Sau Khi Trọng Sinh Tôi Không Làm Một Người Mẹ Kế Tốt Nữa 3 - Chương 23: Vì cô không xứng

Cập nhật lúc: 2024-12-23 11:12:19
Lượt xem: 163

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/0nhMD5lVky

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc này đã là giữa tháng 5, lá thư đã được gửi tới đây mấy ngày, nhưng vì Bùi Duật Sâm đi vắng nên không được chuyển giao kịp thời.

Vốn dĩ anh ta còn tưởng đó là thư của bố mẹ mình, nhưng không ngờ lại là của Tống Ngôn.

Bởi vì chuyện lúc trước mẹ anh ta nhúng tay vào những bức thư cô gửi cho anh ta, Bùi Duật Sâm còn tưởng Tống Ngôn sẽ không gửi thư cho mình nữa.

Nhưng không ngờ anh ta lại nhận được thư của cô.

Trong giây lát, Bùi Duật Sâm còn nghi ngờ liệu có phải mẹ anh ta đang giả mạo hay không.

Nhưng vừa mở phong bì ra, anh ta đã biết lá thư này thực sự là do Tống Ngôn viết.

Chữ không nhiều, chỉ mấy câu ngắn ngủi.

Kể vắn tắt chuyện cô đã đưa Bùi Quý Xuyên đến sống với mẹ anh ta, đồng thời bảo anh ta sau này gửi số tiền nuôi hai đứa trẻ cho Vương Diễm Mai, không cần đưa cho cô.

Cho dù Bùi Duật Sâm biết rằng Vương Diễm Mai rất thích Bùi Quý Xuyên, nhưng bà ta chấp nhận để Bùi Quý Xuyên qua đó sống cũng rất kỳ lạ.

Hóa ra là chuyện này, chẳng trách cô lại cố ý viết thư nói cho anh ta biết.

Bùi Duật Sâm tiếp tục đọc, ngoài chuyện hai đứa trẻ, cô còn nhắc đến ngày quốc tế thiếu nhi.

Đại khái là quốc tế thiếu nhi của Tiểu Bảo, các giáo viên hy vọng phụ huynh sẽ đến cổ vũ cho con mình.

Tống Ngôn nói, đến lúc đó học sinh của cô cũng sẽ có một cuộc thi, hiện tại vẫn chưa biết thời gian diễn ra cuộc thi, cho nên sợ tới ngày đó bị trùng lịch, sẽ không có ai đi xem Tiểu Bảo tranh tài.

Nếu ngày đó anh ta nghỉ làm, hy vọng anh ta có thể trở về một chuyến.

Tống Ngôn cũng rất coi trọng ngày quốc tế thiếu nhi đầu tiên của Tiểu Bảo.

Nếu không thì cô đã không viết thư để nói về chuyện này.

Nghĩ đến con trai mình, khuôn mặt nghiêm nghị của Bùi Duật Sâm trở nên dịu dàng hơn.

Thật ra hai ngày nữa anh ta có thể nghỉ ngơi. Mỗi tháng bọn họ đều có ngày nghỉ, trừ những trường hợp đặc biệt.

Nửa tháng trước, là bởi vì anh ta mới tới, công việc quá nhiều, để có thể nhanh chóng làm quen, Bùi Duật Sâm mới không vội trở về nhà.

Anh ta định chờ ổn định một thời gian, sau đó mới trở về.

Dù sao bây giờ khoảng cách cũng gần, trở về nhà cũng thuận tiện.

Bùi Duật Sâm ngay lập tức viết thư hồi âm rồi đi ra ngoài.

Vừa xuống lầu, anh ta đã chạm mặt Chu Xảo.

Chu Xảo đang định đi tìm anh ta, không ngờ lại tình cờ nhìn thấy anh ta đi xuống lầu.

Hai mắt cô ta lập tức sáng lên.

"Anh Bùi!"

Bùi Duật Sâm dừng bước lại, nhìn về phía cô ta.

"Có chuyện gì vậy?"

Nhìn thấy thái độ của anh ta, mặc dù trong lòng Chu Xảo cảm thấy có chút khó chịu, nhưng vẫn tự an ủi mình, Bùi Duật Sâm chính là người kỳ lạ như vậy, không có gì kỳ lạ, anh ta đối với người nào cũng như vậy.

Vì thế cô ta nói: "Em có chuyện muốn nói với anh. Anh có thể cho em gặp riêng một chút được không?"

Bùi Duật Sâm thu hồi ánh mắt lại, lạnh nhạt nói: "Cô có chuyện gì thì nói ngay ở chỗ này đi.”

Chu Xảo cắn môi, buồn bã nói: "Em, em cũng là nghĩ cho anh, nếu như bị người khác nghe thấy, sợ rằng bọn họ sẽ nói xấu sau lưng anh."

