn nhỏ đã rất dễ thương, đẹp trai, nhưng Tống Ngôn Chi thì trước đây bọn họ chưa từng nhìn thấy.

Khi đó bọn họ đều là quân nhân cấp thấp nhất, căn bản không được mời đến dự đám cưới của Bùi Duật Sâm nên đương nhiên là không biết Tống Ngôn Chi trông như thế nào.

Chỉ mơ hồ nghe người khác nói, mặc dù điều kiện gia đình rất nghèo nhưng dáng dấp rất xinh đẹp.

Lúc này nhìn thấy quả nhiên là không quá lời.

Cô mặc một bộ váy liền áo màu trắng, để lộ bắp chân thon thả thẳng tắp, bên dưới đi đôi giày da màu đen khiến làn da cô trắng nõn, mềm mại.

Tóc cô xõa ra tung bay, cả người xinh đẹp lại không mất khí chất, khi nói chuyện với Tiểu Bảo cô luôn mỉm cười, khuôn mặt dịu dàng, thanh tú, dáng người cao ráo, xinh đẹp khiến người ta không thể rời mắt.

Đây chính là vợ của đội trưởng Bùi, mấy người đàn ông lập tức thầm trầm trồ trong lòng.

Người này thật sự quá xinh đẹp.

Dù sao tướng mạo đó là kiểu nữ thần cao quý lạnh lùng mà bọn họ cảm thấy sẽ luôn coi thường bọn họ.

Chẳng trách nghe nói Bùi Duật Sâm đã từ bỏ việc thăng chức ở Tây Bắc, lựa chọn quay trở về đây phát triển.

Chẳng trách người đội trưởng vốn luôn lạnh lùng trước đây bây giờ lại dịu dàng với con trai mình như vậy.

Trong nhà có một người vợ xinh đẹp và một đứa con trai đáng yêu, sao có thể không dịu dàng được?

Nếu là bọn họ, đến nằm mơ cũng phải bật cười.

Chưa kể đứa con đầu lòng sinh ra là con trai.

Không cần phải chịu áp lực từ bố mẹ.

Nghĩ đến đây trong lòng càng cảm thấy ghen tị hơn.

Vẻ mặt của người phụ nữ vừa nói chuyện không giống với những người khác.

Cô ấy không ghen tị mà bỗng nhiên cảm thấy chua chát.

Cô ấy cho rằng Bùi Duật Sâm vì hoàn cảnh nghèo khó mới chọn một người phụ nữ kém hơn mình.

Cho nên vẫn luôn nghĩ vợ của anh rất bình thường.

Thật sự không ngờ người đó lại xinh đẹp như vậy, đứng ở trước mặt mình còn tốt hơn mình, khí chất cũng cao hơn mình.

Cô ấy làm nhân viên hậu cần trong quân đội, chức vị cũng không tính là thấp, trong khu nhà cũng là gia đình có điều kiện tương đối tốt, cô ấy vẫn tự hào về chuyện này cho nên ánh mắt luôn rất cao.

Mặt khác, Tống Ngôn Chi lại xuất thân từ nông thôn, nhiều nhất chỉ mới học xong cấp ba, căn bản không thể nào so sánh được với cô ấy.

Nhưng một cô gái như vậy bây giờ đứng trước mặt mình lại bị cô đè bẹp.

Làm sao có thể như vậy? Làm sao những người sống dưới đáy xã hội như thế lại có thể sống tốt hơn mình?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-toi-khong-lam-mot-nguoi-me-ke-tot-nua-3/chuong-28-chua-chat.html.]

Con đầu lòng của cô ấy là con gái, bởi vì con gái nên mấy năm nay mẹ chồng không thích cô ấy, cuộc sống cũng không mấy dễ chịu.

Nhưng Tống Ngôn Chi lại sinh được con trai đầu lòng.

Mà kể cả sau khi sinh con trai, vóc dáng của cô vẫn không bị thay đổi.

Điều này khiến ánh mắt cô ấy nhìn Tống Ngôn Chi mang theo vẻ chua chát.

Ánh mắt như vậy muốn để người ta bỏ qua cũng khó.

Tống Ngôn Chi ngẩng đầu liếc nhìn, nhận ra đối phương.

Một người quen cũ điển hình trước đây coi thường Bùi Duật Sâm nhưng sau khi Bùi Duật Sâm kiếm được tiền thì lại hối hận.

Tống Ngôn Chi không có nhiều ấn tượng về cô ấy, người phụ nữ này chỉ xuất hiện sau khi Bùi Duật Sâm trở về.

Hình như người này tên là Chu Lệ.

