“Cái... cái gì…” Chu Xảo vô thức lùi về phía sau hai bước, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, trông cực kỳ khó coi.
“Anh Bùi, anh đang nói cái gì vậy? Lúc trước chuyện xảy ra với Vương Kiện và em chỉ là ngoài ý muốn, em không có một chút tình cảm gì với anh ấy. Nếu em không thương bọn trẻ, em cũng sẽ không bằng lòng sinh con cho anh ấy. Em cũng đã hết lòng quan tâm giúp đỡ bọn trẻ, nếu đổi lại là người phụ nữ khác, bọn họ đã không thể nhìn thấy thế giới này.”
“Anh... anh không hiểu rõ hoàn cảnh của em, sao có thể nói em vô trách nhiệm chứ?”
Khi đó, cô ta vì con mà suýt chút nữa đã không thể đi học đại học.
Nếu không phải sợ bị người ta đ.â.m chọt sau lưng, cô ta đã không phải kết hôn với Vương Kiện.
Đương nhiên lý do không cũng phải bởi vì cô ta thực sự có trách nhiệm.
Mà là vì hai đứa trẻ này đều là những nhân vật quan trọng trong tiểu thuyết.
Nhưng cho dù là như vậy, Chu Xảo vẫn cảm thấy mình đã cho đi rất nhiều.
Nhưng bây giờ trong miệng Bùi Duật Sâm, mọi cố gắng của cô ta đều lộ ra không đáng một xu, không bằng Tống Ngôn.
Tống Ngôn đã làm được gì? Chỉ cho bọn trẻ một miếng cơm ăn, chẳng lẽ đã muốn mình phải mang ơn cô sao?
Tại sao mình lại không thể sánh bằng cô?
Rốt cuộc, có lẽ ở sau lưng Tống Ngôn đã nói quá nhiều điều không hay về cô ta với Bùi Duật Sâm.
Ngoài việc Tống Ngôn không giống như thiết lập ở trong tiểu thuyết, bây giờ ngay cả con trai của cô ta là Bùi Quý Xuyên cũng ghét cô ta, đối xử với cô ta giống như kẻ thù.
Chưa kể hiện tại Bùi Duật Sâm vẫn là chồng của cô.
“Hoàn cảnh của cô sao?” Bùi Duật Sâm cười lạnh một tiếng: “Hoàn cảnh của cô có liên quan gì đến tôi sao? Tại sao tôi phải hiểu cho cô?”
“Tôi bằng lòng chăm sóc bọn trẻ, chỉ vì đó là di ngôn của Vương Kiện, không liên quan gì đến cô.”
“Không nên quá đề cao bản thân.”
Bùi Duật Sâm nói xong cũng không thèm để ý đến cô ta, vòng qua người cô ta rời đi.
Sắc mặt Chu Xảo tái nhợt vì tức giận.
“Này, đó không phải là Chu Xảo sao? Bọn họ cãi nhau sao?”
“Cô ấy không phải là họ hàng của cơ trưởng Bùi sao? Sao lại có cảm giác quan hệ giữa bọn họ không tốt lắm?”
“Họ hàng, tôi lại cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Trong buổi liên hoan lần trước cơ trưởng Bùi thậm chí còn không thèm nhìn cô ấy lấy một cái.”
“Vừa rồi tôi nhìn thấy cơ trưởng Bùi rất thiếu kiên nhẫn với cô ấy. Chẳng lẽ cô ấy là loại người lấy danh nghĩa là họ hàng nhưng thực ra lại thích đội trưởng Bùi?”
“Ôi, thật buồn nôn, cơ trưởng người ta đã kết hôn rồi...”
Bên tai cô ta bỗng nhiên truyền đến tiếng người khác nhỏ giọng bàn tán.
Chu Xảo giật mình tỉnh lại, mới phát hiện là mấy đồng nghiệp đang nhìn cô ta với vẻ mặt kỳ lạ.
Cô ta vội vàng thu lại biểu cảm trên khuôn mặt, lộ ra nụ cười, chào hỏi: “Mọi người đi ăn cơm sao?”
Mấy người đó đưa mắt nhìn nhau, không ai trả lời lời cô ta mà chỉ nói chuyện với nhau rồi bỏ đi.
“Hôm nay tôi mời mọi người ra ngoài ăn cơm.”
“Oa, thật tốt quá, Thiến Thiến, cô thật là hào phóng!”
Nói xong mấy người cười cười nói nói rời đi.
Sắc mặt Chu Xảo càng trở nên khó coi
Chỉ sau khi đến chỗ này, cô ta mới nhận ra rằng mặc dù vị trí chỗ này tương đối vắng vẻ nhưng những người có thể vào làm việc ở đây đều không phải là người bình thường. Những người này không chỉ có trình độ học vấn cao mà còn có điều kiện gia đình vô cùng tốt, phía sau đều có quan hệ, có người hậu thuẫn.