Bùi Duật Sâm thản nhiên nói: "Tôi không nghĩ mình đã làm điều gì có thể khiến người khác nói xấu sau lưng. Cô không có việc gì thì tôi đi trước đây.”

"Chờ một chút." Chu Xảo có chút lo lắng, không ngờ anh ta thật sự là mềm không được cứng không xong.

Cô ta bất lực nói: “Anh không làm gì khiến người ta phải nói xấu sau lưng, nhưng nếu chuyện bên chỗ chị dâu tôi lộ ra thì sẽ không dễ nghe.”

Ánh mắt Bùi Duật Sâm lạnh đi mấy phần: “Cô có chuyện gì thì cứ nói thẳng, cần gì phải vòng vo như vậy.”

Giọng điệu thiếu kiên nhẫn lặp đi lặp lại của anh ta khiến Chu Xảo cảm thấy vô cùng uất ức, cô ta nói: “Anh nhất định là chưa biết Tống Ngôn đã đuổi Quý Xuyên đi rồi.”

Bùi Duật Sâm nheo mắt lại, không nói gì.

Chu Xảo nhìn biểu cảm của anh ta, cho rằng anh ta thật sự không biết, Tống Ngôn đợi cho đến khi Bùi Duật Sâm rời đi mới tìm cơ hội đuổi Bùi Quý Xuyên ra ngoài, chắc chắn sẽ không nói cho anh ta biết.

Có lẽ khi Bùi Duật Sâm trở về phát hiện ra, cô sẽ chỉ tìm đại một lý do cho qua chuyện, Bùi Duật Sâm cũng không thể làm gì được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/sau-khi-trong-sinh-toi-khong-lam-mot-nguoi-me-ke-tot-nua-3/chuong-23-vi-co-khong-xung.html.]

"Dù sao Quý Xuyên và Điềm Điềm cũng là con của người anh em tốt của anh, hơn nữa anh ấy còn có ơn với anh, anh đã hứa giúp anh ấy nuôi hai đứa trẻ này. Nhưng mà, Tống Ngôn lại giả vờ nhận nuôi hai đứa trẻ, đầu tiên là tìm cơ hội đuổi Điềm Điềm đi, rồi đợi đến khi anh rời đi lại đuổi Quý Xuyên ra ngoài, nếu chuyện này truyền ra, người khác nhất định sẽ cảm thấy anh mưu mô, mắng anh vong ân phụ nghĩa..."

Nói đến đây, cô ta rất nhanh liếc nhìn Bùi Duật Sâm một cái.

Vẻ mặt của anh ta âm trầm, không rõ ràng, không nhìn ra được là cảm xúc gì.

Nhưng ánh mắt rất lạnh lùng.

Chu Xảo thấy anh ta không có ngắt lời mình, lại tiếp tục nói: “Vốn dĩ chuyện này em cũng không muốn nói cho anh biết, dù sao đây là chuyện giữa vợ chồng anh, em không tiện can thiệp. Chuyện này cũng là em có lỗi với hai đứa trẻ, không có mặt mũi nói gì vợ chồng anh, nhưng em không ngờ cô ấy không những đuổi bọn trẻ đi mà còn không chịu trả tiền nuôi nuôi dưỡng của hai đứa trẻ."

“Dì của em có chút ác cảm với cô ấy, cho nên mới khiến anh Bùi túc giận, nhưng dù thế nào đi nữa, bà ấy vẫn là mẹ ruột của anh. Hiện giờ bố anh đang nằm liệt giường, bà ấy còn phải đi làm, chăm sóc cho dượng đã quá vất vả. Chút tiền lương của bà ấy chỉ đủ cho cả nhà ăn uống, nhưng bây giờ Quý Xuyên và Điềm Điềm đều ở đó, cuộc sống càng trở nên khó khăn.”

“Bà ấy không dám nói với anh, vì sợ anh cho rằng bà ấy tham tiền của anh, cho nên mới kể khổ với em. Em thực sự không ngờ rằng Tống Ngôn lại quá đáng như vậy, cho nên em cảm thấy mình nhất định phải nói cho anh biết chuyện này."

Giọng điệu cô ta nghe có vẻ vô cùng phẫn nộ lại không thể làm được gì.

"Cũng không phải em bắt anh phải bỏ ra nhiều tiền, em biết đứa bé cũng là con của em, em không thể vì chuyện Vương Kiện đổ hết tất cả trách nhiệm lên người anh được. Nhưng anh Bùi, anh cũng biết em vừa mới đi làm, thật sự không đủ khả năng nuôi dưỡng hai đứa trẻ.”