Chu Lệ cũng đã kết hôn, cho nên ở kiếp trước khi gặp nhau cô cũng không suy nghĩ nhiều.

Chỉ là lúc đó không phải gặp nhau ở đây mà là trong một buổi liên hoan do Bùi Duật Sâm tổ chức.

Khi đó, Chu Lệ đặc biệt nhiệt tình với cô, còn thường chuyện chạy rất xa tới hẹn cô đi mua sắm.

Thực ra là tìm cơ hội để gặp Bùi Duật Sâm.

Đáng tiếc Bùi Duật Sâm bận rộn công việc, thỉnh thoảng mới về nhà một lần, cho nên cô ấy đến nhiều lần cũng không gặp được.

Sau đó bắt đầu thẹn quá hóa giận mà nói xấu sau lưng cô.

Cuộc chiến giữa phụ nữ hầu như luôn diễn ra như vậy, rồi dần dần hai người không còn lui tới với nhau nữa.

Không ngờ ở kiếp này lại gặp lại sớm như vậy.

Quả nhiên, khi đối phương nhìn thấy cô đưa mắt nhìn sang, lập tức chuyển sang thái độ nhiệt tình.

"A, cô nhất định là đồng chí Tống, vợ của đội trưởng Bùi. Hôm nay thật là may mắn, chúng ta đều là người trong khu nhà, đây là lần đầu tiên gặp mặt, quá tốt rồi!"

Tống Ngôn Chi thu hồi ánh mắt, không mặn không nhạt trả lời: "Xin chào."

Căn bản không có chút mong muốn nói thêm gì nữa.

Vẻ mặt của Chu Lệ lập tức thay đổi, giống như bị sỉ nhục áp cái mặt nóng lên m.ô.n.g lạnh.

Phải biết với thân phận của cô ấy, chỉ có chuyện người khác lấy lòng cô ấy.

Nếu không phải nể mặt Bùi Duật Sâm, cô ấy thậm chí sẽ không thèm nói chuyện với một nhân vật nhỏ bé như Tống Ngôn Chi.

Vậy mà cô lại có thái độ này, thật sự là quá làm cho người ta chán ghét.

Thật đúng là sống ở thành phố một thời gian dài, lại cho rằng mình thật sự là người thành phố sao?

Con trai không lễ phép, người làm mẹ đương nhiên cũng không phải là người tốt.

Bùi Duật Sâm có một người vợ và đứa con như vậy thật sự là quá đáng thương.

Tống Ngôn Chi không nhìn vẻ mặt của cô ấy, nhưng Bùi Duật Sâm ở một bên lại lên tiếng trước.

"Ngôn Chi, Tiểu Bảo, chúng ta vào trước đi."

Nói xong, anh gật đầu tạm biệt với mấy người đồng đội, tiến lên mấy bước, đứng ở bên cạnh Tống Ngôn Chi.

"Được, nhưng lát nữa em còn phải trở về bên kia Khi Tiểu Bảo hát đồng ca em sẽ quay lại."

Tiểu Bảo nắm tay Tống Ngôn Chi, nghe được những lời này, trong mắt hiện lên vẻ vô cùng vui mừng.

"Mẹ, con đợi mẹ."

Tống Ngôn Chi mỉm cười xoa đầu cậu bé, một nhà ba người bước vào trường học.

Cuộc thi ở lớp mẫu giáo cũng được tổ chức cùng lúc với trường tiểu học. Lúc này, sân chơi rộng lớn đã xếp đầy ghế nhỏ, mỗi lớp cách nhau một khoảng, người đến người đi.

Cả nhóm tìm ra khu vực dành cho lớp của Tiểu Bảo, bởi vì bọn họ nhỏ tuổi nhất, người cũng nhỏ nhất nên được xếp vào hàng đầu tiên.

Khi đi qua đó, đã có rất nhiều người.

Còn có không ít gương mặt quen thuộc.

Cả nhóm vừa dừng bước lại đã nghe thấy tiếng reo hò của bọn trẻ bên cạnh.

Tống Ngôn Chi Diễm nhìn sang, đã thấy Bùi Điềm Điềm ăn mặc như một con công nhỏ đang được Chu Xảo dẫn đi, đứng ở phía trước.

Cô bé vẽ mắt màu khói, tóc thắt bím, mặc một bộ váy khiêu vũ có chút cổ quái, cả người nhìn giống như một cô gái hư hỏng.

Nhưng vẻ ngoài mới lạ đã khơi dậy những tiếng reo hò và ánh mắt tò mò của bọn trẻ.