Thân phân của ta tự nhiên cũng trở nên bình thường tới không thể bình thường hơn, có thể vào làm việc ở đây là bởi vì bên này thực sự quá thiếu người, hơn nữa người lãnh đạo lại là loại người sẵn sàng trao cơ hội cho những người mới đến...
Trước kia Chu Xảo vốn nghĩ rằng mình có thể vào làm việc dễ dàng như vậy, việc hòa hợp với mọi người cũng sẽ không thành vấn đề.
Nhưng sau khi thực sự đi làm, cô ta lại cảm thấy cuộc sống ở nơi làm việc không đơn giản giống như trong tiểu thuyết đề cập.
Hơn nữa trên thực tế, sức cạnh tranh càng ngày càng lớn, phân chia giai cấp cực kỳ rõ rệt, luôn có sự khinh thường đối với những người thấp kém hơn.
Khi viết tiểu thuyết, cô ta có thể thay đổi bất kỳ nhân vật nào mình muốn, làm bất cứ điều gì cô ta muốn.
Khi cô ta xuyên sách, vẫn có kiến thức của nguyên chủ, cộng thêm kinh nghiệm của bản thân ở kiếp trước, có thể dễ dàng đỗ vào được một trường đại học tốt.
Từ đó trở đi, cuộc sống của cô ta giống như bật nút hack, dung mạo xinh đẹp, biết cách ăn mặc, ai cũng ghen tị với cô ta.
Lại thêm việc cô ta nắm rõ diễn biến của cốt truyện, Chu Xảo có cảm giác giống như mình đang nắm quyền kiểm soát toàn bộ cuộc sống.
Nhưng kể từ sau khi Tống Ngôn thay đổi, cô ta bắt đầu gặp trở ngại khắp nơi.
Khi cô ta đến sân bay tiếp xúc với Bùi Duật Sâm, cuộc sống cũng không dễ dàng giống như cô ta tưởng tượng.
Trong khoảng thời gian này, những đồng nghiệp này cũng đã tìm hiểu về cô ta.
Khi đó Chu Xảo không thèm để ý, tự nhiên cũng hào phóng nói với mọi người rằng mình chỉ là một người dân nông thôn bình thường.
Trong mắt cô ta, bản thân xuất thân nghèo khó lại có thể trở thành một người ưu tú như vậy, có thể được sống và làm việc với những tiểu thư giàu có này có nghĩa cô ta là người đặc biệt, lợi hại và là sự tồn tại có thể khiến người ta tôn trọng hơn mấy phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-toi-khong-lam-mot-nguoi-me-ke-tot-nua-3/chuong-24-tieu-bao-da-cao-len.html.]
Thật không ngờ sau khi cô ta kể lại thân thế của mình, những người này lại bắt đầu xa lánh cô ta.
Đương nhiên, Chu Xảo cũng có chút khinh thường, cô ta hiểu rằng mỗi nhân vật nữ chính kiểu gì cũng sẽ bị người khác đố kỵ.
Bọn họ ghét bỏ xuất thân của nữ chính nhưng lại không thể không ghen ghét với người như cô ta lại có thể đứng bên cạnh và ngang hàng với bọn họ.
Cho nên bọn họ mới làm ra những hành vi nhàm chán này.
Bối cảnh của cuốn tiểu thuyết, ngoại hình và trình độ văn hóa hiện tại của Chu Xảo đã mang đến cho cô ta sự tự tin không có gì sánh kịp, bởi vì trong số các nhân vật trong tiểu thuyết mà cô ta từng tiếp xúc, về cơ bản không có cô gái nào lợi hại hơn cô ta, cho nên cô ta không hề sợ hãi.
Nhưng Chu Xảo đã quên mất rằng trước đây cô ta cũng chỉ là một cô gái bình thường, ở công ty đến một chút công việc lặt vặt cũng làm không tốt, là một người bình thường hoàn toàn không có chút nổi bật nào.
Cho dù vào một nơi như thế này cũng không thể nào so sánh được với những con gái cưng của trời ở đây.
Cho nên kết cục của cô ta là...bị cô lập.
Chu Xảo vốn tưởng rằng mình sẽ không thèm để ý.
Nhưng khi cô ta nhìn thấy những người đó không thèm nhìn mình mà bỏ đi, khuôn mặt cô ta trở nên dữ tợn.
Tại sao, những nhân vật phụ thậm chí còn không có tên trong tiểu thuyết này lại dám tỏ thái độ, coi thường cô ta như vậy?
Còn có Tống Ngôn c.h.ế.t tiệt kia nữa, bởi vì cô ta mà mọi việc của Chu Xảo đều không thuận lợi.