“Nếu Tống Ngôn thật sự không đồng ý, em có thể hứa với vợ chồng anh, bây giờ vợ chồng anh giúp em bỏ ra số tiền này, sau này em nhận tiền lương nhất định sẽ trả lại cho vợ chồng anh, tuyệt đối sẽ không thiếu vợ chồng anh nửa xu.”

Cô ta tỏ vẻ kiên cường.

Trong mắt Chu Xảo, mặc dù đứa trẻ là con của cô ta nhưng đã đi theo Vương Kiến.

Nếu Vương Kiến đã giao hai đứa con của mình cho Bùi Duật Sâm thì trách nhiệm này đương nhiên sẽ do anh ta gánh vác.

Cho nên cô ta cảm thấy bản thân mình nói ra như vậy là rất có trách nhiệm.

Ít nhất cũng không đạo đức giả giống như Tống Ngôn.

Ngoài miệng thì đồng ý nhận nuôi bọn trẻ, nhưng thực ra lại tìm mọi cơ hội để ép bọn trẻ đi!

Quả thực rất đáng hận.

Chuyện Vương Diễm Mai viết thư tới, cô ta không nói dối Bùi Duật Sâm.

Cô ta cũng mới nhận được thư ngày hôm nay.

Nhưng phần lớn nguyên nhân còn là bởi vì Vương Diễm Mai cảm thấy tội lỗi, trước đó Bùi Duật Sâm đã biết chuyện bà ta nhúng tay vào mấy bức thư.

Cho nên bà ta cũng thật không dám trực tiếp xin tiền Bùi Duật Sâm.

Nghĩ đến Chu Xảo cũng ở chỗ này nên đã gửi thư cho cô ta.

Rõ ràng là bản thân không dám đòi, lại làm ra vẻ Tống Ngôn không chịu đưa.

Để Chu Xảo đến gặp Bùi Duật Sâm, làm cho anh ta ghét Tống Ngôn.

Khoảng thời gian trước bà ta mang cháu trai của mình về, vô cùng vui vẻ nên quên mất chuyện đó.

Mấy hôm trước nghe nói sắp tham gia biểu diễn ngày quốc tế thiếu nhi, cả hai trẻ đều cần mua trang phục.

Lúc này Vương Diễm Mai mới nhớ tới nuôi dưỡng bọn trẻ không phải chỉ vui vẻ là được, quan trọng nhất vẫn là tiền.

Nếu bà ta đã không lấy được tiền từ chỗ Tống Ngôn thì tại sao bà ta lại không lấy từ con trai lớn của mình?

Nói không chừng khi con trai cả biết chuyện này, sẽ còn bởi vì áy náy, mà cho nhiều một chút.

Chu Xảo thực ra cũng biết rất rõ, nhưng đương nhiên cô ta sẽ không nói ra điều đó, dù sao cô ta cũng phải nói cho Bùi Duật Sâm biết chuyện này.

“Thật sao?” Giọng Bùi Duật Sâm bình tĩnh đến đáng sợ.

Chu Xảo cắn môi.

Không hiểu vì sao Tống Ngôn lại quá đáng như vậy mà anh ta vẫn có thể bình tĩnh đến thế.

Chẳng lẽ anh ta không tức giận sao?

"Anh Bùi, nếu anh cảm thấy khó xử thì coi như thôi đi, là do em nói chuyện không xuôi tai, mong anh đừng nói với chị dâu, tránh cho chị ấy hiểu lầm. Chuyện của hai đứa trẻ, em sẽ nghĩ cách, cho dù có phải đập nồi bán sắt đi nữa, em cũng không thể để bọn họ phải chịu đói.”

“Tôi không có gì phải khó xử, mẹ tôi đã đồng ý nuôi bọn trẻ, tôi sẽ trực tiếp đưa tiền nuôi dưỡng cho bà ấy. Chuyện này không liên quan gì tới Tống Ngôn, cho tới bây giờ người đồng ý nuôi bọn trẻ cũng không phải là cô ấy. "

"Nếu như cô cảm thấy người nhà họ chúng tôi đối xử với hai đứa trẻ không tốt, vậy cô có thể tự mình đem bọn họ về nuôi dưỡng. Tôi chưa bao giờ ngăn cản cô."

“Nếu như bản thân không có năng lực thì đừng có ở đây giả vờ giả vịt. Đúng là Tống Ngôn để bọn trẻ đến chỗ mẹ tôi, nhưng dù cô ấy không thích hai đứa trẻ đó thì cô ấy cũng không bao giờ để bọn trẻ bị đói bị mệt. Còn cô thì sao? Cô đã làm được gì cho con mình chưa?”

“Trên thế giới này bất cứ người nào cũng có thể nói cô ấy không phải, nhưng Chu Xảo cô thì không.”

“Bởi vì cô là một người mẹ quá thất bại. Cô không có bất kỳ tư cách gì đi trách móc cô ấy, cô không xứng.” 

Loading...