Tống Ngôn Chi suy nghĩ một chút, nhớ ra rằng ở kiếp trước Bùi Điềm Điềm cũng tham gia khiêu vũ.

Nhưng khi đó cô bé khiêu vũ điệu nhảy thiên nga, còn mua một bộ váy công chúa xinh đẹp, trang điểm dễ thương, cách ăn mặc giống như một tiên nữ.

Bởi vì dáng vẻ xinh đẹp lại có năng khiếu nhảy múa nên cô bé được cô giáo chọn làm người múa đầu tiên,

Cuộc thi đó, cô bé còn giành được giải nhì.

Ngay lập tức trở nên nổi tiếng trong trường học.

Xem ra kiếp này cô bé cũng chọn khiêu vũ, chỉ là múa cái gì thì không biết.

Chu Xảo cũng chú ý đến hai người, nhìn thấy ánh mắt của Tống Ngôn Chi, cô ta bất giác hất cằm lên.

Cô ta nhớ lại cốt truyện của cuốn tiểu thuyết, chính vào ngày quốc tế thiếu nhi này, Bùi Điềm Điềm đã bắt đầu trở nên nổi tiếng, vì vậy khi nghe đến ngày quốc tế thiếu nhi, cô ta bắt đầu yêu cầu Bùi Điềm Điềm học khiêu vũ.

Tất nhiên, điệu múa cô bé múa không phải là điệu múa quê mùa của thời đại này.

Trong thời đại này chắc chắn có thể gây một cú sốc lớn cho những người cổ hủ ở đây

Trong tiểu thuyết, Bùi Điềm Điềm chỉ tham gia một buổi khiêu vũ tập thể đã có thể nổi tiếng.

Vậy lần này cô bé múa một mình đương nhiên sẽ càng nổi bật hơn.

Cô ta muốn Bùi Điềm Điềm phát triển sớm hơn trong tiểu thuyết, nổi tiếng sớm hơn, trở thành ngôi sao nhí trong thời đại này.

Khiến cho Tống Ngôn Chi phải hối hận!

Tống Ngôn Chi không để ý tới biểu cảm của cô ta, bình tĩnh quay đầu lại.

"Dì Tống! Chú Bùi." Lúc này, Bùi Quý Xuyên cũng nhìn thấy cô, hai mắt sáng ngời chạy tới.

"Ừ." Tống Ngôn Chi khẽ gật đầu xem như chào hỏi.

Nhìn thấy cô trả lời, tâm trạng căng thẳng của Bùi Quý Xuyên cũng buông lỏng hơn.

Thật ra cậu bé cũng rất sợ hãi, sợ nếu mình đi tới chỗ bà nội Bùi, dì Tống lại càng không chịu nói chuyện với mình.

Cậu bé vừa mừng vừa lo ngồi xuống bên cạnh, thỉnh thoảng lại nghiêng đầu nhìn vào mặt Tống Ngôn Chi.

Không biết tại sao, chỉ khi Tống Ngôn Chi đến, cậu bé mới có cảm giác như phụ huynh của mình có mặt, điều này khiến cậu bé cảm thấy vô cùng an tâm.

Làm cho cậu bé cảm thấy rằng mình không quá cô đơn.

Tuy nhiên, Thiết Trụ ở bên cạnh lại tò mò hỏi: "Bùi Quý Xuyên, đó có phải là em gái của cậu không?"

Bùi Quý Xuyên nhìn về hướng cậu bé chỉ, chỉ thấy mọi người đang vây quanh em gái mình.

Thật ra cậu bé cũng không hiểu rõ cách ăn mặc này của em gái mình, nhưng bởi vì phải khiêu cũ, tất cả mọi người đều ăn mặc khác đi, cho nên cậu bé cũng không nói gì.

Nhưng khi đi tới đây, cậu bé mới nhận ra cách ăn mặc của em gái khác hoàn toàn với những đứa trẻ khác.

Những người khác đều có vẻ dễ thương, hầu như là không khác nhau mấy.

Chỉ có cô bé là nổi bật.

Cậu bé gật đầu trả lời Thiết Trụ.

Thiết Trụ nói: “Cô bé muốn làm gì vậy?”

“Em gái tôi muốn khiêu vũ.” Bùi Quý Xuyên cau mày nói: “Nhảy nhạc jazz gì đó?”

“Mặc như vậy nhảy múa chẳng phải rất kỳ lạ sao?”

“Dì Chu nói nhạc jazz là phải như vậy.”

Thiết Trụ nửa hiểu nửa không.

Bùi Quý Xuyên nói xong, vô thức liếc nhìn Tống Ngôn Chi. 

Loading...