Bùi Duật Sâm cảm thấy Tống Ngôn cho hai đứa trẻ một miếng cơm ăn đã là có trách nhiệm rồi sao?
Vậy được, lần này, cô ta sẽ nuôi dạy hai đứa trẻ đó trở thành những nhân vật lợi hại hơn cả trong tiểu thuyết.
Phải để Bùi Duật Sâm biết suy nghĩ của anh ngu ngốc đến mức nào!
…
“Hắt xì.” Tống Ngôn hắt hơi một cái. Tháng sáu là thời điểm trời nóng nhất, sáng sớm mặt trời đã chiếu vô cùng chói chang.
Không hiểu sao cô lại hắt hơi một cái.
Ngôi nhà ở đây vẫn còn hơi ẩm ướt.
Ban đầu cô nghĩ trong khoảng thời gian này mình sẽ chuyển ra ngoài sống, nhưng không ngờ đột nhiên lại phải chuẩn bị ngày quốc tế thiếu nhi.
Hại cô bận rộn chân không chạm đất, đừng nói là chuyển nhà, đến thời gian đi ra ngoài cũng không có.
Không chỉ có một mình cô mà hiện tại toàn bộ trường học cũng bận rộn công việc.
Thư được gửi đi chưa được mấy ngày, Bùi Duật Sâm đã trả lời.
Nội dung không nhiều, chỉ nói anh sẽ trở về kịp trước ngày quốc tế thiếu nhi một ngày.
Tống Ngôn đưa cho Tiểu Bảo xem: "Bố con nói sẽ về trước ngày quốc tế thiếu nhi. Đến lúc đó mẹ quá bận, chỉ có thể nhờ bố con đưa con đi tranh tài, có được không?”
Tiểu Bảo nhìn thấy bức thư thì hai mắt sáng lên, nhưng rất nhanh đã giả vờ không thèm để ý: “Mẹ, con thế nào cũng được.”
Tống Ngôn không có vạch trần cậu bé, buổi sáng cô mặc quần áo cho cậu lại có chút kinh ngạc: “Tiểu Bảo, có phải con đã cao lên một chút rồi không? Quần áo trước đây của con đã hơi ngắn rồi.”
Tiểu Bảo đỏ mặt: “Không, không, vẫn giống như cũ.”
Nói xong, cậu vội vàng mặc quần áo rồi đi ra ngoài.
Tống Ngôn buồn cười, cao lên không phải là chuyện tốt sao, cần gì phải ngượng ngùng như vậy?
Điều Tống Ngôn không biết là trong khoảng thời gian này, Tiểu Bảo đã bắt đầu tập thể dục.
Cậu thường chạy bộ đến trường vào buổi sáng, sau khi tan học lại chạy bộ trở về, lúc đến tiết thể dục, rất nhiều bạn nhỏ đều lười biếng nhưng cậu lại rất nghiêm túc rèn luyện thân thể.
Bởi vì, ngày hôm đó, cậu nhìn thấy các chú tuần tra trong khuôn viên khu nhà, ngày nào bọn họ cũng chạy bộ buổi sáng, ai nấy đều cao lớn khỏe mạnh.
Tiểu Bảo biết bí quyết để cao lớn khỏe mạnh.
Hôm nay cậu sửa soạn xong đã sớm ra ngoài, bởi vì cậu đã quen đường đi học, không cần ngày nào cũng phải đưa đón.
Tiểu Bảo có trí nhớ rất tốt, cho tới bây giờ chưa từng lo lắng đi lạc đường.
Đúng lúc nhìn thấy một nhóm các chú chạy tới, cậu vội vàng đeo cặp sách sau lưng chạy theo phía sau.
"Nhìn xem, cậu nhóc đó lại đến nữa."
"Ha ha, đây là đang làm gì thế?"
“Đừng nói chuyện nữa, nghiêm tức chạy đi, không chạy hết sẽ phải chịu phạt chạy thêm 10km!”
Một đám người vội vàng chạy không quay đầu lại.
Tiểu Bảo chạy theo phía sau ra khỏi sân nhà, chạy về phía trường học, tình cờ gặp được Bùi Quý Xuyên và Bùi Điềm Điềm.
Bùi Điềm Điềm nhìn thấy Tiểu Bảo, có chút kinh ngạc: “Anh ơi, Tiểu Bảo đang làm gì vậy?"
Bùi Quý Xuyên cau mày, nhìn Tiểu Bảo rồi đột nhiên nhấc chân đuổi theo.
Khoảnh khắc Tiểu Bảo chạy ngang qua cậu bé, cậu bé đã nhìn thấy.
Tiểu Bảo... cao hơn cậu ta.